Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 593: Thân thể người chết


Thuyền viên và các người hầu càng tưởng là nhìn thấy ma, nếu không phải còn lo lắng vẫn còn thi thể đi lên thì những người này đã trốn xuống thuyền rồi.

- Là Hài cốt vu thuật của vu sư! Điều khiển tử thi!

Bạch Dạ cau mày nói.

- Chẳng lẽ Hiệp hội Vu Sư tìm anh trả thù?

Nạp Lan Thấm hoài nghi.

- Anh không biết, nhưng trước giờ chúng đều thích giở trò sau lưng… Những thi thể này là người bình thường, không có tu vi, thậm chí không có sinh khí, may mà thuyền viên sớm phát hiện, nếu không rất có thể sẽ xảy ra chuyện lớn.

Tần Xuyên cũng từng thấy điểm đáng ghét của hài cốt vu thuật này, nhưng điều khiến hắn tức giận là không ngờ Hiệp hội Vu Sư lại dám tìm đến cửa quấy rối cuộc sống của hắn!

Cũng không biết vì lúc đầu hắn giết chết mấy vu sư ở Bắc Kinh hay là vì thân phận Kiếm Ma của hắn bị bại lộ rồi.

Nói tóm lại là đêm Giáng sinh phái thi thể đến, rõ ràng là cố ý làm hắn buồn nôn!

- Các em đều lui đi, anh lo những thi thể này khi nổ sẽ tỏa ra khói độc.

Tần Xuyên để mấy cô nàng trốn vào bên trong khoang thuyền.

Mấy cô nàng biết rõ lúc này không thể nghi ngờ quyết định của Tần Xuyên, bình thường có thể làm nũng trêu đùa nhưng quyết sách quan trọng mang tính nguyên tắc vẫn phải để hắn làm chủ.

- Chúng ta mau vào đi, đừng để Tần Xuyên phân tâm.

Đường Vi thúc giục, đưa Diệp Tiểu Nhu và Lục Tích Nhan vào khoang thuyền trước.

Đợi sau khi mấy cô nàng đều được an toàn, Tần Xuyên mới lao xuống boong tàu, một cước hung hăng đạp bay thi thể đầu tiên, rơi trên bờ bến cảng.

Dù những thi thể này không sợ đao thương đạn lạc gì nhưng lại chậm chạp, sức cũng không mạnh, chẳng có sức sát thương gì trước mặt Tần Xuyên.

Tần Xuyên cũng không dùng kiếm khí cắt những tử thi này ra vì như vậy rất có khả năng sẽ phát tán khí độc, cách ổn thỏa nhất là đá ba thi thể này xuống thuyền trước.

Đợi sau khi ba thi thể đều bị đá rơi, Tần Xuyên lần lượt dùng chân đá nát đầu lâu của ba thi thể này, chặt đứt mối liên hệ tinh thần của điều khiển tử thi.

Nhưng Tần Xuyên không hề dừng lại ở đây, nếu đã có tử thi bị điều khiển thì có nghĩa là xung quanh đây chắc chắn có kẻ làm phép hài cốt vu thuật, hắn tập trung tinh thần khuếch tán lực cảm giác của mình, tìm tất cả dấu vết ở gần bến cảng.

Chỉ tiếc là hình như đối phương đã đi xa hoặc có bản lĩnh ẩn nấp không tầm thường, trong lúc nhất thời Tần Xuyên khó mà phát giác được.

Hắn nghĩ nghĩ, dần dần mở rộng phạm vi tìm kiếm, chạy đến phía bãi cát gần bến cảng.

Ngay sau khi Tần Xuyên rời khỏi du thuyền được hơn trăm mét thì mặt biển bên dưới du thuyền nổi lên một bóng người màu đen.

Một gã đàn ông khôi ngô cao hơn mét chín, khoác một chiếc áo choàng có mũ trùm ướt sũng, mặt cũng giấu trong bóng tối như một hồn ma thuận theo dây xích sắt làm mỏ neo của thuyền, bắt đầu bò lên trên du thuyền.

Cánh tay của gã rất khỏe, chỉ dùng hai lần tóm đã ném người lên trên boong thuyền.

- Bụp!

Tiếng va đập với kim loại khi rơi xuống boong thuyền cuối cùng cũng khiến những người phụ nữ ở trong khoang thuyền phát hiện ra sự khác thường!

Đường Vi và Bạch Dạ liếc nhìn nhau, lao ra khỏi khoang thuyền đầu tiên, nhìn thấy tên quái nhân khoác áo choàng đen đột nhiên xuất hiện đều trợn mắt há hốc mồm.

- Kẻ nào?

Hai người phụ nữ gần như cùng cảnh giác cao độ, vận chân khí.

Gã đàn ông khoác áo choàng đen cúi đầu, nước biển không ngừng chảy từ áo choàng của gã xuống dưới, trên boong thuyền có thêm một vũng nước lớn.

- Ha ha… ha ha…

Gã đàn ông phát ra tiếng cười khó nghe như tiếng bánh răng máy móc kêu vậy:

- Chúng mày không cần biết tao là ai, người phụ nữ của Tần Xuyên đều phải chết!

- Hừ, vậy phải xem mày có bản lĩnh này không!

Đường Vi không nói hai lời, định ra tay trước chiếm thời cơ.

Cô nàng bay lên, tay lật qua lật lại như chim bay giương cánh, liên tục đánh ra hai chưởng về phía gã đàn ông khoác áo choàng đen!

- Hoàng Viêm Chưởng!

Hai chưởng ấn như hai luồng lửa mang theo đuôi phượng đánh lên người quái nhân khoác áo choàng đen bằng tốc độ nhanh kinh người!

“Rầm rầm!”, hai trận ánh lửa chớp động, chân khí huyết hoàng kích động thoát ra ngoài, không khí lập tức tản mát ra mùi cháy khét.

Nhưng quái nhân khoác áo choàng đen vẫn không chút sứt mẻ địa đứng tại chỗ, chỉ có quần áo gã đang bốc khói trắng.

- Làm sao có thể?

Đường Vi không thể tin được, không ngờ chân khí huyết hoàng của mình lại không có chút hiệu quả nào. Cho dù tu vi của tên này cao hơn cô thì ít nhất cũng phải dùng chân khí ngăn lại chứ, chẳng lẽ dùng thân thể là có thể chống đỡ được chưởng lực của cô sao?

Nhưng không đợi cô nghĩ nhiều, quái nhân khoác áo choàng đen đã đột nhiên lao đến, hai chân vừa đạp, một bàn tay hung hăng quất về phía Đường Vi!

- Để Tần Xuyên nhìn xem người phụ nữ của hắn chết thảm như thế nào! Ha ha!!

Một luồng năng lượng tràn ngập sự tuyệt vọng, đau khổ và hơi thở tử vong màu xám phóng ra từ người gã đàn ông, còn chưa chạm vào Đường Vi đã khiến cô cảm thấy hít thở không thông cùng hoảng sợ!

Cô vốn cho rằng cơ thể của gã mặc áo choàng đen này to như vậy, chắc sẽ không linh hoạt lắm, nhưng tốc độ đột ngột này khiến Đường Vi không kịp né tránh.

Nhưng đúng lúc này một đường kiếm khí màu xanh từ nơi xa mang theo tiếng xé gió mãnh liệt gào thét lao đến!

- Thanh Đế kiếm, Thanh Long rời bến!

Ở khoảng cách hơn sáu mươi, bảy mươi mét, Tần Xuyên một kiếm chém ra, ánh sáng màu xanh như cắt đứt đêm tối chuẩn xác đánh trúng mục tiêu, đánh vào tay phải của gã khoác áo choàng đen!

Hơn nửa cánh tay trực tiếp rơi xuống, công thế của chưởng này cũng bị tan rã.

- Chết tiệt!

Gã mặc áo choàng đen hình như cũng chẳng đau đớn gì, chỉ tức giận rống to.

Tần Xuyên thi triển khinh công, nhanh chóng về tới trên thuyền, ân cần nhìn Đường Vi:

- Em không sao chứ?

Đường Vi cười lắc đầu, cô cũng sợ bóng sợ gió một hồi.

- May mà tao phản ứng cũng nhanh, nếu không đúng là đã trúng kế điệu hổ ly sơn của mày.

Tần Xuyên quay đầu nhìn gã mặc áo choàng đen, trầm giọng nói:

- Mày là kẻ nào trong Hiệp hội Vu Sư?

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch