Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 591: Pháo hoa của một người


Bạch Dạ nghe xong, lúc này sắc mặt mới chuyển biến theo hướng tốt hơn, thở phì phò nói:

- Em cũng không phải ăn mày, anh không cần thương hại em, không có cũng chẳng sao, dù sao thì em biết trong lòng anh em chẳng có phân lượng gì hết, em chỉ là người làm thuê cho anh thôi.

Tần Xuyên dịch chỗ ngồi của mình đến bên cạnh Bạch Dạ, cười híp mắt khẽ ôm vai người phụ nữ, nói:

- Tiểu Dạ Dạ, đừng như vậy, quà anh chuẩn bị cho em là đặc biệt nhất!

Bạch Dạ liếc nhìn hắn, cũng có chút tò mò:

- Cái gì thế? Sao em không nhìn thấy?

Tần Xuyên dùng tay quay mặt người phụ nữ lại, nghiêm túc nói:

- Tiểu Dạ Da, bản thân em có nhiều tiền như vậy, cộng thêm việc em lại thay anh quản lý tài sản, nắm giữ túi tiền của anh, anh cảm thấy dù có bỏ ra bao nhiêu tiền thì thứ mua về cũng chẳng cách nào xứng với em nên bắt buộc phải là món quà tiền không mua được mới xứng với em.

Trong lòng Bạch Dạ thoải mái hơn không ít, hỏi:

- Thứ không mua được? Chẳng lẽ là vật vô giá gì sao?

Tần Xuyên gật đầu, tình cảm nồng nàn nói:

- Nào, anh sẽ tặng món quà vô giá này cho em…

Nói xong, mặt Tần Xuyên chậm rãi tiến sát đến bên cạnh khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Dạ, miệng đối miệng định hôn lên…

Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Dạ sững lại, vội ôm mặt Tần Xuyên đẩy người đàn ông ra, kêu lên:

- Anh muốn làm gì thế?

Tần Xuyên cười hì hì:

- Tặng em nụ hôn nóng bỏng nồng nhiệt nhất của anh mà! Vàng bạc cũng không bằng tấm chân tình của anh mà! Một nụ hôn, món quà này quá lãng mạn!

Bạch Dạ hận không thể ném người đàn ông này xuống biển, đến lúc này rồi còn không hiểu rõ chuyện là thế nào.

- Nói ngon nói ngọt… Chẳng phải anh chê bình thường em tiêu quá nhiều tiền, lúc này không muốn đặc biệt mua quà cho em à? Đi vòng một vòng lớn như vậy! Anh coi em là con heo ngốc à?

Tần Xuyên xấu hổ cười cười:

- Em đừng nghĩ lệch lạc, anh thật sự vì lãng mạn mà, anh giống đồ đàn ông nhỏ mọn thế sao?

Bạch Dạ hừ lạnh một tiếng, đẩy Tần Xuyên ra:

- Quà của anh anh tự nhận đi, hoặc là tặng cho em Tiểu Nhu, vừa nãy em ấy luôn nhìn anh, rất muốn nhận đấy.

- Hả? Em… em không thế mà!

Diệp Tiểu Nhu nghĩ thầm, tại sao lại là cô chứ!

Tần Xuyên mặc kệ, lập tức tiến sát lại gần, ôm lấy khuôn mặt của cô nàng, “chụt chụt chụt” hôn mấy cái cho đến khi mặt của Tiểu Nhu biến thành quả táo đỏ rất lớn.
Các cô nàng thi nhau mở quà ra xem, Chu Phương Tình tò mò nhìn hộp quà tinh xảo của Nạp Lan Thấm, nói:

- Nạp Lan, quà của chị là do Tần Xuyên chuẩn bị riêng đấy, anh ấy cứ tỏ vẻ thần bí mãi, tôi còn không biết là gì, chị bóc ra để chúng tôi xem với nào.

Nạp Lan Thấm sững sờ, không khỏi liếc nhìn Tần Xuyên, khuôn mặt ửng hồng, tim đập rộn lên:

- Vậy… vậy sao… được.

Cô cũng rất muốn biết Tần Xuyên chuẩn bị riêng cho cô cái gì.

Tần Xuyên thì bày ra vẻ mặt đã tính trước, cổ vũ cô mau xem xem.

Nạp Lan Thấm phát hiện không ngờ tay của mình lại hơi run rẩy, theo lý mà nói thì dù món quà có quý trọng đến đâu đi nữa thì cô cũng không quá căng thẳng, nhưng không biết tại sao tối nay tâm trạng cô vô cùng phức tạp.

Sau khi món quà được bóc ra, bên trong xuất hiện một chiếc hộp nhựa trong suốt, mà bên trong hộp lại là một mô hình nhân vật hoạt hình vô cùng tinh xảo!

Đại khái là một cô gái tóc dài bay bay, mặc chiếc váy màu đỏ, tư thế hiên ngang giơ đôi chân thon dài lên, vô cùng sinh động, chế tác cũng rất khéo.

- Đây là nhân vật nào trong phim hoạt hình à? Sao chưa gặp bao giờ nhỉ.

Mấy cô nàng ở bên cạnh còn chưa nhìn ra đây là cái gì.

Nhưng đôi mắt đẹp của Nạp Lan Thấm lại sững lại, trong nháy mắt cô liền nhìn ra nhân vật này chính là mình! Khi cô dùng chiêu đôi chân thần ngàn cân đã dùng tư thế này đá Tần Xuyên!

Nạp Lan Thấm bỗng ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông, trong mắt có ánh sáng lấp lánh đang chớp chớp, đối với cô, món quá này đúng là quá đặc biệt.

Không chỉ hợp với sở thích hoạt hình của cô mà còn dung hòa cả chuyện đã từng xảy ra giữa hai người, lưu lại hồi ức.

- Thích không, anh đã đặt nhà máy Max ở Nhật cho em đấy, cả thế giới chỉ có một mẫu này, sáng nay vừa chuyển đến bằng đường hàng không.

Tần Xuyên cười nói.

Nạp Lan Thấm hít thở sâu hai cái, không trả lời mà đột nhiên cầm mô hình rồi chạy vội ra khỏi phòng ăn!

Tần Xuyên cùng các cô nàng đều vẻ mặt kinh ngạc, không biết Nạp Lan Thấm làm sao vậy, dù có thích đến đâu đi nữa cũng không đến nỗi kích động đến mức này chứ!

- Có phải vì chê anh không khảm kim cương lên mô hình nên tức giận không?

Bạch Dạ nói đùa.

Tần Xuyên vẻ mặt mờ mịt nhưng cũng không nghĩ nhiều, vội chạy ra ngoài.

Trong màn đêm yên tĩnh, chiếc du thuyền xa hoa như một tòa thành sáng đèn khổng lồ, nổi trên bến cảng.

Bên tai là tiếng sóng vỗ vào bờ, tiếng nghẹn ngào nức nở của gió biển, mạng theo cái lạnh giá của mùa đông.

Nạp Lan Thấm đứng ở boong thuyền, nhìn món quà trên tay mình, nghĩ đến lời vừa nãy Diệp Tiểu Nhu nói với mình, tâm trạng nặng nề, vô cùng áp lực.

Tần Xuyên đi đến bên cạnh Nạp Lan Thấm, cười hỏi:

- Thủy Tinh thân yêu, em làm sao thế?

Nạp Lan Thấm xoay người sang chỗ khác, không muốn Tần Xuyên nhìn thấy vẻ mặt của mình lúc này, cúi đầu nói:

- Em không sao, chỉ là không vui lắm.

Với kinh nghiệm của Tần Xuyên, con gái nói không sao thì chắc chắn là chuyện không nhỏ!

Hắn vội tiến lên, khẽ ôm bờ vai của cô nàng:

- Tiểu Thấm Thấm, nếu em không thích món quà này thì có thể nói với anh mà, anh đổi cho em thứ khác. Em đừng không vui được không, ý nghĩ sống của đời anh là khiến người anh yêu vui vẻ mà!

Nạp Lan Thấm nói thầm:

- Em đâu có nói là không thích, chỉ là trong lòng có chút khó chịu…

- Tại sao thế?

- Chẳng tại sao cả…

Tần Xuyên khổ não, lòng của con gái như kim dưới đáy biển, trải qua khoảng thời gian yêu đương cùng Nạp Lan Thấm, hắn cũng biết chuyện Nạp Lan Thấm không muốn nói thì hỏi thế nào cũng vô ích. Nếu cô đã không muốn giải thích nhiều thì Tần Xuyên đành nghĩ cách khác vậy.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch