- Năm 1997 Trần Chí Hào tư thông với Phó chủ tịch thành phố Thường Hoài tỉnh Tô tên Lý Diễm. Lý Diễm từng vì gã nạo thai hai lần, năm 2002 khi về quê lại nảy sinh quan hệ với nữ phú hào địa phương Trương Lam, sau đó vì bị vợ là Long Hải Hà phát hiện, ám sát Trương Lam vứt xác xuống sông, và cũng chiếm giữ tất cả cổ phần của Trương Lam trong Công ty mậu dịch Hoa Ngữ.
- Bản thân Trần Chí Hào có ba mươi sáu triệu bốn trăm ngàn Euro gửi trong ngân hàng Thụy Sĩ, mật mã tài khoản là...
- Không cần nói nữa!! Xin anh! Tôi sai rồi!! Anh đừng nói nữa! Xin anh đấy!!...
Cùng với những tin tức Tần Xuyên nói ra, ánh mắt Liễu Hàn Yên đứng cạnh càng ngày càng rung động.
Còn Trần Chí Hào bị giẫm trên mặt đất, từ sự phẫn nộ, độc ác ban đầu, dẫn dần chuyển sang kinh ngạc, giờ thì đã hoàn toàn sụp đổ!!
Toàn thân Trần Chí Hào run lên, sắc mặt trắng bệch, trong mắt mang theo sự sợ hãi, thậm chí là tuyệt vọng...
Giống như có người đã đem toàn bộ nội tâm dơ bẩn đáng ghê tởm của gã bày ra, khiến cho tất cả nỗi hổ thẹn của gã không có chỗ nào để che dấu, sự đau đớn như lột da xé thịt khiến tinh thần Trần Chí Hào sụp đổ!
Tần Xuyên nhấc chân khỏi ngực Trần Chí Hào, tuy nhiên bản thân Trần Chí Hào đã sợ đến mức không dám đứng dậy.
- Đứng dậy!
Tần Xuyên hét lớn một tiếng.
Trần Chí Hào giật mình, lảo đảo đứng dậy.
Ánh mắt của gã mang theo sự mê hoặc mà sợ hãi, cẩn thận nhìn Tần Xuyên, gã không thể nào hiểu được, tư liệu của gã ngay cả Bộ an ninh quốc gia cũng khó có thể điều tra được, sao Tần Xuyên lại biết rõ đến như vậy?
Những thông tin này, nếu tùy tiện đưa vài cái ra ngoài ánh sáng, Long gia vì danh dự, sẽ đá thằng con rể này ra khỏi cửa!
Hơn nữa, nếu để vợ gã là Long Hải Hà biết được, hóa ra bên ngoài gã còn có người phụ nữ khác, còn làm người ta có bầu... Trần Chí Hào căn bản không dám tưởng tượng!
Giọng Tần Xuyên trầm thấp:
- Anh làm con rể Long gia sắp được ba mươi năm, bị vợ anh chèn ép, trong nhà không có địa vị, không có danh dự của người đàn ông, nên trong quân đội thường ức hiếp nữ tướng lĩnh, muốn lấy lại danh dự của mình từ những người phụ nữ khác...
- Những điều này tôi mặc kệ, nhưng lần này anh tìm nhầm người rồi. Người con gái của Tần Xuyên này không phải người để tìm lại chút tự tôn cho mấy gã đàn ông đáng thương kia, biết rõ chưa?
Tần Xuyên vỗ vỗ mặt Trần Chí Hào, vang lên tiếng “bách bách”.
Mặt Trần Chí Hào đỏ lên, căn bản không dám phản kháng, chỉ có thể gật đầu liên tục.
Liễu Hàn Yên đứng cạnh có chút kinh ngạc, hóa ra Trần Chí Hào nhắm vào cô như vậy, còn vì nguyên nhân đó, vậy mà trước giờ cô chưa hề nghĩ đến, lại để Tần Xuyên nghĩ đến trước.
Tần Xuyên nói tiếp:
- Được rồi, anh đã hiểu rõ rồi, vậy thì giờ anh mở hệ thống thông tin lên, có lẽ anh biết báo cáo tình hình với đám cấp trên của anh như thế nào rồi đấy.
- Tôi... tôi biết rồi,
Trần Chí Hào run rẩy nói:
- Xin anh, đừng nói cho vợ tôi biết... tôi... tôi sẽ không toàn mạng!
Tần Xuyên nhếch miệng,
- Tất cả do anh chọc chúng tôi trước, nếu anh không nói lung tung, tôi cam đoan với anh anh có thể tiếp tục làm con rể Long gia.
Nói xong câu này, Tần Xuyên mở hệ thống liên lạc vệ tinh, phòng họp bên kia vốn đang đợi kết nối để lớn tiếng chất vấn xem tình hình thế nào.
- Tần Xuyên! Cậu đừng có mà không coi ai ra gì! Pháp bất dung tình, cậu cứu con của Long gia chúng tôi, nhưng không có nghĩa cậu làm sai việc gì chúng tôi cũng không bắt cậu!
Long Hải Hiên vỗ bàn nói.
Tần Xuyên giang tay ra,
- Tham mưu trưởng Long, tôi nghĩ chuyện lần này chỉ là một sự hiểu lầm, vừa nãy tôi sợ nhiều người khó nói rõ được, nên mới tạm thời ngắt liên lạc, giờ nói rõ ràng rồi, tránh các vị nghĩ tôi bịa chuyện, ông nghe Tham mưu Trần nói đi.
- Hả? Lại là hiểu lầm? Trần Chí Hào, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Long Hải Hiên không kìm được bèn chất vấn em rể.
Trần Chí Hào nuốt nước miếng, trong lòng vô cùng nhục nhã và không cam lòng, nhưng vì mạng sống, gã đành ra vẻ sám hối cúi thấp đầu, nói:
- Tham…tham mưu trưởng, tôi... vừa nãy tôi đã tự xét lại hành vi gần đây của mình, đã hoàn toàn tỉnh ngộ, tôi thấy lỗi đều do tôi, chứ không phải là do Liễu tướng quân, cũng không phải do Tần công tử.
...
Trong phòng họp quân đội Trung Quốc, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, chuyện quái gì đây!?
Chỉ trong vài phút, sao Trần Chí Hào lại tự mình đòi gánh tội rồi!?
Mấy ông già đều nhìn Tần Xuyên với ánh mắt kỳ lạ, còn Tần Xuyên làm bộ vô tổi, ngoan ngoãn đứng phía sau, không thể nhìn ra được điều gì.
- Rốt cuộc cậu đang nói gì vậy, chẳng lẽ Tần Xuyên đến Sudan, cậu ta đánh cậu, đều là trách nhiệm của cậu!?
Long Hải Hiên hỏi.
Trần Chí Hào khoan thai cười nói:
- Thực ra... tôi cũng hơi phóng đại mọi chuyện, Tần Xuyên chỉ tranh luận với tôi... chứ không đánh tôi, tôi cảm thấy do tôi quá nhỏ mọn... còn về chuyện Liễu tướng quân bảo Tần Xuyên đến đây, thực ra đã xin phép tôi... Tôi cũng đã đồng ý. Nhưng... nhưng lúc trước tôi quên mất chuyện này... trách nhiệm là ở phía tôi.
- Trần Chí Hào! Cậu đang nói cái quái gì vậy!
Long Hải Hiên tức giận, như vậy chẳng phải đang khiến Long gia mất mặt sao?
Trần Chí Hào run lên, bị chửi một trận, dù sao vẫn tốt hơn, gã đành cắn răng cười khổ,
- Tôi sai rồi, tôi sẽ viết kiểm điểm, tôi bằng lòng chịu xử phạt!
Hai vị cấp cao trong phòng họp nhìn nhau, hoàn toàn không thể hiểu được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Bọn họ đều biết, chắc chắn lúc nãy Tần Xuyên đã làm hoặc nói gì đó, nhưng không có bằng chứng, Trần Chí Hào còn liều mạng ôm hết lỗi về mình, họ cũng chẳng còn cách nào khác.
Tần Xuyên ngáp một cái, đi đến bên cạnh kéo tay Liễu Hàn Yên, nói với người bên kia,
- Được rồi, mọi chuyện đã nói rõ ràng rồi, vậy với tư cách là tiểu anh hùng và người chồng tốt đẹp trai anh tuấn vượt đại dương xa xôi đến thăm đội cứu trợ y tế quốc tế của vợ, tôi xin phép cáo lui trước. Các vị không cần làm khó dễ Trần Chí Hào quá, anh ta chịu áp lực tinh thần lớn, phạm chút sai lầm cũng là chuyện khó tránh.