Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 639: Vô cùng mông lung


Tô Hoan Hoan cũng nhảy xuống khỏi khán đài, chạy đến nói:

- Sư muội, không cần để ý đến anh ta, mang Tần Xuyên đi thôi, anh ta dám đánh lén thì sư tỷ đỡ cho em!
Các vị cấp cao ngồi trên khán đài nhìn thấy Tần Xuyên dường như đã không thể tiếp tục chiến đấu , cũng không muốn Tần gia và Cơ gia nảy sinh thù hận trên đại hội này, vì vậy, Tống Bảo Khôn liền lên tiếng:

- Cơ Vô Danh, luận võ đã kết thúc, chuẩn bị lĩnh thưởng đi!

- Vô Danh! Không nghe thấy gì sao?

Cơ Vạn Lý nghiêm nghị nói.
Thế nhưng mặc kệ bọn họ có ngăn cản thế nào thì hiện trại trong đầu Cơ Vô Danh đang rất bất mãn. Nếu vốn dĩ là anh ta thắng thì thôi, nhưng câu nói của Liễu Hàn Yên lại khiến anh ta cảm thấy mình thắng không vinh quang!

- Tất cả im hết đi! Trừ phi chính miệng Tần Xuyên nhận thua, bằng không trận luận võ này sẽ vẫn tiếp tục!

Cơ Vô Danh hét lớn, sát khí tỏa ra khiến cho tất cả mọi người ở đây đều khiếp sợ.

Lúc này, máu trong người anh ta đang sôi sục giống như hỏa thiêu, đầu óc không thể nào bình tĩnh được và anh ta cũng không muốn tỉnh táo!

Tần Xuyên lấy lại tinh thần, nghe được lời nói của Cơ Vô Danh, trong lòng thấy vô cùng căm tức, muốn hắn nhận thua tất nhiên là không thể rồi, tuy Cơ Vô Danh mạnh thật nhưng vẫn chưa xứng để hắn nhận thua!

Lẽ nào, hắn lại đành phải tiết lộ thân phận Kiếm Ma của mình trước nhiều người như vậy?

Tuy hắn có sức mạnh tự bảo vệ mình nhưng lo là lo có người muốn đôi phó với hắn hoặc muốn cướp đoạt thần vật trên tay hắn mà đối phó với những người bên cạnh hắn.

Tần Xuyên bất giác nhìn Liễu Hàn Yên ở bên người, trong đầu lại hiện lên một loạt hình ảnh những cô gái của hắn đang cau có nhăn mặt.

- Vô Danh công tử, đối đãi với người khác cần có lòng khoan dung, người có thiên phú dị bẩm lẽ ra càng nên thoải mái rộng lượng hơn chứ, sao lại phải bực bội như vậy?

Người vừa lên tiếng là Mộ Tiêu Hàn, y nhìn không thuận mắt, lại thấy sư muội Lăng Lạc Tuyết đang tức giận, sợ Lăng Lạc Tuyết lại không nhịn được mà lên đài gây chiến liền đứng dậy.

Cơ Vô Danh ánh mắt đỏ ngầu, quay qua, nhe răng cười:

- Sao, mày muốn thay Tần Xuyên đánh với tao sao?

Mộ Tiêu Hàn khẽ thở dài:

- Nếu như bắt buộc phải chiến đấu mới có thể khiến anh tỉnh táo thì Mộ Tiêu Hàn tôi đành liều mình với anh!

- Xoạt!

Mọi người trên sân đều vô cùng kinh hãi, có không ít người đã bắt đầu kích động!

Trận chiến giữa Tần Xuyên và Cơ Vô Danh đã khiến người ta xem đã mắt, nếu như đổi thành Mộ Tiêu Hàn của Thần Môn Thất Kiếm thì lại càng khiến mọi người thích thú.

Phải biết rằng, Mộ Tiêu Hàn tuy còn trẻ tuổi, nhưng trình độ đã vào hàng trung niên, sau khi y bước vào hàng trung niên thì chưa từng xuất chiêu trước mặt mọi người, cho nên, không có nhiều ngươi biết hiện tại thực lực của y đã đạt đến cảnh giới nào rồi.
Ngay cả người của Thần Kiếm Môn cũng rất háo hức mong chờ với quyết định này của đại sư huynh.

Hai nắm đấm của Cơ Vô Danh chạm nhau, tạo ra tiếng động lớn như tiếng sấm rền vang:

- Tốt! Đã thật! Vậy rút kiếm đi! Haha…

Nhìn thấy Mộ Tiêu Hàn đi lên, Tần Xuyên cũng không chần chừ thêm nữa, để Liễu Hàn Yên dìu hắn lên khán đài.

Hắn đã không còn lẻ loi một mình nữa, còn cần phải suy nghĩ cho những bên cạnh hắn, không thể chỉ vì thể diện mà tiết lộ thân phận Kiếm Ma được, dù sao người của quân đội rõ ràng là lợi dụng Cơ Vô Danh để dò xét mình, không thể nào rơi vào cái bẫy của bọn họ được.

- Mộ sư huynh, cố gắng lên! Mộ sư huynh giỏi nhất! Mộ sư huynh ngầu nhất!

Lúc này, Tô Hoan Hoan vô cùng vui sướng, hai mắt lấp lánh, tiện tay cầm lấy hai thanh kiếm, tay cầm bông cổ vũ vừa hô vừa vung vẩy.

Liễu Tiên Tiên nhìn thấy cảnh tượng này liền chu môi nói:

- Chị à, đại sư tỷ thật không biết xấu hổ.

Mọi người đều mỉm cười Trần Dao và Lâu Duyệt của Thủy Vân Tĩnh Trai cũng cố nhịn cười cúi đầu, hận không thể giả bộ như không biết vị sư tỷ này.

Thật ra, không chỉ có Tô Hoan Hoan như vậy, hiện tại cũng có rất nhiều nữ đệ tử của các môn phái đều đang đứng dậy cổ vũ cho các Mộ Tiêu Hàn.

Tần Xuyên vừa ngồi xuống nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng cổ vũ, không khỏi tự nói thầm:

- Vừa nãy mình đánh sao không có người đẹp nào cổ vũ thế…Thật bất công!

- Anh! Anh đã chảy bao nhiêu máu vậy rồi mà còn quan tâm cái này à! Mau ăn hai viên Ngọc Tham Tuyết Liên hoàn, rất tốt cho việc khôi phục nguyên khí!

Tần Cầm lấy một chiếc bình nhỏ đựng thuốc chữa thương của Tần gia cho Tần xuyên dùng.

Tần Xuyên cũng hiểu rõ, thương thế của hắn không nặng nhưng vẫn cảm ơn ý tốt của em gái, nuốt hai viên thuốc rồi bắt đầu vận công trị thương.

Vào lúc này, ngoài những người bên cạnh Tần Xuyên, không ai còn quan tâm đến vết thương của hắn, tất cả mọi người đều tập trung vào hai nhân vật trung tâm trên lôi đài.
Ngay đến Long Hải Hiên và Tống Bảo Khôn cũng không đành lòng cắt ngang một trận thi đấu như vậy. Bọn họ cũng muốn xem thử xem, rốt cuộc truyền nhân của Thất Kiếm Môn đã phát triển đến trình độ nào rồi.
Trước hàng ngàn ánh mắt đang chăm chú theo dõi, Mộ Tiêu Hàn ném kiếm Thính Vũ lên cao về phía sau, rồi lập tức lăng không vẫy tay một cái.

Tiếng kiếm vang lên đanh thép, kiếm Thính Vũ mang theo luồng ánh sáng màu xanh, rơi xuống tay của Mộ Tiêu Hàn.

Không giống như Nộ Lôi, kiếm Thính Vũ thân nhỏ dài, giống như lá liễu, có những đường cong li ti màu xanh nhạt khiến cho người ta có cảm giác giống như nước đang không ngừng chảy xuống.

- Bất diệt kim thân và Phong Cuồng Chi Huyết của Vô Danh công tử quả thật cao minh, để biểu thị sự tôn kính của mình, Tiêu Hàn sẽ dốc toàn lực để ứng phó.

- Đừng nói nhảm! mau cho tao xem thử xem kiếm ý của mày như thế nào? Tránh việc chưa kịp động thủ đã bị ông đây đánh bay!

Cơ Vô Danh ngạo nghễ nói.

Mộ Tiêu Hàn hơi lơ đễnh, đột nhiên hai mắt nhắm nghiền, sau đó dặt kiếm Thính Vũ dựng thẳng trước mặt.

- Hô…

Tiêu Hàn thở mạnh một hơi.

Không hiểu sao, bầu trời lại … bắt đầu đổ mưa!
Làn mưa dày đặc rơi từ trên không trung xuống, toàn bộ lôi đài đã bị mây mưa bao phủ, khiến người ta nhìn như mộng ảo, vô cùng mông lung.


 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch