Duy chỉ có Tần Xuyên cùng Liễu Hàn Yên, Tần Cầm, Liễu Tiên Tiên lại không bị ảnh hưởng gì.
- Ông nội Hai! Cha! Mọi người sao thế?
Tầm Cầm sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, khóc dựa vào người Tần Mãnh:
- Anh Tần Xuyên! Mau đến xem chuyện gì thế!
Tần Xuyên liền biết sắp xảy ra chuyện lớn, quả nhiên Thánh Giáo vừa ra tay liền khiến hiện trường “nổ tung”.
Hắn vội giơ tay ra bắt mạch cho Tần Mãnh, cẩn thận chẩn đoán, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc…
- Sao lại… chẳng lẽ là…
Liễu Tiên Tiên ở bên cạnh vô cùng sốt ruột:
- Anh rể, anh nói đi chứ! Chẳng lẽ là làm sao? Mọi người sẽ không bị hạ độc chết chứ?
Bọn Long Hải Hiên và Tống Bảo Khôn cùng những người khác ở trên đài cao cũng chú ý đến phía Tần Xuyên lại có mấy người không việc gì.
Bọn họ biết rõ Tần Xuyên giỏi y thuật, bất chấp thân phận tôn quý của mình, mang mấy thân vệ chạy xuống đài, chạy đến bên cạnh Tần Xuyên, một là để được bảo vệ, hai là để hiểu rõ nguyên nhân.
- Tần Xuyên! Rốt cục đã xảy ra chuyện gì thế?
Tống Bảo Khôn nhíu mày hỏi.
Tần Xuyên đứng dậy, cũng không vội trả lời, quét mắt nhìn xung quanh chỉ có vài người đang đứng.
Khi ánh mắt nhìn về phía Khổ Bi pháp sư, một trong hai đại hộ pháp của Thanh Long Tự, Tần Xuyên cao giọng hỏi:
- Khổ Bi pháp sư, sao sư huynh của ông là Khổ Hải pháp sư trúng chiêu rồi mà sao ông vẫn còn khỏe mạnh đứng đấy được?
Khổ Bi pháp sư mặc trường bào màu xám đen, nhìn mặt mũi hiền lành, vô cùng khiêm tốn, đến nỗi gần như không ai chú ý đến lúc này lại lộ ra một tia nghi hoặc.
- A Di Đà Phật, bần tăng cũng không biết vì sao, Tần thí chủ phát hiện ra điều gì rồi?
Khổ Bi mong đợi hỏi.
Tần Xuyên cười một tiếng:
- Tôi còn thấy buồn bực sao trong bữa cơm của Thanh Long Tự mấy ngày nay đều xuất hiện một số dược liệu thừa ra. Mặc dù đều là dược liệu tốt có tác dụng bổ khí dưỡng sinh nhưng khó tránh khỏi có chút lãng phí vì công hiệu trùng lặp.
Nhưng nghĩ kĩ một chút thì dược liệu thừa ra hai ngày hôm nay nếu lưu lại trong cơ thể người thì vừa lúc có thể tạo thành một loại thuốc dẫn cho Kỳ Môn dược vật…
Tần Xuyên hít vào một hơi, nói:
- Khói trắng này, lần đầu tiên tôi ngửi thấy mùi như vậy nhưng nếu tôi đoán không nhầm thì chắc là “Mộng Ngữ Tán” thất truyền đã lâu, chỉ có Thánh Giáo mới có, sẽ không đưa người vào chỗ chết vì đây không phải độc dược, nhưng cho dù là võ giả tiên thiên cũng không chống cự được, sẽ tê liệt toàn thân ít nhất nửa ngày.
Nghe thấy lời này của Tần Xuyên, rất nhiều người vẫn đang đứng đều rất kinh ngạc, ai mà ngờ được trong thức ăn của Thanh Long Tự lại có cả thuốc dẫn chứ?
Mà đồng thời những người không ngã xuống này cũng hiểu tại sao mình không hề trúng chiêu.
Phần lớn những người này đều không ăn chay trong chùa, như đám Tần Xuyên, Liễu Hàn Yên, Tô Hoan Hoan, từ khi hạ sơn, đều ăn uống thịnh soạn, không ăn cơm chay, còn Tần Cầm thì vì lý do sức khỏe, ăn toàn thức ăn dinh dưỡng đặc biệt.
Còn đối với những lãnh đạo cao cấp trong quân đội, vì lý do an toàn, sợ bị hạ độc, cho nên từ trước đến nay họ đều dùng thức ăn chế biến riêng, hoàn toàn không ăn thức ăn ở địa phương, kể cả các thân vệ cũng vậy.
Một cao thủ như Mộ Tiêu Hàn, ăn uống khá tùy tiện, mỗi ngày chỉ ăn một chút, thậm chí không ăn, Cơ Vô Danh thì thích ăn thịt, hoàn toàn không đụng tới cơm chay.
Đáng tiếc là, đại đa số những người luyện cổ võ có mặt ở đây, đều thường xuyên ăn uống trong chùa, dù sao các môn phái khó có dịp tụ tập một nơi, mọi người rất thích ăn cơm cùng nhau.
Do đó, số người ăn phải cơm có bỏ thuốc chiếm tuyệt đại đa số.
- Có thể sai khiến nhà bếp của chùa Thanh Long bỏ thuốc vào thức ăn, nhất định là người có vai vế cao trong chùa. Khổ Bi pháp sư, sư huynh Khổ Hải của ông cũng ăn, nhưng chính ông thì không ăn, xem ra ông rất thông minh!
Tần Xuyên cười châm chọc.
Cả người vô lực, té trên mặt đất, Khổ Hải pháp sư vô cùng đau lòng, không dám tin hỏi:
- Sư đệ...Thật...thật sự là đệ? Vì sao đệ lại phản bội tông môn?
Khổ Bi pháp sư thở dài, lắc đầu:
- Tần thí chủ không hổ là xuất thân từ y dược thế gia Tần gia, ngay cả Mộng Ngữ tán cũng biết. May là thí chủ không nghĩ ra kịp lúc, nếu không thì kế hoạch lần này của Thánh giáo chúng ta đã bị thí chủ phá hỏng!
Nói xong, vẻ mặt hiền lành của Khổ Bi pháp sư chợt trở nên âm trầm dữ tợn, ngạo nghễ nói:
- Không sai! Ta chính là người của Thánh giáo! Mà ta chưa bao giờ phản bội Thanh Long tự, bởi vì từ ngày ta bái nhập Thanh Long tự, ta chưa bao giờ quên xuất thân của mình!
Khổ Bi cười ha hả, tung người lên cao, nhảy tới bên cạnh hai người một nam một nữ kia.
Đao khách tóc đuôi sam vỗ mạnh vào vai Khổ Bi:
- Hảo huynh đệ! Mấy chục năm nay, ngươi đã chịu đựng hết mức, giáo chủ bảo bọn ta đưa ngươi về uống mấy hũ, ha ha, huynh đệ Thánh giáo chúng ta đều đáng tin cậy!
- Thánh giáo truyền thừa ngàn năm, để Thánh giáo lên đỉnh Thần Chân, mấy chục năm chịu đựng của ta nhằm nhò gì!
Khổ Bi nói đầy tự hào.
Người có mặt tại chỗ đều cảm thấy khó thể tin được, nên biết hai Đại hộ pháp Khổ Hải và Khổ Bi của Thanh Long tự là hai nhân vật nổi tiếng.
Nào ngờ, Khổ Bi pháp sư thành danh mấy chụ năm, lại là một quân cờ được Thánh giáo cho nằm vùng ở Thanh Long tự?
Mặc dù ở Thanh Long tự từ lúc còn trẻ cho tới già, trải qua mấy chục năm trời, địa vị của Thánh giáo vẫn không lay chuyển trong lòng ông ta, bất kể niềm tin này là tốt hay xấu, ít ra cũng cho thấy sự trung thành đến cực điểm của ông ta.
Ngay cả Khổ bi cũng chỉ là một quân cờ của Thánh giáo, như vậy trong số các tiền bối đức cao vọng trọng trong các đại tông môn, cũng có thể có người của Thánh giáo chăng?
Đám Long Hải Hiên và Tống Bảo Khôn đều cảm thấy đại sự không ổn, Thánh giáo giữ bí mật quá tốt, cách bố trí cũng quá to lớn, có trời mới biết, họ còn cài ở Hoa Hạ bao nhiêu quả bom hẹn giờ?
Không thể tin ở Thanh Long tự nữa, vậy còn Thần Kiếm Môn và Thủy Vân Tĩnh Trai thì sao? Rồi còn thất đại môn phái?