- Vân tay của Tần Xuyên để em đi lấy cho, em cũng muốn giúp anh dò xét, rốt cuộc tên đó có phải là Kiếm Ma hay không.
Tống Viện mỉm cười nói.
Nạp Lan Anh Kỳ lộ vẻ vui mừng, đưa tay vuốt tóc Tống Viện:
- A Viện, vậy thì vất vả cho em rồi!
- Vất vả thì không vất vả, còn phải xem anh đối đãi với em như thế nào.
Tống Viện cười quyến rũ.
Nạp Lan Anh Kỳ cười ha hả, dập mẩu thuốc lá, xoay người đè Tống Viện xuống ưới, bắt đầu một trận “đại chiến” mới...
...
Buổi sáng ở thành phố Đông Hoa.
Tần Xuyên vừa mới đáp máy bay trở lại thành phố Đông Hoa, trở về hình hạng vốn có, dùng thân phận giả, tất cả đều thuận lợi.
Việc giết người lần này, nếu có manh mối có thể điều tra ra, đó chính là dấu tay hắn để lại, hoặc là ADN.
Tần Xuyên cũng từng nghĩ tới việc đeo bao tay, nhưng như thế bất tiện động thủ, cho nên mỗi ngày hắn đều cho hệ thống tiên tri tiến hành giám sát, một khi Quốc An muốn đối chiếu thông tin, hắn chỉ cần bóp méo một chút là được.
Từ sân bay lái xe đi, Tần Xuyên cũng không về nhà, mà đi thẳng tới Chu gia.
Khi tới Chu gia, đúng lúc Chu Vân Phong và Chu Thanh Sơn đều có mặt, hai ngày nay hai người đều thấp thỏm, nhất là khi nghe nói Trương Khải Văn chết bất đắc kỳ tử như vậy, đều suy đoán có thể là do Tần Xuyên ra tay.
Cho nên, khi Tần Xuyên xuất hiện sau một ngày một đếm biến mất, hai người đều nhìn hắn bằng ánh mắt hơi sợ hãi.
- Tần...Tần tiên sinh, tới sớm như vậy, là tới thăm Tình Nhi phải không?
Chu Vân Phong tươi cười một cách gượng gạo, thật ra ông ta đã cảm thấy hối hận vì hợp tác với Tần Xuyên, thằng nhóc này quá kỳ lạ, nhưng lúc này chỉ đành đâm lao phải theo lao.
Tần Xuyên nhìn thấy vẻ mặt của hai cha con họ, đều có thể hiểu được, họ đều là người bình thường, làm sao có thể giữ được bình tĩnh trước một hung thủ giết người.
- Hình như hai người sợ tôi?
Tần Xuyên cười giễu:
- Xảy ra chuyện gì vậy?
Chu Vân Phong cẩn thận nói:
- Tần tiên sinh, chẳng lẽ ngài không biết, Trương Khải Văn mà ngài từng gặp, đột nhiên bị giết sao?
- Vậy sao? Thật sự là tôi không biết rõ tình hình, chết thì chết thôi.
Tần Xuyên nhún vai.
Thấy Tần Xuyên không có vẻ gì là bất ngờ, hai cha con Chu Vân Phong càng tin chắc, chuyện đó có liên quan tới hắn, lại càng hoảng sợ.
Nên nhớ đây là giết thiếu gia của Trương gia, nếu chẳng may Trương gia giận cá chém thớt đối với Chu gia, hai người biết phải làm sao đây.
Tần Xuyên cũng đoán được ý nghĩ của hai người, khẽ thở dài:
- Hai người đừng suy nghĩ lung tung, cứ làm việc của mình là được.
- Ha ha...Đúng...đúng vậy, dù sao chuyện này cũng không liên quan tới mình mà, phải không ba?
Chu Thanh Sơn nói với giọng xuôi xị.
Chu Vân Phong cũng hận sao mình không vì già cả lú lẫn mà quên đi, ông ta biết rõ đây là Tần Xuyên ra mặt vì cháu gái của mình, nhưng vẫn cứ sợ hãi, khiến cho ngoài mặt và trong lòng rất mâu thuẫn.
- À, Tinh nhi có khá hơn chút nào không? Cô ấy không đến trường chứ?
Tần Xuyên đang hỏi, đột nhiên nghe có tiếng bước chân từ hậu viện chạy tới, rõ ràng là Chu Phương Tinh, mặt mày cô rất tiều tụy.
Đôi mắt cô hơi đỏ, hình như khóc hơi nhiều, lúc này vừa nhìn thấy Tần Xuyên, lập tức lao tới, ôm chầm lấy hắn.
Tần Xuyên sững sờ, hai cha con Chu Vân Phong cũng giật mình, bầu không khí trở nên lặng lẽ và hơi ngượng ngập.
Chu Phương Tinh không nói gì, chỉ ôm Tần Xuyên thật chặt, như muốn nói với hắn, bất kể hắn làm cái gì, giết ai, gây họa gì, cô cũng không để ý!
Ở phía sau, Chu Phương Ngữ yên lặng đứng đó, trước đó cô vẫn ở bên cạnh chị, nghe Tần Xuyên đã tới, mới cùng đi ra, giờ đây nhìn thấy cảnh này, cô cắn môi, ánh mắt phức tạp.
Thấy chị và Tần Xuyên ôm nhau, trong lòng cô quả thật là cảm xúc lẫn lộn, có chút đau xót, có chút cay đắng, lại có một cảm giác khó tả.
Hai chị em cũng không phải kẻ ngốc, huống chi đã biết Tần Xuyên võ công cao cường, không cần suy nghĩ nhiều, đều biết cái chết của Trương Khải Văn nhất định là do Tần Xuyên gây ra.
Không ai ngờ, vì muốn cho Chu Phương Tinh hả giận, Tần Xuyên đã làm một việc điên cuồng như vậy.
- Không có chuyện gì đâu...Em không sao, anh cũng sẽ không có chuyện gì đâu...
Dường như Chu Phương Tinh nói năng lộn xộn, lẩm bẩm không đầu không đuôi.
Nhưng đương nhiên Tần Xuyên hiểu được ý nghĩa của những lời đó.
Trái tim vốn không chút sợ hãi của Tần Xuyên, chợt run lên phát hiện, dù hai tay mình nhuốm máu tươi, cũng không phải lạnh như băng, cũng không phải đều là dơ bẩn.
Ít nhất là từ trong đáy lòng, cô gái này hiểu được dụng tâm của hắn, cũng có thể tiếp nhận những gì hắn làm.
- Cha, ông...
Đột nhiên Chu Phương Tinh quay đầu lại, nhìn hai vị trưởng bối:
- Con nghĩ, tạm thời con cũng không đi dạy nữa, con sẽ xin nghỉ một thời gian. Hiện giờ Tần Xuyên ở một mình, hàng ngày không ai chăm sóc, con muốn sống chung với anh ấy một thời gian.
- Cái gì?
Không chỉ hai cha con Chu Vân Phong và Chu Phương Ngữ kinh ngạc, mà ngay cả Tần Xuyên cũng ngẩn người, nghĩ mình nghe lầm.
Từ trước đến nay Chu Phương Tinh luôn dịu dàng ít nói, vậy mà hôm nay lại tuyên bố một câu “lớn mật” như vậy!
Ở chung? Từ này rất đa nghĩa.
Cái gọi là chăm sóc cho sinh hoạt hàng ngày, chỉ là mượn cớ, Tần Xuyên sống một mình đâu phải mới một hai ngày, hơn nữa hắn cũng không thiếu người phục dịch.
- Chị! Chị muốn làm gì vậy? Nếu chị dọn đi, một khi bị người ta phát hiện, chẳng phải lời đồn đãi bên ngoài sẽ càng gay gắt hơn sao?
Chu Phương Tinh kinh ngạc, tim đập loạn, khó thể tin được.
Chu Phương Tinh lắc đầu:
- Việc này không quan trọng, chị cảm thấy, chị ở nhà chờ đợi như vậy cũng đã lâu, đến lúc thay đổi rồi.
Nói xong, cô quay sang hỏi Tần Xuyên:
- Anh không ngại chứ?
Tần Xuyên đương nhiên đồng ý, cho dù cô bảo hắn mua nhà để cô ở, cũng không thành vấn đề. Hắn cười gật đầu:
- Em thích là được rồi, anh có thể đưa em ra biển, du ngoạn mấy ngày.
- Ừm!
Chu Phương Tinh mỉm cười.
Chu Phương Ngữ thấy chị và Tần Xuyên mắt liếc mày đưa, biết có nói gì nữa cũng vô ích.