Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 620: Anh rất quan tâm đến Lăng Lạc Tuyết?


Mặt Tần Xuyên đầy vẻ phiền muộn, sao Lăng Lạc Tuyết lại đối xử với hắn như vậy? Lúc trước không phải tốt lắm ư? Sao giờ lại làm như người xa lạ vậy chứ?

- Đúng vậy.

Tần Xuyên trả lời bằng giọng uể oải không có sức sống.

Mộ Tiêu Hàn cẩn thận nhìn Tần Xuyên một lát:

- Trong môn nghe nói anh Tần đánh cho Cơ gia Cơ Vô Song thành kẻ tàn phế, quả là có hơi làm người ta xúc động. Hôm nay xem ra thực lực của anh Tần đúng là cao thâm, thực lực tôi không đủ, không nhìn thấu tu vi của anh Tần.

Tần Xuyên cười khoan thai:

- Cũng thế thôi, tôi cũng không nhìn thấu được anh.

Nguyên Lãng bên cạnh cười khẽ một tiếng:

- Đại sư huynh, Cơ Vô Song đến cả tiên thiên trung cấp còn chưa tới, nếu không vì hắn trẻ tuổi lại là đại thiếu Cơ gia, người có thể đánh bại hắn nhiều lắm.

Trên đời có vài môn công pháp có thể ẩn giấu tu vi đấy. Dùng thực lực thiên tiên cao cấp của anh, trên đời này làm gì có mấy người anh nhìn không thấu. Huống chi hắn mới hơn hai mươi tuổi, không chừng thiếu gia Tần gia này có tu luyện công pháp ẩn giấu tu vi thôi.

Lúc ở Colombia Tần Xuyên đã gặp Nguyên Lãng rồi, thực lực kém Mộ Tiêu Hàn không ít, vẫn còn đứng ở đỉnh tiên thiên trung cấp, nhưng là người vô cùng ngạo mạn.

- Sư đệ, không được nói bừa. Người có thể đánh phế Vô Song công tử mà vẫn toàn thân trở ra, tuyệt đối không phải là người thường.

Ánh mắt Mộ Tiêu Hàn mang theo ý thâm sâu, nhìn Tần Xuyên nói:

- Nếu có cơ hội, Tiêu Hàn mong được bàn luận với anh Tần một phen. Tuy rằng tuổi tôi nhiều hơn không ít, nhưng hi vọng anh Tần đừng để ý.

Lới này vừa nói ra, cả nhóm Tô hoan Hoan và Nguyên Lãng đều cảm thấy rất bất ngờ, đều ném ánh mắt kinh ngạc về phía Tần Xuyên.

Bởi vì Mộ Tiêu Hàn nổi danh với kiếm “Quân Tử”, y chưa bao giờ chủ động luận võ với ai, thường thì đều là người khác muốn thi đấu với y.

Trừ phi Mộ Tiêu Hàn cho rằng Tần Xuyên là một đối thủ vô cùng đáng giá để khiêu chiến!

Tần Xuyên cũng đã hiểu rõ, trong số những người mà hắn từng gặp cảnh giới kiếm ý của Mộ Tiêu Hàn có thể tính là rất cao rồi.

Cho nên Mộ Tiêu Hàn mới có thể cảm nhận được chút ít kiếm ý mà Tần Xuyên ẩn giấu, vì thế mà mới cực kỳ khát khao được thăm dò.

Loại cảm giác này, chỉ khi đạt đến cảnh giới kiếm ý nào đó mới cảm nhận được, chứ người có tu vi cao hơn Tần Xuyên cũng không cảm giác được, càng không cảm giác được thanh kiếm trong tâm Tần Xuyên.

- Được! Nhưng hôm nay tôi không rảnh.

Tần Xuyên nói với vẻ hơi tức giận, hắn còn đang bực chuyện Lăng Lạc Tuyết lạnh lùng với bản thân.

- Đó là đương nhiên, đã biết rồi thì về sau tự sẽ có cơ hội.

Mộ Tiêu Hàn nói xong liền lịch sự chào tạm biệt, dẫn người trong môn lên núi.

Tô Hoan Hoan dõi theo bóng lưng Mộ Tiêu Hàn, vẻ say mê hiện rõ trên mặt:

- Thật đẹp trai quá… Nếu không phải vì mua quần áo cho hai nha đầu thối các người, thì tôi đã theo Mộ sư huynh trở về núi rồi! Tại mấy người hết đó!

Lâu Duyệt và Trần Dao cười khổ không thôi, nghĩ bụng không phải tự đại sư tỷ muốn tự mình xuống núi mua quần áo sao, thật là không biết xấu hổ gì hết.

Đoàn người lên xe, lao tới nội thành Lạc Thành.

Dọc đường, Liễu Tiên Tiên vô cùng tinh nghịch cứ hỏi chuyện về Mộ Tiêu Hàn, Tô Hoan Hoan tất nhiên là biết gì nói nấy, vừa nói còn vừa lộ rõ vẻ mê say.

Lại nói tiếp, Mộ Tiêu Hàn được xem là người truyền nghiệp chân chính của Kiếm Si Dược Thương Hải. Vì say mê kiếm đạo mà từ đầu Dược Thương Hải đã không có ý định thu dạy đồ đệ. Nhưng vì để môn phái có một chưởng môn kế vị hợp cách, ông ta vẫn dự định thu lấy một đồ đệ mạnh nhất.

Vì vậy, ông ta băng rừng vượt núi, đi qua Thần Châu đại địa, bỏ ra gần năm năm Kiếm Si mới tìm được hạt giống tốt là Mộ Tiêu Hàn, mang về Thần Kiếm Môn dốc lòng dạy dỗ.

Mộ Tiêu Hàn không phụ sự mong đợi của mọi người, mới 14 tuổi đã ngộ được kiếm ý, tu vi bỗng tăng vọt, hơn nữa tài đức vẹn toàn, chưa bao giờ tỏ vẻ ngạo mạn, được môn nhân kính yêu.

Mà ngay cả Dược Thương Hải, để tỏ ý hài lòng với đồ đệ này, đem bội kiếm của mình – một trong ba đại thần kiếm của Thần Kiếm Môn, Thính Vũ – sớm truyền lại cho Mộ Tiêu Hàn.

Mãi đến Mộ Tiêu Hàn hơn 20 tuổi, Dược Thương Hải nhận thấy tu vi của mình đến lúc đột phá khó khăn, mới lục tục thu nhận những đệ tử kia.

Nói trắng ra là, ngoài Mộ Tiêu Hàn ra, sáu kiếm khách trong Thất Kiếm Thần Kiếm Môn, đều là được Thương Dược Hải thu nhận trong lúc tâm tình tốt, vừa hay thấy những đệ tử này có căn cốt không tệ mới thuận tay thu về thôi.

Trong Thần Kiếm Môn, không ai có thể tranh đấu với Mộ Tiêu Hàn, rất nhiều sự vụ ngày thường từ lâu đã do Mộ Tiêu Hàn thay chưởng môn quản lý.

- Wa! Thì ra anh đẹp trai đã hơn 40 tuổi rồi á!

Liễu Tiên Tiên vẻ mặt giật mình, cô hoàn toàn nhìn không ra.

- Đúng thế, chị quen Mộ sư huynh có hơn 30 năm rồi đó! Từ nhỏ anh ấy đã soái như vậy rồi…

Mặt Tô Hoan Hoan đầy vẻ mê say.

Liễu Tiên Tiên nháy mắt liên hồi, kinh ngạc hô lên:

- Ah!? Chị Tô, vậy ra chị lớn tuổi đến thế cơ á?

Tô Hoan Hoan phát hiện mình vừa lỡ miệng, không ngừng cười ngu ngơ giả ngốc:

- Cái gì? Chị vừa nói gì à? Ha ha!... Chúng ta sắp đến cửa hàng rồi à?

- Cũng phải ha.

Liễu Tiên Tiên tự nhiên bẻ ngón tay, làm tính:

- Lăng Vân sư thái là sư tỷ của mẹ em, năm xưa Tô sư tỷ là đệ tử của sư thái, bây giờ đúng thật đã qua 30 năm…

Tô Hoan Hoan tức tới nỗi trừng to mắt ra như hai quả trứng, thét lên:

- Đừng tính nữa! Tuổi của con gái có thể nói ra sao?

Liễu Tiên Tiên le lưỡi, vội vã chạy nấp vào ngực chị mình, nhưng vẫn đứng đó nhỏ giọng hỏi Liễu Hàn Yên túm lại là Tô Hoan Hoan bao nhiêu tuổi.

Trong xe Lâu Duyệt và Trần Dao đều cười trộm không ngừng, phải biết rằng trong Thủy Vân Tĩnh Trai, ai mà dám bàn tán về tuổi của đại sư tỷ Tô Hoan Hoan sẽ bị đóng thành cột băng đấy.

Liễu Hàn Yên một bên trấn an đại sư tỷ, một bên lại nhìn về phía Tần Xuyên bằng ánh mắt phức tạp, vì từ lúc lên xe hắn vẫn im lặng không biết là đang nghĩ đến chuyện gì.

- Anh rất quan tâm đến Lăng Lạc Tuyết?

Liễu Hàn Yên hỏi.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch