- Suy cho cùng, tôi bao nhiêu tuổi cũng không quan trọng, ván cờ đã kết thúc, mạng của cháu trai ông, tôi cũng phải lấy.
Đã lặng lẽ đứng ra xa từ nãy, nghe Tần Xuyên nói như vậy, Sở Vân Tiêu sợ tới nỗi mặt mày tái nhợt, lập tức lao ra ngoài sân, vừa chạy vừa lớn tiếng kêu cứu.
- Người đâu mau tới! Có thích khách!
Tần Xuyên thở dài, phản xạ chạy trốn của gã này cũng nhanh thật, nhưng đáng tiếc là chân cẳng ngắn quá, hoàn toàn không thể thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn của hắn.
Hắn vung tay, một đạo kiếm khí màu xanh như bóng với hình, bắn tới phía sau lưng Sở Vân Tiêu!
Nhưng tốc độ của Sở Ly cũng không chậm, biết rõ chắc chắn sẽ có một trận chiến xảy ra, đã chuẩn bị sẵn sàng, một luồng chân khí cháy rực màu đỏ sẫm, lập tức mạnh mẽ đánh tan đạo chân khí của Tần Xuyên!
Tần Xuyên thấy vậy, thân hình chớp động, thi triển khinh công Súc Địa Thành Thốn (thu nhỏ khoảng cách, khiến một khoảng cách rộng lớn chỉ nhỏ như một tấc), trong trong nháy mắt đã sắp đuổi kịp Sở Vân Tiêu.
Nhưng Sở Ly cũng đã theo sát phía sau, từ bên cạnh hung hãn tung ra một chiêu Thông Bối Quyền trong quân đội, nện về phía mạn sườn Tần Xuyên.
- Muốn giết giọt máu của Sở gia, phải bước qua xác ta trước đã!
Tần Xuyên cau mày, tu vi chân khí của Sở Ly hẳn là còn chưa tới cảnh giới tông sư, nhưng cũng không kém hắn, nếu không cẩn thận, rất có thể bị thất bại trong gang tấc.
Bất đắc dĩ, Tần Xuyên đành xoay người, dùng chưởng đối quyền, sau khi tiếp nhận một chiêu, liền tung người lên cao, đá vào cằm của Sở Ly.
Tuy tuổi đã cao, nhưng gân cốt Sở Ly vẫn còn khá dẻo dai, liền ngửa người ra sau, tay trái gạt ngang trước ngực, hất chân Tần Xuyên ra.
Tần Xuyên vừa rơi xuống đất, liền khai triển Kim Xà Linh Ti Thủ của phái côn Lôn, hai tay cùng ra chiêu, nhanh như chớp tấn công Sở Ly.
Tay Tần Xuyên như hai con kim xà nhảy múa, lao tới cắn xé, khiến Sơ Ly hoa mắt, khó lòng phòng bị.
Những chiêu thức nhanh nhẹn, lại biến hóa khó lường như thế này, rõ ràng là có tác dụng trước một đối thủ tương đối lớn tuổi.
Quả nhiên, chỉ trong một thời gian ngắn, đòn tấn công của Tần Xuyên đã mang lại hiệu quả, Sở Ly liên tục thối lui, quần áo trên người đã có mấy chỗ bị rách nát.
- Hay lắm! Còn biết cả tuyệt học của Côn Luân!
Sở Ly hét lớn:
- Cho ngươi biết uy lực của “Khí Tráng Sơn Hà” (Khí thế ngất trời) của Sở gia ta là như thế nào!
Công pháp “Sơn Hà Bí Quyết” gia truyền của Sở gia, là một môn võ công được tôi luyện từ sa trường, trước kia tương đối thô ráp, khó đạt tới sự thanh thoát, nhưng trải qua sự mài dũa của mười mấy cao thủ của Sở gia, kết hợp với kinh nghiệm của tướng lĩnh trên sa trường, hiện nay đã trở thành một môn tuyệt học gia truyền nổi tiếng một phương.
Sơn Hà chân khí chú trọng ở phóng khoáng, thoải mái, liền mạch, thẳng tiến không lùi, tâm trí vững vàng, từ đó không gì cản nổi.
Tu luyện đến mức cao thâm, có thể thi triển kỹ xảo “Khí Tráng Sơn Hà”, kết hợp máu huyết và chân khí, lập tức nâng cao năng lực toàn thân, sức mạnh bộc phát trong một thời gian ngắn ngủi.
Suy cho cùng, trên sa trường chú trọng nhất là nhất cổ tác khí (một tiếng trống làm tinh thần thêm hăng hái), tinh thần mạnh mẽ có thể quyết định sinh tử.
Sơn Hà chân khí trong cơ thể Sở Ly kích động huyết mạch, máu huyết sôi trào, cơ bắp trên người ông ta càng lúc càng cường tráng!
Một ông lão gầy còm trước đó, trong nháy mắt như đã trở thành một lực sĩ cường tráng!
Gừng càng già càng cay, Sở Ly biết mình đánh không lại Tần Xuyên, buộc phải lấy công làm thủ.
- Song Long Nhập Hải!
Một chiêu bình thường trong Long Hổ La Hán Quyền, được ông ta sử dụng, thế công hung mãnh, nắm đấm như một bao cát lớn, đột nhiên đánh về phía Tần Xuyên.
Tần Xuyên thấy tuy mình có thể đánh trúng Sở Ly, nhưng mình cũng sẽ bị trúng đòn nội thương, đương nhiên không dám liều lĩnh.
Hai người đánh qua đánh lại, quyền cước giao phong, trong nhất thời khó phân cao thấp.
Lúc này Sở Vân Tiêu đã chạy ra sân, mười mấy thân binh chạy vào viện, vốn định bắt sát thủ, nhưng nhìn thấy cảnh tượng này, hoàn toàn không thể xen vào!
- Dũng Tướng Quyền!
Sở Ly sải bước tiến tới, xoay người tung ra một quyền.
Tần Xuyên đưa tay trái lên đỡ, cảm thấy cánh tay hơi đau.
Không hổ là lão tổ của Sở gia, đã tu luyện Sơn Hà Bí Quyết đến trình độ cao thâm, đến tuổi này rồi mà vẫn có thể dũng mãnh như vậy.
Tần Xuyên biết cứ tiếp tục như vậy, sẽ vô cùng nguy hiểm, liền lùi lại hai bước, thuận tay bẻ một cành cây nhỏ gần đó, chém về phía Sở Ly.
- Trảm Không!
Một đạo chân khí hình trăng lưỡi liềm chém về phía Sở Ly, Sở Ly thúc đẩy mười phần Sơn Hà chân khí, dùng cương khí hộ thể, nghiến răng lao tới kiếm khí, không lùi một bước!
- Ầm!
Kiếm ý Trảm Không và Sơn Hà chân khí không phân hơn kém, tuy Tần Xuyên đẩy lui Sở Ly về phía sau hai bước, nhưng cũng không thể làm ông ta bị thương.
- Sở lão tướng quân, tôi không muốn giết ông, tốt nhất là ông đừng ngăn cản tôi nữa!
Tần Xuyên biết ông lão này chinh chiến cả đời, coi như là anh hùng hảo hán, không cần thiết phải làm khó dễ đối với ông ta.
Nhưng Sở Ly cười ha hả:
- Nếu đã là kiếm khách, thì nên dùng kiếm ý từ sớm! Có bản lĩnh gì, cứ việc sử dụng, cái mạng già này lẽ ra đã chết trên chiến trường mấy chục năm trước, bây giờ chết ở trong tay cao thủ, cũng đáng giá lắm!
Nói xong, Sở Ly nhảy vào một ngôi nhà ngói cổ kính, đưa tay về phía dưới mái ngói.
- Loảng xoảng!
Trong tiếng kim khí va chạm, một cây thương huyền thiết đen nhánh lập tức xuất hiện!
Bá Vương Thương của Sở gia? Tần Xuyên sực nhớ ra, mạnh nhất trong Sơn Hà Bí Quyết, không phải là công phu quyền cước, mà là thương pháp bá vương độc đáo của Sở gia!
Bá Vương Thương là một tuyệt kỹ trên sa trường, do một danh tướng sáng chế ra, tung hoành ngang dọc, càn quét thiên quân, mà bao đời danh tướng về sau đều từng học tập và hoàn thiện.
Đương nhiên Sở gia cũng có thương pháp Bá Vương của mình, nhưng phần lớn thời điểm mang thương theo bất tiện, hơn nữa chiến tranh cận đại cũng không cần đến tướng cầm thương xung trận, cho nên dần dần bị người ta quên lãng.
- Đã ba mươi mấy năm ta chưa từng lấy cây thương này ra, nó đã sắp gỉ sét, hôm nay phải đại chiến với kẻ hậu sinh này ba trăm hiệp!