Hắn gãi gãi đầu, nhìn nhìn bầu trời đêm, nghĩ ra một cách:
- Tiểu Thấm Thấm, hay là… Anh bắn pháo hoa cho em xem nhé? Chưa biết chừng nhìn màn pháo hoa đẹp mắt em lại thấy vui ấy chứ?
- Anh còn mua cả pháo hoa à?
Nạp Lan Thấm hỏi.
Tần Xuyên cười thần bí:
- Đương nhiên là không nhưng anh bắn pháo hoa không cần mua, bắn lúc nào cũng được.
Nạp Lan Thấm chớp chớp mắt, vẻ mặt hoang mang không hiểu gì.
Đột nhiên Tần Xuyên nâng tay trái lên, một luồng kiếm khí màu xanh ngưng tụ trên đó, Tần Xuyên đánh một chưởng về phía bầu trời, trong nháy mắt mưa kiếm hình thành bởi kiếm ý mưa rào liền phun trào trong bầu trời đêm như là một vòi phun nước màu xanh vậy!
Kiếm khí màu xanh chằng chịt như ngàn vạn sợi tơ qua lại như con thoi trong bầu trời đêm rồi biến mất, vô cùng rực rỡ!
- Em thích không? Pháo hoa kiếm khí của anh!
Tần Xuyên đắc ý cười.
Trong đôi mắt đẹp dịu dàng của Nạp Lan Thấm chiếu rọi vô số kiếm quang, nhất thời cô ngơ ngác không nói được gì, cảnh đẹp này không chỉ đánh sâu vào thị giác mà còn đánh vào cả tâm hồn của cô!
Đây là pháo hoa Tần Xuyên bắn vì cô, pháo hoa có một không hai trên đời!
- Anh… anh tên ngu ngốc này, có chút tôn nghiêm của kiếm khách được không! Làm gì có ai coi kiếm khí là trò chơi như anh đâu!
Nạp Lan Thấm giơ cánh tay chẳng dùng lực gì đánh vào ngực Tần Xuyên, hốc mắt đỏ hoe.
Tần Xuyên chẳng quan tâm:
- Ngay cả người phụ nữ của mình còn không dỗ vui nổi thì chẳng phải càng không có tôn nghiêm hơn à?
Khuôn mặt Nạp Lan Thấm đỏ ửng, trong lòng tê dại, càng thêm áy náy.
- Tiểu Thấm Thấm, em thấy vui chưa? Nếu chiêu này không có tác dụng, anh vẫn còn cách khác để chọc cho em vui!
Tần Xuyên đang nghĩ xem có cần dùng tàu ngầm trên du thuyền đưa Nạp Lan Thấm đi khám phá thế giới dưới đáy biển không!
Nạp Lan Thấm dở khóc dở cười:
- Được rồi, anh thu lại kiếm khí đi, con người kiểu gì cũng có lúc không vui. Hơn nữa nếu cả đời em cũng không vui vẻ nổi thì chẳng lẽ cả đời anh sẽ chọc cho em vui à?
- Được! Chỉ cần em muốn thì cả đời anh sẽ chọc cho em vui!
Tần Xuyên dứt khoát trả lời, đây chẳng phải là điều hắn nên làm sao?
Nạp Lan Thấm giật mình, câu trả lời của Tần Xuyên lại đơn giản trực tiếp như vậy, nhưng điều này càng khiến cô thấy cực kỳ xấu hổ.
Cô cắn cắn môi dưới, thấp giọng nói:
- Em… em chẳng thèm tin, củ cải lăng nhăng như anh, gặp ai là thích người đó, sao có thể đối xử tốt với em cả đời chứ.
Tần Xuyên cười cười, hỏi:
- Tiểu Thấm Thấm, nước hoa trên người em là Cobsp đúng không?
- Đúng thế, làm sao vậy?
Nạp Lan Thấm buồn bực.
- Cho anh nếm thử nhé.
Tần Xuyên nói rồi bỗng nhiên cầm một tay của Nạp Lan Thấm, dùng lưỡi liếm liếm vào chỗ cổ tay xịt nước hoa của cô.
Nạp Lan Thấm giật mình kêu lên, vẻ mặt thẹn thùng:
- YAA.A.A..! Biến thái ah! Anh ngửi thì ngửi, sao còn liếm thế?
Tần Xuyên chậc chậc miệng, cười nói:
- Hình như chẳng có mùi vị gì… Dù sao thì thứ như nước hoa này mùi vị ngửi được và mùi vị nếm được từ miệng hoàn toàn khác nhau.
- Anh nói gì thừa thế? Cho dù là xịt buổi sáng đến tối mùi cũng khác nhau!
Nạp Lan Thấm lầm bầm.
Tần Xuyên gật gật đầu, đưa tay sờ tóc cô nàng, dịu dàng nói:
- Ngay cả nước hoa còn như vậy, huống chi là con người chúng ta. Có thể em sẽ cảm thấy anh rất lăng nhăng, rất không chung tình nhưng không có nghĩa là anh không tốt với người phụ nữ của mình… Vì anh mà em nhìn thấy và anh chân thật luôn có rất nhiều điểm không giống nhau.
Đôi mắt ngập nước của Nạp Lan Thấm như bị đóng băng một lúc, dường như trong lòng vừa bị búa tạ đập một cái rất nặng… Rất cảm động nhưng cũng mơ hồ thấy đau.
Cô phức tạp khó tả cười cười, gật đầu:
- Đúng thế, anh nói đúng, thứ nhìn thấy… và thứ chân thật thường không giống nhau…
Dù Tần Xuyên cảm thấy vẻ mặt của cô nàng có chút kì lạ nhưng cũng không nghĩ nhiều, nhéo nhéo gương mặt của cô nàng, nói:
- Được rồi, mau vào ăn lẩu đi! Anh đói chết đi được! Mọi người đều đang đợi em đấy!
- Ừ…
Nạp Lan Thấm cố gắng đè những suy nghĩ rắc rối trong lòng xuống, tạm thời vứt bỏ những chuyện khiến cô thấy áp lực kia, cười quơ quơ mô hình nhân vật hoạt hình trong tay, nói:
- Lần sau lúc làm kiểu mô hình nhân vật cho em, anh nhớ không được để lộ quần lót! Anh đúng là đồ dê xồm!
Tần Xuyên khoan thai cười, liên tục gật đầu, tỏ ý hiểu rõ.
Các cô nàng nhìn thấy Tần Xuyên gọi được Nạp Lan Thấm trở về, đều có vẻ mặt ranh mãnh, trêu đùa hỏi Tần Xuyên sao trước đây không thấy hắn bắn pháo hoa kiếm khí cho các cô, nhao nhao tỏ vẻ ghen tỵ.
Tần Xuyên đành đi an ủi từng người, đến cuối cùng đành dùng cuống họng hát tình ca, chọc cho mấy cô nàng cười khanh khách.
Vào lúc buổi tụ tập ngày lễ Giáng sinh đang vui vẻ hòa thuận thì một người hầu da trắng trên thuyền tên là Fina lại hoảng hốt chạy vào!
- Chủ nhân! Chủ nhân! Không xong rồi.
Người hầu Fina là người Pháp, dù biết nói tiếng Trung nhưng lúc này quá sốt ruột, đã bắt đầu dùng tiếng Pháp.
- Chuyện gì thế? Fina, cô nhìn thấy gì vậy?
Tần Xuyên đang uống rượu giao bôi với Lục Tích Nhan thì bị chặn ngang, không khỏi buồn bực quay đầu lại hỏi.
Tay Fina run run, chỉ ra ngoài boong tàu, nói:
- Có… có quái vật!
Quái vật?
Tần Xuyên cùng mấy cô nàng đều hai mặt nhìn nhau, đều hoài nghi liệu có phải Fina thần chí không rõ không.
Nhưng ở boong tàu tầng dưới cùng đột nhiên truyền đến tiếng kêu sợ hãi của hai thuyền viên nam khác.
Lúc này Tần Xuyên mới phát hiện tình hình bất ổn, vội lao ra ngoài đầu tiên, Đường Vi, Bạch Dạ, Nạp Lan Thấm, những cô nàng võ công tốt cũng theo ngay sau đó.
- Đây là?
Khi nhìn rõ “quái vật” trên boong thuyền tầng dưới cùng, Tần Xuyên và mấy cô nàng đều sững người không kịp phản ứng.
Có ba thi thể nam giới toàn thân máu chảy đầm đìa, quần áo rách rưới, đi lại tập tễnh, khuôn mặt xám ngắt đang phát ra tiếng âm trầm, nửa đi nửa bò về phía tầng trên của boong thuyền!
Không hề nghi ngờ, ba tử thi này từ bến cảng, lên thuyền thông qua cầu thang mạn, hơn nữa còn có người cố ý chỉ huy chuyện này!
Diệp Tiểu Nhu và Lục Tích Nhan đã sợ đến run người, trốn ở phía sau, không khóc là tốt lắm rồi.