Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 609: Ám hiệu

Nói xong, Tần Xuyên vỗ vai Trần Chí Hào, trao ánh mắt “Anh biết nên làm thế nào” xong, liền kéo Liễu Hàn Yên ra khỏi phòng họp.

Lúc hai vợ chồng ra ngoài, lúc này trừ binh lính tuần tra, đa số mọi người đều đã ngủ rồi.

Nơi bình nguyên Châu Phi mênh mông, sao trên trời sáng lấp lánh, trong bóng đêm yên tĩnh, hai người có thể nghe được nhịp thở của nhau.

Cứ đứng yên như vậy tầm ba phút, hai người mới mở miệng nói chuyện.

- Vợ à, em ngủ ở đâu.

Dường như tất cả những chuyện xảy ra trong phòng họp lúc nãy chưa từng xảy ra, Tần Xuyên cười nhạt hỏi cô.

Trong mắt Liễu Hàn Yên lóe lên nhiều cảm xúc, nhưng không hỏi Tần Xuyên nhiều,

- Đi theo em.

Cô đưa Tần Xuyên đến một gian phòng nhỏ, đó là phòng làm việc của cô.

Liễu Hàn Yên lấy từ trong góc ra một chiếc giường xếp, mở ra đặt trong phòng làm việc, lấy từ trong tủ một chiếc mền đơn, đơn giản trải xuống như vậy.

- Giường nhỏ như vậy, hay là em ngủ đi, tối nay anh luyện công, không ngủ.

Tần Xuyên gãi gãi đầu, nói xong định xoay người bước ra ngoài.

Liễu Hàn Yên kéo tay Tần Xuyên lại, đôi mắt dường như có điều muốn nói.

- Sao vậy? Còn có việc gì sao?

Tần Xuyên hỏi.

Liễu Hàn Yên mấp máy môi dưới, nói:

- Có phải anh vẫn còn giận em? Nên không muốn ngủ cùng với em...

Tần Xuyên cười khẽ, tiến lên ôm lấy cô, bế cô đi đến bên cạnh giường, hai người cùng nằm xuống chiếc giường đơn nho nhỏ.

Hai người dính chặt vào nhau, một tay Tần Xuyên ôm lấy eo cô, hai người mặt đối mặt, khoảng cách giữa chóp mũi không đến ba ly.

Lúc mới kết hôn, nếu có cơ hội thế này, chắc chắn Tần Xuyên sẽ sờ mó lung tung, giờ chẳng biết do có không ít kinh nghiệm chuyện trai gái, hay do tâm tính thay đổi, Tần Xuyên chỉ ôm lấy cô cũng cảm thấy khá thỏa mãn.

- Gần hai ngày anh không đánh răng rồi, miệng hôi không.

Tần Xuyên hỏi.

- Không,

Liễu Hàn Yên nói:

- Có chút mùi cà ri.

- Hà, xin lỗi, ăn ở sân bay, cái mũi nhỏ của em thính thật đấy.

- Sao anh đi máy bay mà không có ghi chép xuất nhập cảnh?

- Anh không nói em biết.

- Ơ...

Trong phòng làm việc mờ mờ, rơi vào im lặng.

Sau khi nhìn nhau như vậy mười mấy phút, Tần Xuyên mỉm cười,

- Vợ, em mở to hai mắt nhìn anh như vậy, chẳng lẽ định ngủ mở mắt.

- Em đang nghĩ vài việc, không ngủ được.

Liễu Hàn Yên buồn bả nói.

Tần Xuyên thở dài,

- Nghĩ gì vậy? Không để sáng mai nghĩ được sao?

- Anh không thích em nói “xin lỗi”, nhưng em muốn nói “Cảm ơn” với anh, anh có giận không?

Liễu Hàn Yên hỏi.

- Vì chuyện ban nãy?

- Ừ.

Tần Xuyên cười tà,

- Anh cũng không thích em nói “cảm ơn” với anh, nếu em muốn cảm ơn anh, tốt nhất hôn anh đi, hoặc gọi anh “chồng yêu”đi!

Liễu Hàn Yên suy nghĩ một chút, dường như không thể nào gọi được, chỉ tiến lên,dùng bờ môi mềm mại lành lạnh, hôn lên môi Tần Xuyên một cái.

- Ngoan lắm, giờ đến lượt anh hôn em.

Tần Xuyên đưa tay sờ lên gương mặt cô, sau đó cũng hôn một cái, nói:

- Đây không phải anh cảm ơn em, mà là xin lỗi em.

Liễu Hàn Yên nghi hoặc:

- Xin lỗi, vì sao?

Tần Xuyên tự giễu cười,

- Trước kia anh cứ không hiểu, vì sao em không để ý đến an nguy của bản thân, cứ phải gia nhập quân đội, rõ ràng có thể ném những việc đó cho người khác, nhưng lại cứ ngang bướng... Chẳng lẽ là vì lòng tự tôn của em, nên không muốn sống dựa vào đàn ông.

- Hôm nay nhìn em tiễn những chiến sĩ kia đoạn đường cuối cùng, anh đã nghĩ thông rồi... Trước nay anh muốn em suy nghĩ cho bản thân, muốn em dựa vào anh, sống cuộc sống của hai người chúng ta. Nhưng anh không nghĩ đến, trên đời này còn có rất nhiều người cần dựa vào em, cần em làm chỗ dựa tinh thần cho họ.

- Không phải em quá ích kỷ, từ trước đến nay người ích kỷ là anh, có điều trước nay anh không hề chú ý mà thôi.

Liễu Hàn Yên kinh ngạc nhìn hắn, hốc mắt đỏ hoe, nhẹ nhàng lắc đầu:

- Không, em cũng có lúc ấm đầu, tự tư tự lợi, lần trước đi Nhật, đơn thuần chỉ muốn thỏa mãn lòng báo thù của mình...

Tần Xuyên cười nói:

- Biết là ấm đầu, vậy thì đừng làm việc ngốc nghếch nữa. Giống như hôm nay ấy, thực ra chỉ cần giao mọi chuyện cho anh, dù anh không giết người, cũng có thể giải quyết sự việc... không cần lựa chọn một mình gánh hết, có rất nhiều chuyện, một mình chỉ có thể gánh, nhưng hai người thì có thể giải quyết.

- Ừm, em biết rồi.

Liễu Hàn Yên cười.

Tần Xuyên hít sâu một hơi, kỳ quái nói:

- Vợ, giờ em cười rồi, sao bình thường lúc anh trêu chọc em, em chẳng thèm cười lấy một cái? Cứ như vậy anh lúng túng lắm!

Liễu Hàn Yên nghi hoặc:

- Anh đùa với em khi nào?

Tần Xuyên ngạc nhiên,

- Hóa ra em không biết lúc nào là anh đang nói đùa để chọc em vui sao?

Liễu Hàn Yên vô tội nhìn hắn, từ nhỏ cô lớn lên trong gia đình quân đội, Liễu Trung Nguyên dạy dỗ cô nghiêm khắc như con trai, trong cuộc sống vốn không có nhiều chuyện đáng cười.

Sau đó cô đến Thủy Vân Tĩnh Trai học nghệ, lại gia nhập quân đội, tất cả mọi nơi đều rất nghiêm túc, cộng thêm bản thân cô không giỏi giao tiếp, kinh nghiệm xã hội không nhiều, đàn ông kể chuyện cười cho cô nghe, trêu chọc cô, cô căn bản không biết nên phản ứng như thế nào.

Nói thẳng ra, Liễu Hàn Yên cười, hầu hết đều là những lúc cô cảm thấy phải nở nụ cười mới phải phép, chẳng hạn như khi đưa tiễn các chiến sĩ, không thể khóc sướt mướt, không thể mặt lạnh, nên cô mới mỉm cười.

Giờ nghe hắn nói vậy, Liễu Hàn Yên cũng cảm thấy hơi ngại, hóa ra Tần Xuyên luôn chọc cho cô vui vẻ, nhưng cô thật sự không biết rõ nên cười vào lúc nào.

- Hay... hay là, lần sau khi anh đùa với em, anh làm ám hiệu với em một chút nhé.

Liễu Hàn Yên nghĩ ra một cách.

Tần Xuyên dở khóc dở cười,

- Cô vợ ngốc, vậy không phải anh càng lúng túng hơn à!

Cũng không biết lúc nào, hai người thiếp đi, nhưng chẳng ngủ được bao lâu, vì trời sáng rất nhanh.

Lúc ngọn gió trên thảo nguyên Châu Phi thổi qua căn cứ của bộ đội Duy Hòa, các binh sĩ đã lục đục tập hợp, chuẩn bị rời cái nơi khiến họ cảm thấy phẫn nộ và thương cảm này.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch