Mọi người không khỏi đều nhìn Nạp Lan Thấm bằng ánh mắt kinh ngạc, như là lần đầu tiên quen cô vậy.
- Anh… anh đem so sánh em với con bé béo múp Liễu Tiên Tiên kia à?
Nạp Lan Thấm giận điên lên.
- Không được nói em vợ của anh như vậy! Chẳng phải là ngực hơi to, mông hơi to một chút thôi sao!
Tần Xuyên nói năng rất hùng hồn.
Tất cả những người phụ nữ ở đây đều dùng ánh mắt cổ quái nhìn Tần Xuyên, lúc này Tần Xuyên mới phát hiện mình nói quá thẳng thắn… Như là hắn luôn nhìn chằm chằm vào em vợ vậy.
- Hừ, không phải anh lại làm gì cô hai nhà họ Liễu rồi chứ?
Bạch Dạ như cười như không nói.
Tần Xuyên dùng sức lắc đầu, đứng lên nói một cách nghiêm túc:
- Đùa gì thế! Anh làm sao làm ra loại chuyện này được chứ? Nó còn là một đứa trẻ con!
- Chẳng phải cô nàng Minako ở Nhật kia cũng xấp xỉ tuổi của Liễu Tiên Tiên sao, chẳng phải anh cũng bảo cô ta làm người hầu cho mình sao?
Chu Phương Tình nói.
Tần Xuyên cảm thấy mình vừa bị người phụ nữ này đâm thêm một nhát dao, gượng cười nói:
- Tình Nhi, em nhắc đến chuyện này làm gì?
- Ôi chà! Hóa ra anh còn muốn tìm người hầu của Nhật, anh đúng là củ cải lăng nhăng! Anh xem anh kìa, sắp làm em Tiểu Nhu khóc rồi kia kìa!
Nạp Lan Thấm thừa cơ bắn súng.
Diệp Tiểu Nhu bất đắc dĩ trúng đạn, lắc đầu như trống lúc lắc:
- Không có không có! Em không khóc!
Đường Vi cười tủm tỉm nói:
- Tiểu Xuyên Xuyên, bảo sao cậu bận như vậy, không có thời gian đến Luân Đôn thăm tôi, hóa ra còn đang bận tìm người hầu à. Sao thế, có Freyja rồi mà cậu còn chê chưa đủ à?
Tần Xuyên đen mặt, cứ tiếp tục thế này thì chết à, hắn sắp bị nói thành cầm thú rồi!
Chu Phương Tình nhìn thấy thần sắc này của Tần Xuyên, cảm thấy cực kỳ thú vị, mấy ngày hôm nay cô toàn bị Tần Xuyên “ức hiếp”, thậm chí buổi sáng xuống lầu chân đều mềm nhũn, đúng lúc nhân cơ hội báo thù một chút. Vậy là cô tiếp tục lửa cháy đổ thêm dầu nói:
- Hơn nữa không chỉ một đâu, còn có người chị tên là Keiko, bọn họ là chị em cùng cha khác mẹ!
- Cái gì? Anh còn ăn sạch cả hai chị em á? Anh có xứng với em Tiểu Nhu ở châu Phi không ngại cực khổ, gió thổi nắng chiếu cũng phải giúp anh làm từ thiện tích đức không?
Nạp Lan Thấm vừa vặn phản kích Tần Xuyên, ai bảo tên này tiết lộ sở thích của cô!
- Đúng thế, anh có thời gian đi tán gái như vậy mà lại không rảnh đi chạy đến vùng núi, đi sa mạc với Tiểu Nhu sao?
Bạch Dạ đế thêm một câu.
Diệp Tiểu Nhu vô tội lại lần nữa nằm cũng bị bắn súng, nước mắt cô nàng sắp tuôn ra rồi, lẩm bẩm nói:
- Em… em thật sự không sao, làm từ thiện là chuyện bản thân em thích, mọi người đừng nói đến em nữa… Em không ngại những chuyện này đâu…
Lục Tích Nhan vuốt tóc của Diệp Tiểu Nhu, bảo cô đừng coi là thật, mọi người chỉ đùa thôi.
Tần Xuyên thì đặt mông ngồi xuống ghế, kém cỏi kêu lên:
- Nồi lẩu! Nồi lẩu! Không được ăn là anh sẽ hư thoát mất!
Đợi đến khi nồi lẩu và thức ăn đều được mang lên rồi, trong khoang thuyền nóng hổi, Tần Xuyên cuối cùng cũng có thể thoải mái hơn.
Ba người phụ nữ thành cái chợ, nhiều phụ nữ như vậy, đúng là nói không hết chuyện, cả khoang thuyền đều vô cùng náo nhiệt.
Đợi đến khi ăn gần xong, Diệp Tiểu Nhu nhớ ra điều gì đó, lấy ra mấy món quà nhỏ bọc bằng vải màu đen từ trong túi mình mang đến ra.
- Tiểu Nhu, đây là cái gì?
Lục Tích Nhan hỏi.
- Đây là bùa hộ thân em mua ở chỗ người dân địa phương khi đi đưa thuốc cứu tế ở Ecuador, em muốn dùng nó làm quà Giáng sinh tặng mọi người.
Diệp Tiểu Nhu cười ngọt ngào, lấy một chuỗi vòng tay từ bên trong ra, bên trên là một viên đá hắc diệu.
- Bên trên những viên đá hắc diệu này đều khắc hình vòng xoáy giống nhau, thổ dân ở đó nói thứ này có thể đuổi sức mạnh tà ác, em biết mọi người đều không thiếu tiền, món quà này cũng rất rẻ nhưng cũng là tấm lòng thành của em.
Chu Phương Tình và Lục Tích Nhan đều nhận quà từ tay Diệp Tiểu Nhu, tự đáy lòng nói cảm ơn.
Tần Xuyên cầm chuỗi của mình, vội đeo vào tay, khen ngợi:
- Tiểu Nhu Nhu, em đúng là người đẹp, tâm hồn còn đẹp hơn.
Diệp Tiểu Nhu đỏ mặt, cũng không để ý tới lời nói đường mật của người đàn ông, lần lượt đưa vòng tay cho từng người.
Khi cuối cùng Nạp Lan Thấm cũng nhận được một chiếc, cô kinh ngạc nhìn món quà nhỏ trong tay, không tự chủ được hỏi:
- Tôi cũng có à?
Dtn bày ra vẻ mặt đương nhiên là có, cười nói:
- Đương nhiên rồi, chị Nạp Lan cũng là một thành viên của nhà chúng ta rồi, sao em có thể quên phần của chị chứ?
Nhà? Một thành viên? Nạp Lan Thấm tim đập thình thịch.
- Nạp Lan, có phải vì không chuẩn bị quà nên xấu hổ không? Không sao, tôi cũng không chuẩn bị.
Đường Vi tiếp xúc với Nạp Lan Thấm ở Luân Đôn không ít thời gian, tính cũng rất hợp.
Trong lòng Nạp Lan Thấm lại ngũ vị tạp trần, cô miễn cưỡng cười cười. Quả thật cô có chút hổ thẹn nhưng không phải vì không chuẩn bị quà mà vì nguyên nhân khác.
- Được rồi, chuyện quan trọng nhất tối nay, người làm chủ nhà, quà Giáng sinh của cậu đâu?
Đường Vi cười tủm tỉm hỏi Tần Xuyên.
Tần Xuyên sờ tóc, cuối cùng cũng đến phiên chính mình ra sân, hắng giọng một cái nói:
- Chuyện này đương nhiên anh đã sớm chuẩn bị, là người đàn ông của các em, sao có thể như xe bị tuột xích vào thời khắc mấu chốt này chứ, có đúng không?
Tần Xuyên nói xong, búng tay ba phát, đây là ám hiệu cho người hầu trên thuyền để họ mang quà đến.
Rất nhanh, Diệp Tiểu Nhu, Đường Vi, Lục Tích Nhan, Nạp Lan Thấm đều lấy được quà của mình, Chu Phương Tình thì đi mua với Tần Xuyên nên cầm từ lâu rồi.
Châu báu, dao găm, đồng hồ nổi tiếng, căn cứ vào nhu cầu của từng người phụ nữ, Tần Xuyên lựa chọn món quà khác nhau, thậm chí ngay cả Freyja, Tần Xuyên cũng chuẩn bị một sợi dây chuyền.
Nhưng chỉ có Bạch Dạ là chẳng được nhận gì.
Sắc mặt cô liền trở nên u ám, ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào Tần Xuyên.
Mọi người cũng đột nhiên phát hiện ra sao chỉ có Bạch Dạ là không được nhận?
- Hì hì, Tiểu Dạ Da, em đừng nhìn anh như vậy, đương nhiên anh không bỏ quên phần của em đâu!
Tần Xuyên liên tục giải thích.