Mộ Tiêu Hàn cười khổ:
- Có thể Tần tiên sinh không hiểu lắm, Thiên Kiếm trì của Thần Kiếm Môn chúng tôi, vì tích lũy quá nhiều cổ kiếm, kiếm ý của kiếm khách lưu lại trong hồ thời gian cực dài, cực kỳ dễ bị những kiếm ý kia nhiễu loạn tâm thần, khiến cho thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, cực kỳ hao tổn tinh lực.
Đệ tử bình thường ở trong đó ba ngày, là phải nghỉ ngơi, hơn nữa có thể nửa tháng sau không thể nào nào ngủ một giấc bình yên, tinh thần liên tục bị kích thích.
Nhưng, Lạc Tuyết sư muội để không ngừng lĩnh ngộ kiếm ý mạnh hơn, đã ở trong đó hơn ba tháng, nếu không phải từ nhỏ con bé đã có nghị lực lớn, luôn nhẫn tâm với bản thân, có lẽ con bé đã hoàn toàn mất đi ý thức trong Thiên Kiếm trì, hoàn toàn nổi điên rồi...
Nói thật, nếu không phải sư phụ ngăn cản, mấy sư huynh đệ chúng tôi, suýt chút nữa đã xông vào Thiên Kiếm trì ép con bé ra ngoài, thực sự quá điên cuồng.
Tần Xuyên tinh thần chấn động, khó trách, khó trách khí chất của Lăng Lạc Tuyết lại biến đổi như vậy, có vẻ ổn trọng lạnh lùng hơn rất nhiều, kiếm ý cũng đột nhiên tăng mạnh, đây đúng là dùng cách đi qua Quỷ Môn quan để miễn cưỡng đột phá mà!
Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con, quả thực, dùng cách nghịch thiên này để lĩnh ngộ kiếm ý, cộng thêm thiên phú của Lăng Lạc Tuyết, có thể khiến cảnh giới kiếm ý đột phá hơn cảnh giới võ đạo mấy tầng.
- Cụ thể, Tần tiên sinh tự đi hỏi con bé đi, tôi cáo từ trước.
Mộ Tiêu Hàn thiện ý cười, ánh mắt liếc nhìn Cơ Vô Danh phía sau, bảo Tần Xuyên cẩn thận, sau đó bay xuống lôi đài.
Hộ pháp Khổ Hải pháp sư của Thanh Long Tự làm trọng tài lúc này tuyên bố:
- Trận chung kết chấm dứt, người chiến thắng trong Chân Long đại hội lần này, Cơ Vô Danh!
Cả hiện trường vang lên tiếng võ tay, có không ít người của Thanh Long tự đều lộ vẻ vui sướng, dù sao Cơ Vô Danh cũng được coi là đệ tử của Thanh Long tự.
Cơ Vạn Lý lúc này đắc ý cười, đứng lên nói:
- Vô Danh, còn không mau gửi lời cảm ơn đến các vị thu trưởng và trưởng bối các sư môn?
Đáng tiếc, dù Cơ Vạn Lý hét lên thế nào, Cơ Vô Danh cũng chẳng thèm để ý đến ông.
- Tần Xuyên, anh định đi đâu? Trước kia tôi nói rồi, tôi muốn đánh anh nhừ tử... giờ tôi đã nhìn thấy chân khí của anh, càng muốn đánh anh một trận nhừ tử hơn!
Cơ Vô Danh nói xong, giẫm mạnh một cước lên mặt đất, một tiếng động vang dội vang lên khiến mọi người đều kinh ngạc nhìn y.
Mọi người tuyệt đối không ngờ, Cơ Vô Danh nhận được giải nhất vẫn không muốn nhận, chỉ muốn luận võ với Tần Xuyên?
Tần Xuyên hiện tại cũng được coi là người có chút tiếng tăm, được nhân vật tầng cao coi trọng, nhưng từ đầu đến cuối chưa chính thức thể hiện thực lực trước công chúng, cho nên rất nhiều người trong giới cổ võ không biết nhiều về thực lực của Tần Xuyên.
Cộng thêm, mối thù của Tần Xuyên và Cơ gia, cũng công khai, Cơ Vô Danh báo thù cho anh trai, tìm Tần Xuyên cũng chẳng có gì đáng trách.
Bất giác, rất nhiều người đều mong đợi, muốn xem thử cuộc tỷ thí này có xuất hiện không.
Tần Xuyên làm như không nghe thấy gì, ra hiệu với Liễu Hàn Yên đứng cạnh,
- Vợ, chúng ta về, đại hội cũng kết thúc rồi.
- Ừ...
Liễu Hàn Yên dĩ nhiên chẳng muốn Tần Xuyên đánh nhau với Cơ Vô Danh ở nơi này, dù kết quả như thế nào, cũng rất phiền phức.
Đáng tiếc, Cơ Vô Danh không định để Tần Xuyên đi, y bỗng nhiên gia tốc, xông lên trước, tung một quyền đánh về phía lưng Tần Xuyên!
Dù đã đấu với Lăng Lạc Tuyết một trận, dù toàn thân có vẻ thương tích chồng chất, nhưng thực ra Cơ Vô Danh chẳng tiêu hai bao nhiêu sinh lực, vừa động đã mạnh mẽ như sư tử!
Tần Xuyên như có mắt sau lưng, bước sang ngang một bước, dễ dàng tránh được một đấm, còn khiến Cơ Vô Danh chụp ếch hút.
Nhưng Cơ Vô Danh vừa nghiêng đầu, lại vung thêm một đấm!
Thấy sắp bị đánh trúng, cơ thể Tần Xuyên nhún xuống, bước đến trước một bước, lại né được.
- Hừ, hừ, thân pháp nhanh đấy, nhưng chỉ biết né tránh, há phải chuyện nam tử hán đại trượng phu nên làm!? Chẳng lẽ Tần đại thiếu gia nhát gan sợ phiền phức vậy à!?
Lúc trước khi phế anh trai tôi, sao không thấy anh sợ hãi như vậy! Là đàn ông, thì đường đường chính chính đánh với ông đây một trận đi!
Cơ Vô Danh rống tướng lên.
Lời vừa nói ra, sắc mặt mọi người Tần gia đều trở nên khó coi, chuyện này liên quan đến thể diện gia tộc,đúng là không thể nào mất mặt được.
Quả nhiên, rất nhiều người của môn phái và gia tộc khác đều hò hét...
- Tần đại thiếu gia đừng sợ! Áp chế nhuệ khí của Cơ Vô Danh đi!
- Hãy đem khí khái của anh ra đánh cho Vô Song công tử tàn phế đi!
Sắc mặt Cơ Vạn Lý âm tình bất định, ông cảm thấy tùy tiện động thủ thế này, sẽ phá hỏng quy tắc Chân Long đại hội, gây bất lợi cho Cơ gia, liền nói với Long Hải Hiên trên cao đài:
- Thủ trưởng, con trẻ hồ đồ, để tôi đưa người dẫn nó xuống!
Ông đang định đích thân lên dắt Cơ Vô Danh về, nhưng Long Hải Hiên lại ngăn cản ông.
- Hài... Vạn Lý, thanh niên, có tâm huyết là tốt, giới cổ võ ở hiện trường đềuđang rất mong chờ, vậy cứ xem thử xem.
Dám Tống Bảo Khôn ở bên cạnh cũng gật đầu cười ủng hộ.
Lúc này Cơ Vạn Lý có chút choáng váng, dù sao ông cũng quanh năm ở trong quân đội Tây Nam, không hề biết, cao tầng muốn thăm dò xem Tần Xuyên có thực sự là Kiếm Ma không, nên đang mong chờ cơ hội này.
Không ai ngăn cản, dĩ nhiên Cơ Vô Danh càng không kiêng nể gì cả, y đợi Tần Xuyên đã mấy tháng rồi, đợi mãi đến ngày hôm nay.
Nhưng Tần Xuyên biết, nếu mình không dùng Thanh Liên kiếm ý, muốn đấu với Cơ Vô Danh sẽ rất chật vật, mà một khi dùng Thanh Liên kiếm ý, đám người Bộ an ninh quốc gia nhất định có thể phát hiện ra mình là Kiếm Ma.
Cho nên, hắn đang cân nhắc xem có nên dùng khinh công bỏ chạy không, với bước bộ của hắn, Cơ Vô Danh không thể nào đuổi kịp được.
- Anh định chạy?
Cơ Vô Danh nhìn thấu suy nghĩ của Tần Xuyên, cười khinh thường,
- Anh có thể chạy, nhưng người phụ nữ của anh thì sao?
Tần Xuyên rùng mình, thầm kêu không ổn!
Quả nhiên, Cơ Vô Danh xoay người, đột nhiên vận Bất Diệt Chân khí, niệm Bất Động Minh vương chân ngôn về vị trí Liễu Hàn Yên đang đứng!