Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 582: Xác định rõ ràng


Tần Xuyên tới bên cửa xe, mở cánh cửa đã bị biến dạng, túm lấy Sở Vân Tiêu phía trong.

- Đừng! Đừng giết tôi! Tôi...tôi biết sai rồi! Hãy cho tôi một cơ hội! Tôi...tôi có rất nhiều tiền! Tôi có thể cho anh!

Sở Vân Tiêu bị thương ở đầu, máu chảy dầm dề, nhưng y bất chấp, chỉ muốn được sống.

Tần Xuyên nhếch miệng cười:

- Mày giữ chút tiền đó xuống âm phủ mà xài! Tao vốn định một kiếm lấy mạng mày ngay, nhưng tao nghĩ, trước khi chết, hẳn là mày muốn biết, mày chết trên tay ai?

Vẻ mặt Sở Vân Tiêu đầy kinh sợ và hoang mang.

- Giọng nói của tao, hẳn là mày nhớ chứ?

Tần Xuyên lấy lại giọng vốn có, hỏi một câu.

Sở Vân Tiêu trợn tròn hai mắt, vẻ mặt đầy bất ngờ, thù hận và không cam lòng:

- Quả nhiên là mày? Mày dám...

Không đợi Sở Vân Tiêu nói xong, Tần Xuyên đã túm lấy cổ y, “rắc” một tiếng, liền bóp nát cổ họng của y.

Lúc này, đã có binh sĩ từ phía trên chạy xuống, Tần Xuyên ném Sở Vân Tiêu vào trong xe, rồi lui ra xa.

Hắn nhặt một cục đá ven đường, ngưng tụ Hỏa Liên chân khí, rồi nhằm vào bình xăng của chiếc xe jeep, bắn tới!

Cục đá xuyên qua bình xăng, Hỏa Liên chân khí tăng thêm sự ma sát, sinh ra tia lửa, bình xăng liền nổ tung.

- Ầm!

Một quầng lửa bốc lên cao, sức nổ chấn động cả một vùng.

Khi một nhóm binh sĩ chạy tới khu vực gần chiếc xe, họ chỉ nhìn thấy vùng đầy khói lửa và thân thể bị đốt cháy đen của Sở nhị công tử, làm gì còn thấy hình bóng của sát thủ?

Đối với giới thế gia vọng tộc ở Hoa Hạ, tháng 12 năm nay rất lạnh lẽo, dường như có một tầng mây đen bao phủ.

Sau thiếu gia nhà họ Trương, đến lượt công tử của Sở gia – thế gia đứng hàng thứ ba trong giới cổ võ, cũng bị sát thủ thần bí giết chết, khiến nhiều người đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ trước kia.

Những gia tộc trước đó cười nhạo Trương gia không phải cổ võ thế gia, như đều bị tát vào mặt.

Hai cái chết, khiến rất nhiều người liên tưởng, không biết rốt cuộc là nguyên nhân gì, mà con cháu của hai gia tộc đã kết thân này, lại lần lượt bị giết.

Sở Thiên Khoát biết tin còn mình bị giết, lập tức như già đi hơn mười tuổi, một ngày một đêm giam mình trong phòng, không gặp bất kỳ ai.

Ngay cả Sở Ly cũng bị đả thương, sát thủ bực này, ông ta hoàn toàn không thể tin nổi.

Sau khi hỏi thăm Sở Ly, biết được một thông tin quan trọng, đó là tên sát thủ kia quen biết Chu Phương Tình, việc điều tra lập tức trở nên dễ dàng hơn.

Rất nhanh sau đó, có người trước kia ở chỗ khảo cổ nói ra, lần ở rừng Amazon, có cao thủ thần bí cứu giúp.

Qua xác nhận của Quốc An, đó hẳn là Kiếm Ma, dù sao kiếm khách có trình độ rất cao có rất ít.

Mọi người trong Sở gia biết đây đều là do Kiếm Ma gây ra, không ai dám nói đến chuyện báo thù.

Đó là người đánh cho Hắc La Sát một trận tơi bời, còn một mình điên cuồng tàn sát ở Tokyo, Sở Vân Tiêu và Trương Khải trêu vào hắn, đúng là quá xui xẻo.

Nhưng chuyện này, lại giúp cho Nạp Lan Anh Kỳ, người luôn truy tìm Kiếm Ma, giành được quyền thao túng trong nội bộ Quốc An.

Ông ta đã từng nói Kiếm Ma có thể sẽ gây hại cho Hoa Hạ, nhưng đám Tống Bảo Khôn không cho là đúng, hôm nay Kiếm Ma giết người ở Hoa Ha không chút kiêng nể, đương nhiên bọn họ không còn lời nào để nói.

Nập Lan Anh Kỳ liên tục đưa ra ba ý kiến: Thứ nhất, chính thức ra chỉ thị, bố trí đầy đủ tài nguyên và nhân lực, điều tra tin tức cụ thể về Kiếm Ma; thứ hai, chính thức liệt Kiếm Ma vào phần tử nguy hiểm; thứ ba, ông ta phải tiếp tục xác nhận, việc mình nghi ngờ Tần Xuyên là Kiếm Ma, có chính xác hay không.

Lúc này, Tổng Bảo Khôn không thể từ chối, bởi vì Sở Thiên Khoát đã ngả về phía Nạp Lan Anh Kỳ.

Chỉ có điều, Liễu gia lập tức kháng nghị và tỏ vẻ bất mãn, cho rằng suy đoán này quá mức vô lý!

Dĩ nhiên, phản đối là quyền của Liễu gia, Quốc An đã thật sự muốn điều tra, thì họ cũng không cản được, nhưng Liễu gia cũng phải làm như vậy để biểu lộ sự ủng hộ đối với Tần gia.

Sau khi kết thúc hội nghị khẩn cấp về Kiếm Ma do Quốc An tổ chức, đêm đó, ở trong một biệt thự sang trọng ở ngoại thành thủ đô.

Một nam một nữ đang nằm ôm nhau trên giường, sau khi hút xong điếu thuốc, người nam yên lặng, ánh mắt lóe ra vẻ bất định.

Một phụ nữ trung niên, dáng vẻ khá quyến rũ, nằm trong lòng người đàn ông, nhẹ nhàng vuốt ve ngực ông ta.

- Anh Anh Kỳ, khi ở bên em, anh không nghĩ tới việc trong quân đội không được sao?

Người phụ nữ có phần hờn trách.

- A Viện, em đừng hiểu lầm, anh chỉ đang ngẩn người thôi.

Nạp Lan Anh Kỳ cười cười.

Người phụ nữ kia chính là tiểu thư của Tống gia, Khoa trưởng Khoa đặc công Tống Viện.

Hai người quen nhau từ lúc còn trẻ, Tống Viện thầm yêu Nạp Lan Anh Kỳ, người hơn cô mấy tuổi, nhưng do công việc và do vấn đề trong gia tộc, đã không tiến tới được với nhau.

Dù sao, một người là đặc công của Quốc An, một người là tướng lĩnh trẻ tuổi của quân đội, cũng không phải là một đôi xứng hợp cho lắm, hai nhà đương nhiên không vui vẻ nếu hai người kết hôn với nhau, thậm chí còn tìm cách tìm bạn đời khác cho hai người.

Nhưng qua nhiều năm, hai người vẫn không lập gia đình, cứ âm thầm gặp nhau.

- Anh còn dối em, bộ em không biết sao? Nhất định là anh đang nghĩ tới chuyện của Kiếm Ma...Chuyện gì cũng có thể điều tra rõ ràng, anh cũng đừng hao tâm tốn sức quá.

Tống Viện nói.

Nạp Lan Anh Kỳ thở dài:

- Thật sự là anh cảm thấy quá trùng hợp, em có thấy không, tuy chúng ta không nắm được hành tung của Tần Xuyên, nhưng mỗi lần Kiếm Ma xuất hiện, hành tung của Tần Xuyên đều không thể lần ra.

- Đương nhiên là em có chú ý tới điều đó, tuy nhiên...dù sao Tần Xuyên cũng là một tiên thiên võ giả cao cấp, hắn muốn đi tới đâu, rất khó truy xét, cho nên phải kiểm tra một cách tỉ mỉ mới được.

Nạp Lan Anh Kỳ nói:

- Lần này, may mắn mà lão tướng quân Sở Ly túc trí đa mưu, dụ Kiếm Ma đánh cờ, trên những quân cờ kia có dấu tay của Kiếm Ma, nếu như chúng ta lấy được vân tay của Tần Xuyên, tiến hành đối chiếu, thì có thể xác định rõ ràng.


 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch