Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 640: Chuyện có điều cổ quái


Ban đầu, Cơ Vô Danh cũng tưởng trời sắp mưa, nhưng khi những hạt mưa này rơi xuống người, anh ta mới phát hiện, đây không phải là mưa!

- Kiếm khí!
Nhũng hạt mưa đang không ngừng rơi này chính là những kim châm nhỏ xíu, giống như kiếm khí băng giá ngưng tụ thành, khi chúng rơi xuống người Cơ Vô Danh, ngay lập tức liền gây ra những vết thương thật nhỏ.

Sắc bén, kín đáo, nơi nào cũng tràn ngập kiếm khí.

Cơ Vô Danh vội tăng thêm chân khí Bất diệt để ngăn những chiêu kiếm khí này, nghiêng mình lao đến phía Mộ Tiêu Hàn, đánh một cú đấm mạnh không hề nói lý lẽ gì.

Thế nhưng hiện tại, chỉ cần Cơ Vô Danh di chuyển trong màn mưa kiếm khí này, kiếm khí sẽ không ngừng xâm nhập và ăn mòn cơ thể anh ta, cũng không thể xuất chiêu nhanh chóng chỉ để lại cái bóng giống như khi đánh với Tần Xuyên.

Lúc này, Mộ Tiêu Hàn đột nhiên mở to hai mắt, một tia sáng lạnh lùng từ từ hiện ra.

- Hàn Trác kiếm ý, gió đã nổi, mưa đã rơi!

Chỉ nhìn thấy kiếm Thính Vũ của y vung lên phía trước, màn mưa kiếm khí bị một cơn dông cuốn bay, tạo thành những hạt mưa dài, lao thẳng về phía Cơ Vô Danh.

Gió thổi báo giông tố sắp đến!

Từng giọt, từng giọt mưa, vốn là ôn hòa đấy nhưng khi hạt mưa cùng tụ lại một chỗ, thì sẽ tạo thành lũ bất ngờ, vô cùng hùng mạnh.

Bất diệt kim thân của Cơ Vô Danh cố ngăn lại dòng nước xiết hình vòi rồng tạo thành bởi giọt mưa kiếm khí, mặc kệ da thịt trên người bị xé rách, máu bay tứ tung, anh ta cũng cố dùng một đấm đánh vào trước ngực Mộ Tiêu Hàn!

“Bụp!”

Một tiếng vang dội.
Mộ Tiêu Hàn dùng kiếm Thính Vũ để chặn lại một đòn này, tuy bị luồng lực này đánh lùi lại ba bước, nhưng cuối cùn cũng chặn được.

Sau đó Mộ Tiêu Hàn dùng sức đẩy thân kiếm, kéo dài khoảng cách với Cơ Vô Danh, rồi lại tiếp tục xuất kiếm!

- Hàn Trác kiếm ý, Ba Sơn Dạ Vũ !
Hạt mưa xung quanh lại càng dày hơn, bao bọc lấy toàn bộ không gian lôi đài, biến nơi đây thành một khoảng không gian tối tăm, dường như lúc này ban ngày đã chuyển sang đêm tối.
Ánh sáng khó có thể tiến vào nơi này, càng vào sâu bên trong, đến gần người Cơ Vô Danh thì càng cảm thấy đưa tay ra cũng không thể nhìn thấy được 5 ngón tay.

Cùng lúc đó, kiếm khí từ bốn phương tám hước bắt đầu tấn công thẳng về phía Cơ Vô Danh.

Cơ Vô Danh giống như đã lạc vào một khu vực chỉ có toàn kiếm, mỗi một phương hướng đều có kiếm khí sắc bén lao ra về phía anh ta.

Nếu anh ta không có bất diệt kim thân cộng thêm Phong Cuồng Chi Huyết không ngừng khôi phục miệng vết thương thì e là chỉ cần trong chớp mắt thôi, các chiêu kiếm ý này có thể cho anh ta về chầu trời.

Điều khiến Cơ Vô Danh ảo não hơn là anh ta không nhìn thấy rõ vị trí của Mộ Tiêu Hàn, chiêu kiếm ý xuất sắc này đã ẩn giấu được bản thể của kiếm khách.

Bên ngoài vốn không cũng thấy rõ đang có chuyện gì, chỉ nghe được bên trong “lớp màn mưa” kia đang không ngừng phát ra những tiếng nổ vang.
Nửa phút sau, màn mưa trên lôi đài biến mất dần, chỉ còn một cơn dông nhẹ rồi hóa thành mưa phùn mùa xuân.

Mọi người người ở đây phát hiện Mộ Tiêu Hàn tay cầm kiếm Thanh Phong, ngạo nghễ đứng giữa sân, còn Cơ Vô Danh thì vết thương chồng chất, máu me đầy người, đang thở hồng hộc, có vẻ khá khó khăn.
Như vậy, cao thấp đã được phân định!

- Đó… đó chính là Hàn Trác kiếm ý của Mộ Tiêu Hàn?

- Đẹp như một bức họa lại có thể đả thương đối thủ trong vô hình, cương nhu hài hòa, công phòng cùng một thể, quả thật là một loại kiếm ý vô vùng cao minh!

Khá nhiều võ giả ở đây đều đã được nghe đến loại kiếm ý này, ai nấy cũng đều nhao nhao tán thưởng, nhìn không chớp mắt, sợ sẽ để lỡ mất một chi tiết nào đó.

Tần Xuyên ngồi trên khán đài của Tần gia cũng không khỏi gật gù, kiếm khí của tên Mộ Tiêu Hàn này quả thật là đã đạt đến một cảnh giới tương đối cao, lại phối hợp với chân khí tiên thiên cao cấp, chỉ cần tấn công liên tục là có thể đánh bại Cơ Vô Danh.

- Anh cảm thấy kiếm ý của y thế nào?

Liễu Hàn Yên nhìn thấy dáng vẻ gật gù của Tần Xuyên, không khỏi tò mò hỏi.

Tần Xuyên khẽ giật mình, do dự một chút, thầm thở dài trong lòng, trong chuyện Kiếm Ma, hắn đã lừa cô nhiều lần, về sau vẫn nên cố không lừa cô thì tốt hơn, vì vậy hắn thản nhiên đáp:

- Rất tốt, cảnh giới cũng gần tương đương với Lăng Lạc Tuyết rồi!

- Sao cơ? Nhưng Lăng Lạc Tuyết không phải mới vừa …

Liễu Hàn Yên rất bất ngờ trước câu trả lời này.

Tần Xuyên cười nói:

- Lăng Lạc Tuyết chỉ là tu vi không đủ, nếu như cô ta vừa có thực lực tiên thiên cao cấp, vừa sử dụng kiếm ý ở trình độ này, sẽ không xuất hiện tình trạng cắn trả.

Hiện tại, Liễu Hàn Yên mới hiểu được, sau đó lại tiếp tục nhìn về phía khán đài.

Mộ Tiêu Hàn rút lại kiếm ý nói:

- Vô Danh công tử, cậu không phá được kiếm ý của tôi thì không thể nào thắng được tôi đâu, luận võ dừng ở đây thôi! Cậu còn nhỏ tuổi, đợi thêm 10 năm nữa…

- Không cần mười năm! Còn không cần đến 1 năm!
Cơ Vô Danh hai mắt đỏ ngầu, gào lên:

- Tao còn chưa có chết, mày đừng tưởng như vậy là đánh xong rồi!

Cha anh ta, Cơ Vạn Lý đứng ngồi không yên, ngộ nhỡ Cơ Vô Danh bị kiếm ý đánh trọng thương, lưu lại mầm bệnh thì nguy to, vội vàng khuyên can:

- Vô Danh! Không được hành động theo cảm tính! Cầm được buông được mới hành vi của nam tử hán!

Nhưng Cơ Vô Danh không có hứng thú nghe lời khuyên của bất cứ ai, trong mắt anh ta hiện tại chỉ có ngọn lửa tức giận đang thiêu đốt, giống như một con sư tử bị chọc giận, chỉ muốn đem Mộ Tiêu Hàn trước mặt anh ta ăn tươi nuốt sống.

Mộ Tiêu Hàn thở dài, suy nghĩ một chút, xem ra chỉ có tìm cơ hội đánh hôn mê Cơ Vô Danh thì mới có thể thu thập được tàn cuộc.

Nhưng lúc này, trên gác chuông của chùa Thanh Long đột nhiên truyền đến những tiếng chuông “thùng thùng”.

Tần suất của tiếng chuông rất dồn dập giống như đang cảnh báo điều gì đó, hơn một nghìn người trong giới cổ võ ở đây đều chau mày khó hiểu.

- Chuyện gì đây?!

Long Hải Hiên chất vấn hộ pháp Khổ Hải của Thanh Long Tự ở bên dưới.

Khổ Hải nghiêm túc, vẻ mặt không dám tin nói:

- Tiếng chuôg như vậy là có kẻ thù từ bên ngoài xâm nhập.


 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch