Lăng Lạc Tuyết toàn thân toát mồ hôi lạnh, khí tức trong người tán loạn, giống như có ngàn vạn rắn rết đang cắn xé cơ thể cô, vô cùng đau đớn.
Nhưng cô nhìn thấy Tần Xuyên chạy đến, còn bắt mạch cho cô, bộ dạng rất quan tâm, liền cắn răng chịu đựng đau đớn của cơ thể, vặn vẹo người, không cho Tần Xuyên đụng vào.
- Tránh ra! Tôi không cần anh quan tâm!
Tần Xuyên tức giận:
- Đừng rộn lên! Tình hình của em rất nguy hiểm!
- Tôi có chết cũng không cần anh quan tâm! Đừng giả mù sa mưa!
Nước mắt Lăng Lạc Tuyết chảy xuống, không biết vì quá đau đớn hay chịu oan ức gì.
- Anh... rốt cuộc anh đã làm gì sao!? Sao mấy tháng không gặp, em lại đối xử với anh như vậy?
Tần Xuyên buồn bực.
Lăng Lạc Tuyết định nói gì, nhưng vì tình trạng trong cơ thể càng lúc càng tệ, cô bắt đầu ôm lấy đầu đau đớn.
Tần Xuyên càng tin rằng kiếm ý đang phản phệ, liền nói với Mộ Tiêu Hàn ở bên cạnh:
- Có ngân châm không! Nhanh!
- Ngân châm?
Mộ Tiêu Hàn sững sờ:
- Hẳn Tần tiên sinh là bác sĩ trung y?
- Anh có thể đừng hỏi nhiều như vậy được không!? Mau tìm ngân châm!
Tần Xuyên hận không thể mắng người.
- Của anh đây!
Một bao ngân châm đưa đến trước mặt Tần Xuyên, chẳng biết từ lúc nào, Liễu Hàn Yên đã chạy lên lôi đài.
Cô biết Tần Xuyên trị liệu có thể dùng đến ngân châm, vì vậy hỏi người của Tần gia đem một túi đến, người của Tần gia là thế gia y dược, ra ngoài luôn có thói quen mang theo ngân châm.
Tần Xuyên nhẹ nhàng thở ra, thời khắc mấu chốt vẫn là vợ đáng tin cậy nhất, vội vàng cầm lấy ngân châm, bắt đầu chữa trị cho Lăng Lạc Tuyết.
Lúc này cơ thể Lăng Lạc Tuyết đã không thể tự khống chế được nữa, chỉ có thể để mặc Tần Xuyên châm cứu cho cô, khiến Tần Xuyên tiết kiệm được không ít sức lực, nếu cô nàng này còn tiếp tục ngang ngạnh phản kháng, Tần Xuyên phải đánh cô ngất xỉu mất.
- Xoẹt! Xoẹt!
Tiếng quần áo bị xé rách vang lên.
Để châm cứu tốt hơn, Tần Xuyên xé hai ống tay áo của Lăng Lạc Tuyết, áo trên cũng xé, để lộ ra nửa bầu ngực sữa.
Lập tức, rất nhiều đệ tử cửa Phật ở hiện trường đều ngượng ngùng nhắm mắt lại, có người nhíu mày, cũng có người bội phục sự quyết đoán của Tần Xuyên.
Tần Xuyên cũng chẳng rãnh rỗi quản những chuyện này, hắn thi triển Liên Hoa Thần Châm, tay trái vận chuyển Hỏa Liên chân khí, tay phải Băng Liên chân khí, trong mười mấy giây ngắn ngủi, cắm hơn ba mươi cây kim trên người Lăng Lạc Tuyết.
Từ kinh mạch Thiếu âm tâm kinh đến Thái dương tam tiêu ở tay dùng hai luồng chân khí khai thông và điều chỉnh.
Chân khí Tiên Thiên cao cấp của Tần Xuyên, cương nhu kết hợp trấn áp kiếm khí mất khống chế trong người Lăng Lạc Tuyết, cuối cùng nhân lúc trước khi kinh mạch của cô bị tổn thương quá lớn, giải quyết nguy cơ.
Giúp Lăng Lạc Tuyết dần bớt đau đớn, sau khi cô phát hiện mình có thể cử động, để ý thấy quần áo mình lúc này không chỉnh tề,một mảng da thịt trắng như tuyết lộ ra, vô cùng xấu hổ.
- Tên xấu xa...
Lăng Lạc Tuyết vung tay định tát Tần Xuyên một tát!
Tần Xuyên chụp được tay cô, không vui nói:
- Này! Anh vì cứu em đấy! Em có biết em miễn cưỡng dùng kiếm ý mà em chưa nắm chắc, suýt chút nữa đã bị kiếm ý phản phệ không hả!
Có biết như vậy cơ thể không chịu đựng được sự bùng nổ của kinh mạch không hả!? Vì sao em phải bồi mạng mình vì cái tên điên mê luyện võ đó, có đáng không!?
- Kiếm ý phản phệ?!
Mộ Tiêu Hàn đứng sau chau mày,
- Tần tiên sinh, sao anh biết sư muội của tôi bị kiếm ý phản phệ?
Sư phụ tôi từng nói, chuyện này gần như không thể xảy ra, chỉ khi cảnh giới kiếm ý vượt qua tu vi võ đạo không chỉ một cấp độ mới xảy ra, nhưng ngay cả sư phụ tôi cũng chưa từng gặp phải, anh nói sao lại xảy ra trên người sư muội tôi chứ!?
Lăng Lạc Tuyết cũng lộ ánh mắt nghi ngờ, thật ra bản thân cô cũng không rõ, kiếm ý của mình đạt đến cảnh giới nào, sư phụ Kiếm Si của cô chỉ đưa Nộ Lôi cho cô, đây là một loại khẳng định, nhưng không chứng tỏ được điều gì, Kiếm Si cũng không nói rõ ràng.
Ánh mắt Cơ Vô Danh lộ tinh quang, nhìn chằm chằm Tần Xuyên không di chuyển, lộ ra tia khát khao gì đó...
Tần Xuyên ý thức được bản thân nói hơi nhiều, may mà hắn cũng tìm được cái cớ, nói:
- Bản thân tôi có từng đọc qua trong sách thuốc, loại bệnh chứng này với kiếm ý phản phệ tương tự nhau, không cần phải nghĩ nhiều như vậy chứ?
Mộ Tiêu Hàn gật đầu, thấy y thuật của Tần Xuyên quả thực rất cao minh, anh ta cũng bớt nghi ngờ, đồng thời cảm khái nói:
- Hóa ra, cảnh giới kiếm ý của Lạc Tuyết sư muội đã vượt xa tu vi của bản thân một khoảng lớn, chả trách sư phụ lại coi trọng sư muội như vậy.
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.
Lời giải thích này của Tần Xuyên, Mộ Tiêu Hàn không nghi ngờ nhiều, nhưng những người bên quân đội Hải Hiên, Tống Bảo Khôn trên đài cao, người của Bộ an ninh quốc gia lại càng thêm nghi ngờ.
Trước kia Tần Xuyên đối chiến với Ám Nguyệt tướng quân của Bộ an ninh, không sử dụng bất kỳ kiếm khí gì, không giống kiếm khách, nhưng từ khi nghi ngờ Tần Xuyên là Kiếm Ma, mọi người đều cho rằng, Tần Xuyên đang giấu diếm.
Giờ, Tần Xuyên chỉ nhìn sơ đã biết bệnh trạng của Lăng Lạc Tuyết, các nhân vật tầng cao càng cảm thấy, Tần Xuyên càng nhìn càng giống Kiếm Ma.
Lúc này Lăng Lạc Tuyết đứng dậy, tuy bước chân còn hơi loạng choạng, nhưng dường như cô chỉ muốn nhanh chóng tránh xa Tần Xuyên, thần sắc ảm đạm bước xuống lôi đài.
Mộ Tiêu Hàn chắp tay về phía Tần Xuyên, nói:
- Đa tạ Tần tiên sinh cứu sư muội tôi, vậy Mộ mỗ cũng xuống trước.
Tần Xuyên nhìn theo bóng lưng cô, không kìm được hỏi:
- Cô ấy... vì sao lại ghét tôi như vậy?
Mộ Tiêu Hàn sững sờ trừng mắt nhìn,
- Tôi cho rằng Tần tiên sinh anh phải hiểu rõ mọi chuyện hơn tôi chứ, chẳng lẽ anh không biết, lần trước sau khi sư muội tôi trở về sư môn, chẳng bao lâu, nói là muốn đánh bại một đối thủ, cho nên khẩn cầu sư phụ, cho con bé đến Thiên Kiếm trì bế quan khổ tu mấy tháng à?
Giờ tôi mới biết, người con bé muốn đánh bại chính là Tần tiên sinh anh... Còn nguyên nhân, tôi cũng không rõ lắm.
- Cô ấy muốn đánh bại tôi?
Tần Xuyên càng thêm khó hiểu.