Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 601: Cảm xúc ngổn ngang

Ở bên cạnh, tham mưu Trần Chí Hào đang hò hét một đám sĩ binh Hàn Thứ, bảo họ nhanh chóng giải cứu người của họ.

- Các anh còn đứng ngây ra đó làm gì? Đám người này đâu có phải là nạn dân! Mà là bạo dân mới đúng! Chẳng phải các anh tự xưng là quân đặc chủng tốc độ nhanh nhất ư? Các anh không phải là một trong tam tiễn ư? Sao đứng ngây hết cả ra rồi?

Sắc mặt đám chiến sĩ Hàn Thứ đỏ au, lòng giận dữ. Họ thầm nghĩ, nếu không phải vì ông cứ bắt p dẫn họ đi, khiến họ kích động thì sao xảy ra sự việc bắt con tin này?

Nhưng các binh sĩ biết gốc rễ của Trần Chí Hào rất thâm sâu, nên không dám chống lại, chỉ đứng tại đó.

Trần Chí Hào tức giận, hét lớn:

- Được lắm! Mệnh lệnh của Liễu Hàn Yên là quân lệnh, còn lời của Trần Chí Hào tôi thì chẳng là cái thá gì đúng không? Nếu đội quân chúng ta có bất kỳ ai chết trong tay đám dân tị nạn này ,thì Liễu tướng quân của các anh cứ đợi mà ra tòa đi!

Đám sĩ binh Hàn Thứ nghe vậy, bèn nhìn nhau, bắt đầu dao động. Liệu có nên để Liễu Hàn Yên chịu mạo hiểm lớn vì đám dân tị nạn này hay không?

Nhưng chính lúc này, chiếc xe Jeep nhanh chóng lao vào doanh trại.

- Tướng quân về rồi!

Đám binh sĩ hô to.

Liễu Hàn Yên sải bước về phía họa, mặt lạnh lùng nhìn Trần Chí Hào:

- Trần tham mưu, anh có thời gian uy hiếp các chiến sĩ của tôi, chẳng bằng hãy dẫn người của anh về bộ chỉ huy phía sau đi!

- Hừ hừ, Liễu tướng quân, cô còn mặt mũi nào để sai khiến tôi? Cô xem, cô cứu giúp đám dân tị nạn này, vậy mà họ đã dùng súng chĩa vào binh sĩ của chúng ta rồi.

Trần Chí Hào cười lạnh lùng.

Liễu Hàn Yên nắm chặt nắm đấm, cắn răng:

- Anh biết rõ rằng giờ đây vật tư, lương thực trong nước của họ đều rất thiếu thốn, anh đem họ đưa cho quân chính phủ, quân chính phủ không hề tin họ, một là sẽ để họ đến phía nam làm bia đỡ đạn, hay giam họ như gián điệp, thậm chí là xử tử hình.
- Những cô gái và những đứa trẻ kia càng chẳng có kết cục tốt đẹp, khó khăn lắm mới sống sót lại sau đạn pháo, vậy mà anh nhẫn tâm đưa họ về để chịu chết ư?

- Đây là vấn đề nội chính củaa Sudan, chúng ta đến là để giữ gìn hòa bình và ổn định của khu ngừng bắn, không phải đến để chĩa mũi vào việc người khác!

Trần Chí Hào nói hùng hồn.

Liễu Hàn Yên lạnh lùng nhìn y:

- Nếu như cứu người là chĩa mũi vào việc người khác, thì chẳng lẽ quân nhân chúng ta chỉ có trách nhiệm giết người sao?

- Cứu người? Cô ngây thơ quá nhỉ! Cô cứu được họ bây giờ, nhưng có cứu được họ cả đời không?

- Chẳng lẽ bác sỹ cứu người phải cứu họ cả đời sao? Chẳng lẽ vì không thể cứu họ cả đời, nên thấy chết mà không cứu sao? Ít nhất khi tôi có thể cứu họ, tôi sẽ không để mặc họ.

Liễu Hàn Yên lên tiếng một cách đanh thép.

Trần Chí Hào á khẩu, đành tức giận nói:

- Cô cứu họ! Nhưng cô xem, binh lính của ta bị họ dí súng vào kia kìa!

- Không cần anh phải nhắc.

Liễu Hàn Yên nói đoạn, rồi bước đến bên cạnh người phiên dịch, nói:

- Nói với họ, tôi đảm bảo sẽ không đưa họ đến chỗ quân chính phủ. Dù họ có tin tôi hay không, tôi cũng chỉ cho họ 1 phút để suy nghĩ!

- Nếu không tin tôi, vậy thì tôi sẽ dùng biện pháp cứng rắn, để họ tự lựa chọn, một là hôm nay chết ngay tại đây, hai là tìm cơ hội để sống tiếp.

Người phiên dịch dịch xong, ngay lập tức, đám nạn dân da đen bắt đầu ghé tai nhau thì thào và trở nên bất an.

Liễu Hàn Yên cũng không để ý đến họ, bảo người phiên dịch đếm ngược ở bên cạnh.

Bầu không khí này khiến đám nạn dân trở nên hoảng loạn.

Thời gian chỉ còn mười giây, hai người dân tị nạn da đen tay cầm súng cuối cùng không chịu nổi nữa, họ đặt súng xuống đất. Dù sao thì, họ cũng chỉ muốn sống.

Đám binh sĩ Hàn Thứ vui vẻ, khen Liễu tướng quân thật giỏi. Còn hai sĩ binh bị bắt thì cầm súng lên, vội chạy về bên Trần Chí Hào.

Liễu Hàn Yên quay đầu nhìn Trần Chí Hào:

- Trần tham mưu, có lẽ anh đã nhìn rõ rồi đấy. Họ biến từ người dân bình thường thành dân nổi loạn, là do anh ép họ.

- Cô đừng đắc ý vội! Lần này là do cô may mắn thôi. Tôi hỏi cô, xe vận chuyển và xe hộ tống vật tư y tế đâu rồi! Cô có thời gian để để ý đến đám dân tị nạn này, sao không đi tìm đội quân cứu viện của chúng ta về?

Trần Chí Hào chất vấn.

- Chuyện bắt cóc lần này không bình thường. Tôi cần chút thời gian để điều tra. Cùng lắm là một ngày, tôi nhất định sẽ có lời giải đáp cho Bộ chỉ huy.

Liễu Hàn Yên nói.

Trần Chí Hào cười:

- Với hiệu suất làm việc của cô, đến bao giờ mới điều tra ra được? Tôi đã phái người đi lấy tư liệu của vệ tinh giám sát rồi, có lẽ không lâu nữa sẽ có kết quả…

Y còn chưa dứt lời, đột trên trên không vang lên nhiều tiếng trực thăng!

- Tướng quân! Đó hình như không phải là máy bay của chúng ta!

Thái Văn Quân nói.

- Là ba chiếc Apache 64D, chẳng lẽ đây là quân Mỹ sao?

Một lính trinh sát Hàn Thứ nói.

Sắc mặt Liễu Hàn Yên lập tức trở nên khó coi:

- Không thể nào. Nhiệm vụ lần này chỉ có đội quân gìn giữ hòa bình Trung Quốc tham gia mà thôi….

Trong đầu cô đột nhiên nhớ lại về những vết đạn kỳ lạ trong hiện trường vụ bắt cóc.

- Đó không phải là đạn, mà đó là vết đạn pháo của máy bay bắn ra!

Liễu Hàn Yên nghĩ mình thật quá giản đơn, cô không ngờ đối phương có trực thăng!

Nhưng, sao phe đối lập lại có loại vũ khí Mỹ hiện đại như vậy? Chẳng lẽ…Họ không phải là người của phe đối lập?

Không đủ thời gian nghĩ những điều này nữa, cô lập tức ra lệnh cho tất cả các chiến sĩ Hàn Thứ tìm nơi ẩn nấp, bước vào trạng thái chiến đầu.

Quả nhiên, khi chiếc trực thăng đến bầu trời phía trên doanh trại bèn xả súng!

Pằng pằng pằng pằng!

Loạt đạn điên cuồng phun ra từ nòng súng của chiếc máy bay. Đạn pháo xuyênt qua những căn lều được xây cất đơn giản và những chiếc xe trên mặt đất.

Chỉ qua một lần xả súng, đã khiến mười mấy chiến sĩ Hàn Thứ bị thương. Thậm chí có người ngã xuống trong vũng máu.

Những người dân tị nạn thì kinh hoàng chạy ra khỏi doanh trại. Tiếng hò hét của đàn ông, tiếng kêu của phụ nữ, tiếng khóc của trẻ em…

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch