Tần Xuyên cũng lịch sự cười nói:
- Tôi chỉ có mỗi cái mặt là tạm được thôi. Không bằng đại sư tỷ, vừa xinh đẹp, tu vi lại uyên thâm. Khi vợ tôi còn trên núi, đa tạ sư tỷ đã giúp đỡ.
Sở Hoan Hoan cười nói:
- Cậu đúng là đồ mặt dày. Hi vọng cậu không phải là loại chỉ biết ăn rồi lại nằm, nếu không sư phụ tôi nói là sẽ giết cậu đấy!
- A?
Tần Xuyên sầm mặt:
- Có cần phải dã man vậy không? Mặc dù tôi có thể hiểu được, Lăng Vân Sư Thái rất quan tâm đến ái đồ đồng thời là con gái của sư muội mình, nhưng cũng đâu cần nghiêm khắc như vậy chứ.
Nhưng Tô Hoan Hoan chẳng để tâm, mà còn tò mò hỏi:
- Hàn Yên sư muội, muội có đem theo tiền không?
- Tiền ư?
Liễu Hàn Yên chau mày, nghi ngờ nói:
- Sư tỷ, tỷ lại muốn mua quần áo và mỹ phẩm sao?
Tô Hoan Hoan cũng không đỏ mặt, chỉ vào Lâu Duyệt và Trần Diêu đằng sau nói:
- Muội xem hai người họ mặc cái gì vậy kìa. Ngày mai khi rút thăm phải đẹp một chút, ngày kia đã lên lôi đài rồi, sao mặc xấu vậy được chứ.
Tỷ đi mua ít quần áo đẹp cho họ, rồi làm tóc nữa, Nhưng đáng tiếc sư phụ không cho tỷ tiền, tỷ đành phải vay muội thôi, tỷ biết sư muội nhất định có tiền!
Lâu Duyệt và Trần Diêu đứng sau đỏ hết mặt, nhưng Tô Hoan Hoan là đệ nhất đệ tử dưới trướng chưởng môn, thực lực cao cường, là chưởng môn đời kế tiếp nên họ không làm gì được.
Liễu Hàn Yên thở dài, cô biết như vậy mà:
- Bình thường muội đâu có mang tiền theo, hay là để lấy một ít từ chỗ em gái.
- Không cần đâu, vợ à. Cần tiền thì anh có mà!
Tần Xuyên vội rút thẻ vip ngân hàng Thụy Sĩ ra:
- Sư tỷ muốn đi dạo phố sao? Để tôi đi cùng mọi người! Dù sao tôi cũng chẳng có việc gì làm!
Sở Hoan Hoan mắt sáng lên, hài lòng nói:
- Tiểu tử nhà cậu rất có mắt nhìn mà! Hì hì, nể mặt sự hiếu thuận của cậu, nhỡ lần sau sư phụ có đóng băng cậu thành cái kem, tôi sẽ nói đỡ cho vài câu!
Tần Xuyên dở khóc dở cười:
- Đa tạ đại sư tỷ đã giúp cho!
Nếu phải xuống núi thì tất nhiên phải nói cho người nhà của mọi người hay. Liễu Tiên Tiên vừa nghe nói là xuống cửa hàng dưới núi liền lập tức kêu gào đòi đi cùng, chẳng thèm để ý đến chiếc chân đau của mình nữa.
Kết quả là, Tần Xuyên mang theo mấy người phụ nữ xuống núi theo con đường đã đi lên núi.
Trên đường đi, hình như Tô Hoan Hoan và Liễu Tiên Tiên trò chuyện rất hợp ý, hai người hệt như bạn cùng trang lứa vậy. Thật khó tin là tuổi của Tô Hoan Hoan gần như gấp đôi Liễu Tiên Tiên.
Lúc xuống đến chân núi, một đoàn người đi đến khiến đoàn Tần Xuyên hơi sững sờ, khí thế mạnh thật, khí thế thật sắc bén!
Giống như đang tiến tới không phải là một đoàn người, mà là những thanh bảo kiếm sắc lẻm!
Trong nhất thời, rất nhiều người trong giới Cổ võ ở gần chân núi đều râm ran bàn tán, lộ ra vẻ sùng kính…
- Người của Thần Kiếm Môn đến!
- Trời ạ, không ngờ lại là Mộ Tiêu Hàn tự mình dẫn đội? Trên tay y chính là kiếm Thính Vũ phải không?
- Có cả Nguyên Lãng, An Ninh, cộng thêm Lăng Lạc Tuyết tiếp tục tham dự kì thi lần này, Thất Kiếm Khách đã có bốn người đến rồi đấy!
- Xem ra lần này Thần Kiếm Môn nghiêm túc thật rồi. Lần trước không giành được giải quán quân, đoán chừng Kiếm Si tiền bối bất mãn lắm ha…
Tô Hoan Hoan thì đôi mắt tỏa sáng, hai tay ôm lấy mặt, hiện rõ bộ dáng thẹn thùng mê trai.
- Mộ sư huynh!
Một người đàn ông mặc áo khoác xanh da trời, vóc người cao gầy, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, nhìn như một người mẫu con lai, nếu nói y là đại đệ tử của Cổ Lão Kiếm Môn thì dáng vẻ của Mộ Tiêu Hàn lại giống một nam minh tinh điện ảnh truyền hình hơn.
Nếu không phải trên tay y đang cầm một thanh trường kiếm được bao lại bằng vải xanh da trời, chỉ sợ rằng không ai nghĩ y lại là một kiếm khách.
Nhìn thấy đám Tô Hoan Hoan, Mộ Tiêu Hàn nở một nụ cười đầy ôn hòa và thân thiết, khách khí gật đầu chào:
- Tô sư muội, em vẫn khỏe chứ.
Một nụ cười này, như xua tan tất cả mây mù trong núi, rọi sáng nhân gian.
Các cô gái dưới chân núi, tính cả Lâu Duyệt, Tần Dao, Liễu Tiên Tiên và những cô gái khác đều sáng rực đôi mắt.
Tô Hoan Hoan dùng hai tay ôm chặt ngực mình, lòng như tan chảy ra:
- Mộ sư huynh, anh ngày càng đẹp trai đó nhá… Làm sao đây, sao anh không đưa em về Thần Kiếm Môn đi?... Ôi… Sao đàn ông mà đẹp trai thế này chứ? Chắc chắn là ông trời gian lận thay anh rồi!
- Tô sư muội, em đừng mở miệng là đem anh ra làm trò đùa mà.
Dường như Mộ Tiêu Hàn cũng bó tay với cô nàng này, ngược lại nói với Liễu Hàn Yên:
- Liễu sư muội, nhiều năm không gặp, nghe nói em đã tìm được duyên lành, chúc mừng nhé.
- Cảm ơn Mộ sư huynh.
Ngược lại Liễu Hàn yên rất bình tĩnh, không vì vẻ đẹp trai của Mộ Tiêu Hàn mà dao động.
Tần Xuyên ăn giấm chua trong bụng mà nghĩ, Mộ Tiêu Hàn này nhìn cũng thường thường thôi mà, củng lắm là cùng cấp bậc với mình thôi, mấy cô nàng này làm gì mà nhìn y cứ như vừa được gặp thần tiên vậy. Chỉ có bà xã của mình là được, không bị mê hoặc.
Trái lại hắn đặt sự chú ý của mình lên Lăng Lạc Tuyết sau lưng Mộ Tiêu Hàn.
Lăng Lạc Tuyết để tóc dài, mặt mộc, ít đi vài phần khí khái hào hùng, nhiều thêm mấy phần dịu dàng linh hoạt kỳ ảo. Chẳng qua là một chiếc áo khoác bò với quần dài đen vẫn có thể nhìn ra bộ dáng giả trai trước đây.
Chỉ là sắc mặt Lăng LẠc Tuyết vô cùng lạnh nhạt, chẳng giống như vừa gặp lại người quen cũ mà tâm trạng xáo trộn, mà giống như nhìn thấy những người xa lạ hơn.
Trong đầu Tần Xuyên hiện lên cái hôn môi của Lăng Lạc Tuyết lúc chia tay, bỗng thấy hơi xúc động, cười chào hỏi:
- Tiểu Tuyết Nhi, cuối cùng cũng gặp lại rồi!
Lăng Lạc Tuyết tựa hồ chưa nghe thấy, không hề trả lời.
Mộ Tiêu Hàn hơi tò mò, hỏi:
- Lạc Tuyết sư muội, em biết vị \ này à?
Lúc này Lạc Tuyết mới trả lời:
- Hắn là người Tần gia, có biết nhưng không quen.
- Hả? Người Tần gia… Chắc là anh là chồng của Hàn Yên sư muội, Tần Xuyên?
Một tia sáng lóe lên trong mắt Mộ Tiêu Hàn, y hỏi.