Sở Ly ánh mắt ngưng tụ, giật mình cảm thán nói:
- Nhanh quá, kiếm khí thật sắc bén, đúng là giang sơn đời nào cũng có người tài! Chẳng sách cậu dám một thân một mình xông tới nơi này.
- Cảm ơn Lão tướng quân đã ca ngợi.
Tần Xuyên chỉ vào vết rạch trên cây, nói:
- Tôi chỉ muốn nói chuyện này nhìn có vẻ không nghiêm trọng như giết người phóng hỏa nhưng tất cả những gì chúng làm gần như đã rạch một nhát rất sâu vào tâm hồn của cô gái đó, khiến cả đời này cô gái đều phải giữ lại vết sẹo, dù có khép lại cũng không có nghĩa là sẽ xóa được dấu vết.
Ánh mắt Sở Ly chợt lóe lên, một lúc lâu sau, ông ta gật đầu nói:
- Cậu nói rất có lý, quả thật có lúc danh tiết của con gái còn hơn cả tính mạng.
- Mày cũng không phải Tần Xuyên, mày quản nhiều như vậy làm gì?
Sở Vân Tiêu không phục, ở phía sau tức giận hét lớn:
- Mày thích ả đó thì đi mà tìm Tần Xuyên ấy! Tìm bọn tao làm gì?
Tần Xuyên mỉm cười:
- Các người nhìn thấy Tần Xuyên bắt cóc cô Chu hay là uy hiếp cô Chu? Giữa hai người họ tâm đầu ý hợp, liên quan gì đến các người? Tần Xuyên không hề làm chuyện gì tổn thương đến cô Chu, kẻ làm tổn thương cô ấy là các người.
Tự mình nói đẹp cho mình, Tần Xuyên rất yên tâm thoải mái, dù sao hắn vốn đã giỏi về lĩnh vực này, vì thế hoàn toàn không cần lo lắng.
Sở Vân Tiêu oán hận nói:
- Mày xong đời rồi! Dám ra tay ở đây thì đừng hòng ra khỏi Bắc Kinh!
Tần Xuyên nhún vai:
- Chuyện này không phải mày nói sao thì là vậy, đúng không Sở Lão tướng quân?
Sở Ly cười tủm tỉm gật đầu:
- Chém chém giết giết, chung quy chỉ là hạ sách, người trẻ tuổi, cậu dám chơi một ván cờ trắng đen với tôi không? Nếu cậu thắng thì lão phu sẽ đánh với cậu một trận, nếu cậu thua thì tha cho cháu tôi được không?
Ánh mắt lấp lánh, Tần Xuyên nói:
- Tính đi tính lại, rốt cuộc đối với ván cờ này, tôi đều bị bất lợi, không muốn đánh, vẫn phải đánh, vì sao tôi phải đánh ván cờ này chứ?
- Bày bàn cờ xong, thật sự là lão già này không tìm được người chơi cờ!
Sở Ly cười ha hả.
Tần Xuyên hơi dở khóc dở cười, việc giết người hết sức nghiêm trọng, nhưng qua lời lẽ của vị tướng quân già này, lại trở thành chuyện vui đùa.
Tuy nhiên hắn cũng không quá để tâm tới chút thời gian này, thôi thì nhân dịp này đánh cờ, lại khiến Sở Vân Tiêu ở bên cạnh từ từ rơi vào sự sợ hãi đối với cái chết, khiến y chịu đủ sự tra tấn về tinh thần.
- Được, tôi chơi một ván với ngài.
Tần Xuyên rất tự nhiên đi tới bên cạnh chiếc bàn đá ngồi xuống.
Sở Ly nói:
- Nói như vậy, cậu đã đồng ý với đề nghị của tôi? Thua, sẽ phải tự động rời đi, không được động thủ đối với cháu trai của tôi đấy nhé!
Tần Xuyên hoàn toàn không nghĩ rằng ông lão này có thể thắng được mình, trước khi xuống núi, hắn nghĩ rằng kỳ thuật của mình quá bình thường, nhưng sau khi xuống núi mới biết, chỉ khi đánh cờ với người quá tài giỏi như Phó Thanh Y trước đây, hắn mới không thắng nổi, còn những kỳ thủ chuyên nghiệp khác, đối với hắn chỉ là người mới nhập môn.
Thấy dáng vẻ như đã tính trước mọi việc của ông lão, Tần Xuyên cũng lười giải thích thêm, gật đầu nói:
- Được, tôi đồng ý.
Sở Ly cũng không biết Tần Xuyên nghĩ như thế nào, ông ta cười thầm, xét về tài đánh cờ, thời trẻ ông ta được xem là hảo thủ trong quân đội, có kinh nghiệm rèn luyện mấy chục năm, từ lâu kỳ nghệ đã vượt qua kỳ thủ chuyên nghiệp cao cấp, người thanh niên này muốn thắng ông ta, hầu như là điều không thể.
Sở Vân Tiêu cũng lộ vẻ mừng thầm, y cảm thấy mình có thể chuyển nguy thành an rồi!
Rất nhanh, Sơ Ly để Tần Xuyên chọn quân trắng, đen, quyết định ai là người đi tiên, rồi liền bắt đầu triển khai ván cờ.
Sở Ly cầm quân đen, nước đi có phần cẩn trọng, phong cách chơi cờ vừa thận trọng vừa kiên cường, mỗi nước đi đều là đóng vững đánh chắc.
Tần Xuyên ra nước đi nhanh hơn nhiều, quân trắng của hắn nhẹ nhàng trôi dạt trên bàn cờ lúc bên đông lúc bên tây, thoạt nhìn hoàn toàn không theo một chiến lược nào, cũng không có tính mục đích mạnh mẽ nào.
Sở Vân Tiêu đánh cờ không giỏi, ngồi xem cũng bắt đầu cười nhạt, xem ra ngay cả những quy tắc mấu chốt nhất, tên sát thủ xa lạ này cũng không biết, chỉ toàn đi lung tung!
Ngược lại, đôi mày Sở Ly càng lúc càng nhíu chặt, ban đầu ông ta cũng nghĩ Tần Xuyên đi bừa, nhưng rồi khi quân cờ xuất hiện càng lúc càng nhiều trên bàn cờ, ông ta chợt phát hiện, mình càng lúc càng khó hạ quân cờ xuống!
Điều này giống như, Tần Xuyên hờ hững ném ra một đống đá vây quanh ông ta, lúc đầu hoàn toàn không ngăn được bước tiến của ông ta, nhưng khi đá càng lúc càng nhiều lên, ông ta lập tức cảm thấy bị vây trong một mê cung, tìm không ra phương hướng nữa!
Sở Ly hít sâu một hơi, ông ta chưa từng gặp người nào đánh cờ kiểu như vậy, nhưng rõ ràng là kiểu chơi cờ như thế này khiến đối thủ khó lòng phòng bị, lại ẩn giấu sát cơ!
- Hay lắm! Lão già này sống đã lâu, không ngờ cờ vây còn có những nước đi như thế này!? Thật sự kiến thức nông cạn mất rồi!
Sở Vân Tiêu kêu lên kinh ngạc, cho là mình nghe lầm, cũng không giải thích được, chẳng lẽ ông chú (ông nội chú) của mình sắp thua?
Tần Xuyên bắt đầu sốt ruột:
- Này, lão tướng quân, xin ngài ra nước đi nhanh hơn, tôi giết người xong còn phải lên máy bay!
Sở Ly hết sức tập trung, muốn tìm cơ hội phản công, tốc độ chơi càng lúc càng chậm.
Nhưng Tần Xuyên đã bày ra thế thiên la địa võng, quân đen của Sở Ly xông về phía nào, cũng chỉ là vùng vẫy giãy chết mà thôi.
Rốt cuộc, Sở Ly nhận thấy, mình đặt quân cờ ở chỗ nào cũng sẽ rơi vào tử lộ, khuôn mặt liền lộ vẻ chán nản và khiếp sợ.
Một cách khó khăn, ông lão ngẩng đầu lên, nhìn Tần Xuyên:
- Chẳng lẽ...cậu không phải là một thanh niên trẻ tuổi, mà là một vị cao nhân có thuật trụ nhan (giữ khuôn mặt trẻ lâu)?
Sở Ly ngờ vực, hay là Tần Xuyên cũng đã cao tuổi rồi, chứ thanh niên mà có được kỳ nghệ cao siêu như thế này, thật không thể tin nổi!
Cho dù xem nước đi của kỳ thủ 9 đẳng (9-dan, cấp cao nhất trong xếp hạng kỳ thủ cờ vây chuyên nghiệp), ít ra ông ta cũng có thể hiểu được, nhưng cách đi cờ của Tần Xuyên hoàn toàn như ngựa thần lướt gió tung mây, rất khó đoán!