Người Cơ gia đều lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, nhưng bọn họ không hề nghi ngờ thực lực của Cơ Vô Danh, chỉ là tính cách ngạo mạn này của anh ta đúng là khiến họ đau đầu.
- Vô Danh, ta biết tính của con, không muốn để ý đến những chuyện trần tục này nhưng anh con lặng lẽ mất tích, khó làm được việc lớn, nay Cơ gia chúng ta rất cần con đứng ra.
Chỉ có làm những thế gia và tông môn khác hoàn toàn kinh sợ chúng ta trong lần đại hội Chân Long này thì địa vị Cơ gia chúng ta mới có thể vững như Thái Sơn, con đừng vì hành động theo cảm tính mà không dự thi hết mình.
Cơ Vạn Lý ân cần dặn dò.
Cơ Vô Danh không nhịn được nói:
- Nếu con không để ý đến mọi người thì cũng chẳng đến đây! Yên tâm đi, con sẽ nhịn vài ba ngày, đợi khi lấy được vị trí số một thì mọi người đừng có quản lý con nữa, con muốn đi tìm Tần Xuyên của Tần gia quyết đấu, cha hiểu không?
- Ha ha, lấy được vị trí số một thì con muốn đánh nhau với ai cũng không thành vấn đề.
Cơ Vạn Lý cũng không ngăn cản thêm, dù gì Tần Xuyên cũng đã phế Cơ Vô Song, người làm cha nhưng ông ta sớm đã muốn dạy dỗ Tần Xuyên rồi.
Về phần thực lực của con trai mình, Cơ Vạn Lý cảm thấy hoàn toàn không thành vấn đề.
…
Tại dãy núi phía Nam Ireland, trong thân núi khổng lồ, tại nơi đóng quân của Hiệp hội Vu Sư.
Trong một không gian tràn ngập khoáng thạch thủy tinh màu đen, ở chính giữa là một đài cao mấy chục bậc thang.
Trên đài cao, có một người đàn ông nhìn không ra độ tuổi cụ thể đang ngồi trên một vương tọa được chế tạo bởi các loại xương thú cực lớn và đầu lâu.
Người đàn ông tóc bạc trắng nhưng khuôn mặt vẫn rất trẻ, hình dáng ngũ quan đều mang theo vài phần vẻ đẹp nữ tính và tinh tế, đôi con ngươi màu lục vô cùng tà mị.
Y mặc chiếc áo choàng màu đen có trang trí lông vũ kên kên, bên trong mặc một chiếc trường bào bằng tơ lụa màu tím cổ xưa mà tinh xảo, khảm một kim cương và sợi tơ màu vàng, vô cùng hoa lệ.
Mà vương miện bằng sắt màu đen sì trên đỉnh đầu của người đàn ông đã chứng minh thân phận của y —— Vu Vương đương thời Diabla!
Tay Diabla đang lật xem một cuốn sách cũ đã hơi ngả vàng, dù bên trên viết chữ Hán bút lông nhưng người học sâu biết rộng, tài học uyên bác như y không hề gặp trở ngại nào khi đọc.
- Không tệ, đây đúng là cấm bản của Thủy Vân Tĩnh Trai “Cửu Tâm Hải Đường Lục”, may có Hắc La Sát phu nhân, mắt tôi cũng coi như được hưởng phúc.
Diabla chậm rãi gập sách lại, ảnh mắt nhìn xuống dưới đài, nhìn vào Hắc La Sát và Tuyết Nữ đang đợi y trả lời.
Hắc La Sát tự tin cười cười:
- Vu Vương bệ hạ, năm đó khi rời khỏi Thủy Vân Tĩnh Trai tôi đã vụng trộm lấy được cuốn “Cửu Tâm Hải Đường Lục” này, trên đời chỉ có bản này thôi.
Chỉ tiếc là ở Thủy Vân Tĩnh Trai tôi chỉ nghiên cứu cải tiến Thiên Huyễn Băng Ngưng, không nghiên cứu nhiều về tuyệt học “Dược lý” của Thủy Vân Tĩnh Trai.
Nhưng nếu sách “Cửu Tâm” này đã có thể được Thủy Vân Tĩnh Trai coi là cuốn sách dược học cấm kỵ nhất thì tất có chỗ độc đáo của nó, sớm đã nghe nói Vu Vương tinh thông tất cả vu thuật, đương nhiên bao gồm cả vu thuật kịch độc.
Nếu có cuốn “Cửu Tâm” này, kết hợp với vu thuật kịch độc thì chắc chắn sẽ như hổ thêm cánh.
Diabla híp híp mắt, cười như gió thoảng mây bay:
- Cửu Tâm Hải Đường Lục là “Độc kinh” ác độc nhất Trung Quốc, loại độc nhẹ nhất trên đó cũng có thể khiến một võ giả tiên thiên mất mạng trong một giờ đồng hồ…
Chỉ là cực kỳ khó để nghiên cứu chế tạo ra độc trên đó, nguyên liệu cũng vì niên đại xa xưa nên rất nhiều thứ không thể tìm được. Nay Hắc La Sát phu nhân giao nó vào tay tôi là có dự định gì thế?
Trong mắt Hắc La Sát hiện ra vẻ điên cuồng:
- Vu Vương bệ hạ, thần vật xuất thế đã không chỉ có một thứ, uy lực của thần vật đã khiến mọi người thấy được giá trị của nó… Tôi cho rằng chỉ có cường giả có thể sống sót đến cuối cùng mới có tư cách có được thần vật, không phải sao?
Diabla cười tủm tỉm nói:
- Hắc La Sát phu nhân, bà cũng được coi là cường giả cấp tông sư mà lại cam tâm tình nguyện để bản vương lấy được thần vật thế à?
- Vu Vương bệ hạ là cường giả đứng trên đỉnh cao thế giới, làm thuộc hạ cho cường giả như Vu Vương bệ hạ còn hơn làm trâu làm ngựa cho những kẻ đê tiện toàn thân đầy tiền thối, cáo mượn oai hùm, phải có tôn nghiêm, huống hồ… Dựa vào sức lực của tôi cũng chẳng thể thắng được những kẻ địch kia của tôi, thế này coi như theo nhu cầu của từng người.
Hắc La Sát nói.
Diabla thỏa mãn gật đầu:
- Co được dãn được, Hắc La Sát phu nhân thật thẳng thắn… Bản vương cũng không thiếu mấy tên thủ hạ, Hắc La Sát phu nhân và tiểu thư Tuyết Nữ hãy làm khách khanh cho Hiệp hội Vu sư chúng tôi.
- Đa tạ Vu Vương bệ hạ!
- Không cần phải khách khí, chỉ còn ba tháng nữa là đến đại hội Tiềm Long, chúng ta còn phải chuẩn bị rất nhiều việc.
Ánh mắt Diabla chớp lóe nhìn vào “Cửu Tâm Hải Đường Lục” ở trên tay, khóe miệng mang theo ý cười tà mị.
…
Ngày thứ hai sau khi rút thăm kết thúc, đại hội Chân Long chính thức bắt đầu.
Dù mới là vòng loại đầu tiên nhưng người xem đã vây đầy xung quanh, nhìn hàng ghế các nhà các phái trên khán đài, không còn chỗ ngồi.
Đây không phải màn khoa chân múa tay nhìn thấy trên TV, cũng chẳng phải màn biểu diễn quyền anh theo quy củ gì đó, đây là lôi đài cổ võ có thể bất ngờ tổn thương đến tính mạng bất cứ lúc nào. Người trên đài đều đã ký “giấy sinh tử”, trừ khi là ác ý giết người, nếu không đều phải sống chết theo ý trời.
Đương nhiên, trong lịch sử đại hội Chân Long, không có nhiều người chết bất ngờ, cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay nhưng số người bị phế thì không ít.
Để đạt hiệu quả “Khởi đầu tốt đẹp”, trên so tài đầu tiên đã lựa chọn Lăng Lạc Tuyết, một trong những người thuộc môn phái nổi tiếng.
Đối thủ của Lăng Lạc Tuyết là cháu của Đại trưởng lão núi Long Hổ, Lục Thao.
Hai người đều có thực lực tiên thiên trung cấp, xét về chân khí thì lực lượng ngang nhau, chỉ tiếc là Lăng Lạc Tuyết là kiếm khách, gần như là ở thế bất bại.