Đội quân gìn giữ hòa bình cũng không được trang bị hỏa lực phòng không, đối mặt với trận tập kích trên không bất ngờ, trong hoàn cảnh vũ khí hoàn toàn lép vế như thế này, dù là quân đặc chủng mạnh đến cỡ nào đi nữa, cũng chỉ còn cách chạy thục mạng.
Sắc mặt Trần Chí Hào trắng dã. Được mấy sĩ binh bảo vệ, y vội vàng chạy về phía chiếc xe việt dã chống đạn của mình.
Nhưng chưa kịp chạy đến chỗ đó, chiếc xe việt dã đã bị một quả đạn tên lửa bắn ra từ một chiếc Apache làm nổ tan xác!
Một tiếng “ầm” vang lên, sau đó, những chiếc xe khác cũng nổ tung thành đống sắt vụn!
Đám người này không định để cho những người trên mặt đất chạy thoát.
Liễu Hàn Yên trơ mắt nhìn từng binh sĩ và dân tị nạn đổ xuống giữa cơn mưa đạn, vành mắt cô chợt đỏ lên.
Cô có Thiên Huyễn Băng Ngưng bảo vệ. Chỉ cần không bị tên lửa bắn trúng, đạn pháo bình thường sẽ không làm gì được cô.
Nhưng những người khác thì không như vậy, họ không thể chịu nổi dù chỉ là một viên đạn, võ giả hậu thiên sẽ bị bắn xuyên người ngay lập tức!
- Liễu tướng quân! Liễu tướng quân cứu tôi!
Để bảo vệ Trần Chí Hào, những người bên cạnh y đã ngã xuống tới ba, bốn mạng. Y sợ hãi đến nỗi chân mềm nhũn, không màng đến việc vừa rồi còn mắng nhiếc cô, chỉ đành xin cô cứu mạng.
Liễu Hàn Yên nghe thấy, không nói gì, cô thi triển khinh công bay đến cạnh Trần Chí Hào, tóm lấy y lôi vào một góc tường.
- Đừng chạy lung tung! Nếu không càng dễ bị bắn trúng!
Trần Chí Hào gật đầu, y đâu còn dám chạy lung tung nữa.
Liễu Hàn Yên tiếp tục lão tới trên chiến trường, cố gắng đưa từng người đến nơi tránh đạn an toàn.
Sau năm sáu lần nã súng, cả doanh trại đã đầy thi thể, người chết và người bị thương rất nhiều.
May mà sau khi bắn hết đạn, ba chiếc Apache này cũng không có ý định chiến tiếp, nó quay đầu đi mất.
Nhìn thấy ba hung khí khổng lồ đi khỏi, nhưng tất cả mọi người đều không thể làm gì.
Bụi đất bay tứ tung trong doanh trại, trong không khí tràn ngập mùi máu và thuốc súng.
Khuôn mặt trắng trẻo của Liễu Hàn Yên cũng đã bẩn hết cả. Quân phục của cô đầy bụi đất, cô không để ý đến bản thân mình, nhìn về xung quanh thấy xác người khắp nơi, chỉ còn hai ba chục chiến sĩ và dân tị nạn…
Bất giác, vành mắt cô ướt đẫm, trong đầu cô trống rỗng.
Đây không phải lần đầu tiên cô nhìn thấy cảnh này. Cũng không phải lần đầu tiên cô mất đi nhiều chiến sĩ đến vậy.
Cô không hiểu, tại sao sự đau khổ đó cứ hết lần này đến lần khác ập lên đầu cô.
- Tướng quân! Tướng quân không sao chứ.
Thái Văn Quân chạy đến. Trên mặt sĩ quan phụ tá như bị gì đó xẹt qua, chảy chút máu, may mà không bị thương nặng.
Liễu Hàn Yên nhìn Thái Văn Quân bằng ánh mắt ngây dại. Cô muốn nói gì đó, nhưng lại như nghẹn trong cổ họng.
- Tôi…là vì tôi, đã hại mọi người…
Liễu Hàn Yên đổ trách nhiệm lên đầu mình.
- Tướng quân, tôi biết cô rất buồn, nhưng đây không phải lỗi của cô. Bộ chỉ huy cũng không nhận được bất kỳ thông tin nào. Lẽ ra, nếu đối phương có vũ khí hiện đại như vậy thì phải báo cho chúng ta trước để chuẩn bị. Đây là cuộc tập kích đã được lên âm mưu từ trước!
Thái Văn Quân khuyên nhủ.
Trần Chí Hào bước đến, mặt xanh lét:
- Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau bảo vệ tôi về Bộ chỉ huy! Ai bảo cô còn quan tâm đám dân tị nạn này, không chịu nghiên cứu tình hình! Lần này nhất định đã gây sự với ai đó rồi. May mà tôi không bị thương, nếu không có có chịu nổi trách nhiệm đó không?
Vừa dứt lời, một đám chiến sĩ Hàn Thứ may mắn sống sót đều trừng mắt tức giận nhìn y.
- Trần tham mưu! Chẳng lẽ chỉ có mạng của anh là có giá, còn những chiến sĩ khác chết đều là đáng đời sao? Hơn nữa, còn rất nhiều người cần phải cấp cứu. Nếu anh muốn về thì tự đi mà vệ, chúng tôi không có thời gian hộ tống anh!
Thái Văn Quân tức giận nói.
Trần Chí Hào nghe vậy liền nổi nóng:
- Nhìn lại thân phận của cô đi! Sao lại ăn nói với cấp trên như vậy!
Thái Văn Quân tức giận thở hồng hộc, nghiến chặt răng.
Đúng lúc đó, bên ngoài doanh trại đột nhiên có một chiếc xe đi tới.
Một chiếc là xe Hummer quân dụng, chiếc còn lại là xe cứu viện y tế của Liên Hợp Quốc!
- Liễu tướng quân! Hình như đó là chiếc xe bị cướp đó!
Có sĩ binh báo cáo.
Liễu Hàn Yên tỉnh ra, cô nhìn qua, thấy quả nhiên là chiếc xe mất tích, vội chạy tới.
Hai chiếc xe dừng ở trong doanh trại, đội ngũ y tế quốc tế của Liên Hợp Quốc nhanh chóng chạy xuống. Các bác sỹ và y tá nước ngoài đủ các màu da và còn ó cả một số sĩ binh Trung Quốc hộ tống họ.
Điều khiến Liễu Hàn Yên và Thái Văn Quân bất ngờ là người lái chiếc xe Hummer ở phía trước.
Người đó đeo một chiếc kính râm Rayban, mặc bộ trang phục ngụy trang màu đất, cổ áo phanh ra, đeo một chiếc dây chuyền vàng rất to, miệng còn hút một điếu xì gà, trông như một người lính không tuân lệnh.
Người đàn ông trông khá đẹp trai bước xuống xe, nhìn cảnh tượng chết chóc xung quanh, thở dài rồi lớn tiếng dùng tiếng anh nói với đám bác sỹ và y tá:
- Đừng đứng đó nữa! Mau đi cấp cứu cho những người bị thương! Bắt đầu từ người bị thương nặng, còn những người chưa chết được ngay thì cứ để đó đã!
- Yes! Sir!
Đám bác sỹ của tổ chức y tế thế giới rất nghe lời người đàn ông đó, bắt đầu đi kiểm tra cho những người bị thương.
Sau khi chỉ huy xong, người đàn ông mới đến trước mặt Liễu Hàn Yên. Anh ta bỏ kính xuống, nhổ điếu xì gà chưa châm, nhoẻn miệng nở nụ cười xin lỗi.
- Xin lỗi vợ nhé. Hình như anh đến muộn rồi. May mà em không sao.
Người đàn ông này, chính là Tần Xuyên – người đã vội vã đến Sudan!
Tất cả mọi người giờ mới hiểu ra. Nhưng họ cảm thấy không thể tin nổi. Người đến kia là chồng của Liễu tướng quân ư? Thế là thế nào? Tìm vợ ngàn dặm à?
- Anh…Sao anh lại…
Lòng Liễu Hàn Yên như có trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Từ trước đến nay cô rất bình tĩnh, nhưng chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi này, đầu óc cô như bị hỗn loạn, hơi choáng váng.