- Lăng tiểu thư, tại hạ là Lục Thao, trận chiến hôm nay sẽ toàn lực ứng phó, nếu có mạo phạm xin bỏ qua cho.
Lục Thao chắp tay nói.
Lăng Lạc Tuyết không cầm kiếm lên đài, tay không tấc sắt, nghe thấy lời của Lục Thao, hơi không kiên nhẫn nói:
- Nhanh ra chiêu đi.
- Lăng tiểu thư không lấy bội kiếm của mình à?
Lục Thao hỏi.
- Bà má nó, nói nhiều thế?
Lăng Lạc Tuyết khó chịu nói.
Lục Thao lại chắp tay nói:
- Tại hạ là đàn ông, đương nhiên nên ưu tiên phụ nữ trước, hơn nữa nếu Lăng tiểu thư đã là kiếm khách thì mời cầm bội kiếm dùng toàn lực…
- Anh không ra chiêu là bà đây ra chiêu trước đấy!
Lăng Lạc Tuyết không thể nghe được nữa, cô lao đi rất nhanh, thân thể lượn vòng trên không, hai tay mở ra, liên tiếp chém ra hơn mười đường kiếm khí màu trắng.
Lục Thao hơi không đỡ nổi, vận Thái Cực Công của núi Long Hổ, chân khí bắt đầu khởi động, hình thành một lớp bình phong trước người anh ta.
Nhưng uy lực của kiếm khí mạnh mẽ, sắc bén hơn nhiều chân khí Thái Cực của anh ta, lớp bình phong chân khí của Lục Thao bị đánh xuyên mấy lần, may mà cơ thể chuyển động nên tránh được đợt những công kích này của kiếm khí.
Tần Xuyên ở trên đài nhìn thấy tình hình này, không khỏi có chút bất ngờ, lúc trước dù Lăng Lạc Tuyết cũng từng chém ra kiếm khí nhưng chỉ là gà mờ, so với việc nói đó là kiếm khí thì còn giống chân khí hơi sắc bén hơn.
Xem ra Lăng Lạc Tuyết hiện nay thật sự đã lĩnh ngộ được kiếm ý thuộc về bản thân, kiếm khí của cô ta cũng có sức sát thương không tầm thường.
Lúc này, Lục Thao trên đài phát hiện nếu cứ tiếp tục đánh thế này thì mình chẳng có cơ hội thắng, vội vung Lưỡng Nghi Tứ Tượng Bước, vị trí bước bắt đầu trở nên phức tạp khó đoán khiến Lăng Lạc Tuyết khó mà nắm bắt được vị trí của anh ta.
Nhưng Lăng Lạc Tuyết bay lên trời, đánh một chiêu Toái Tinh mười ba thức khó nắm bắt, dù không dùng kiếm cũng có thể thành công phóng ra hàng trăm đường kiếm khí trong nháy mắt, kiếm khí dày đặc đánh trên lôi đài!
"Rầm rầm rầm !"
Lôi đài lát đá xanh bị đánh thủng mấy trăm hố nhỏ, đá vụ bắn tung tóe.
Lục Thao còn chưa kịp phản công đã bị chiêu Túy Tinh này đánh xuyên qua chân phải và tay trái, máu tươi chảy ròng ròng, anh ta ngã nhào xuống đất.
Giới luật hộ pháp, khổ hải thiền sư đến từ Thanh Long Tự với tư cách trọng tài, ở bên cạnh gõ chiêng đồng, kêu lên:
- A Di Đà Phật, Lục Thao của núi Long Hổ vị thương không còn sức chiến đấu tiếp, Lăng Lạc Tuyết của Thần Kiếm Môn thắng.
Trên khán đài truyền đến từng trận tiếng vỗ tay, dù mọi người đều biết Lăng Lạc Tuyết thuộc môn phái nổi tiếng nhưng không ngờ lại thắng nhẹ nhàng thế.
Người của núi Long Hổ thì đều sắc mặt đen kịt, dù gì thì Lục Thao là võ giả tiên thiên trung cấp mà lại bị đánh cho lép vế như vậy, hơn nữa đối thủ còn không mang cả kiếm.
Nhưng đối mặt với sức phá hoại cường đại của kiếm khách, bọn họ cũng chỉ có thể nhận thua.
Trận đấu cuối cùng của ngày hôm đó, vốn dĩ đã sắp xếp cho Cơ Vô Danh xuất hiện nhưng Cơ Vô Danh thật sự không có hứng thú ở dưới nhìn người khác đấu nên đã yêu cầu lên đài sớm hơn.
Bên tổ chức đại hội Chân Long bất đắc dĩ đành để Cơ Vô Danh thi đấu trận đấu trước khi ăn trưa.
Trên núi Thanh Long gió lạnh thấu xương, khiến đại diện Liễu gia là Liễu Nham trong lòng vô cùng hoảng sợ.
Lên trên đài, dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Liễu Nham càng chỉ biết nuốt nước miếng, gượng cười khẽ gật đầu với Cơ Vô Danh.
Cơ Vô Danh một thân quần áo đơn bạc, tùy tiện đi đến trước mặt Liễu Nham, hỏi một câu:
- Anh trực tiếp nhận thua hay là để tôi tiễn anh xuống?
Liễu Nham sững sờ, dù cảm thấy áp lực đến mức không thở nổi nhưng vẫn cắn răng nói:
- Đàn ông Liễu gia chúng tôi sao có thể nhận thua chứ.
- Thế thì mau lên! Sững người ra làm gì?
Cơ Vô Danh trừng mắt.
Liễu Nham vội không ngừng vận chuyển Tử Dương Công, chân khí như ngọn lửa màu tím trên cánh tay được châm lên, có vẻ sắp ra chiêu Nhất Dương Trùng Thiên Chỉ.
Nhưng Cơ Vô Danh không cho anh ta bất cứ cơ hội nào, mu bàn tay đột nhiên vỗ vào ngực Liễu Nham!
Ầm!
Một tiếng động cực lớn vang lên, cả người Liễu Nham liền bay ra cách lôi đài bảy tám mét, sau đó lăn lông lốc vài vòng, nhổ ra một ngụm máu tươi, ngất đi!
“Wasai!”
Gần một nửa người xem trên khán đài đều đứng dậy, phát ra tiếng thán phục!
Đây đâu phải quyết đấu của võ giả tiên thiên? Người trưởng thành đánh trẻ nhỏ mới đúng! Giống như một con chó con mèo con bị đá bay, không cần tốn nhiều sức!
Tần Xuyên ánh mắt ngưng tụ, toàn thân giật mình, hắn từng nhìn thấy loại bản lĩnh này!
Lực lượng! Đây là nghĩa thâm sâu của “lực”!
Dù nếu so với sức mạnh kinh thiên địa khiếp quỷ thần của Bul Kathos thì vẫn kém xa nhưng quả thật Cơ Vô Danh không hề dùng bất cứ chân khí gì, chỉ dựa vào sức mạnh của mình liền đột phá Tử Dương Công của Liễu Nham, chỉ một mu bàn tay đã đánh bay anh ta!
- Mạnh quá! Anh ta làm được bằng cách nào thế?
- Không biết, hình như không phải bí quyết Chiến Long của Cơ gia, còn không cảm giác được chân khí.
Tất cả mọi người bàn bạc xôn xao, nhưng nhân vật chính Cơ Vô Danh lại chẳng có hứng thú để ý đến, anh ta chỉ vừa làm một chuyện sớm đã đoán được, vậy nên chẳng thèm nghe tuyên bố thắng thua, tự mình đi xuống lôi đài.
Người của Cơ gia trong đó có Cơ Vạn Lý đều lộ vẻ mặt đắc ý nhưng không hề bất ngờ với kết quả này.
Nên biết Cơ Vô Danh mới chỉ thi triển chút da lông thôi, nếu thực lực thực sự của anh ta được thể hiện thì nhất định sẽ kinh động người bậc cao!
Ánh mắt Cơ Vạn Lý không khỏi quét về phía trận doanh của Tần gia, nhắm ngay Tần Xuyên, cười lạnh.
Không lâu sau, người bậc cao sẽ biết ai mới thật sự là thiên tài!
Đương nhiên Tần Xuyên cũng chú ý đến ánh mắt mang theo thù hận của người Cơ gia nhưng lúc này hắn không để ý đến những chuyện này, ngược lại, hắn rất tò mò làm thế nào mà Cơ Vô Danh luyện được ý nghĩa thâm sâu của “lực”.
Chẳng lẽ Cơ Vô Danh không có việc gì liền ở nhà ăn côn trùng à? Hay là trời sinh đã phải cao to cường tráng như vậy mới có thể tu luyện lực lượng thuần túy?