Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 644: Cứng đối cứng


Càng khiến họ lo lắng, đó là còn có thể tin tưởng ở ba Đại Tông sư không?

Vừa nghxi tới đó, tất cả mọi người đều toát mồ hôi lạnh.

- Tông sư...đúng rồi! Tông sư! Kim Thiền pháp sư?

Long Hải Hiên biết, chờ đợi sự trợ giúp của hai mươi bảy lộ quân của Đệ Ngũ tướng quân Long Ngạo Thiên là không không kịp nữa rồi, bọn họ cần Kim Thiền pháp sư!

Té trên mặt đất, Khổ Hải pháp sư lên tiếng:

- Sư thúc đang bế quan ở hậu sơn động Kim Long, lẽ ra thì...khi có chuông báo động, dù đang bế quan, sư thúc cùng có thể đi ra mới đúng...

- Ha ha ha!

Khổ bi pháp sư cười đắc ý:

- Ta thương hại cho sự ngu độn của sư huynh, ngươi thật sự cho rằng sư thúc bế quan cho tới tận lúc này sao?

Nghe như vậy, vẻ mặt Khổ Hải pháp sư tái nhợt, run rẩy nói:

- Ngươi...Ngươi....Ngươi là tên giặc đại nghịch bất đạo! Chẳng lẽ ngươi thả Đoạn Long Thạch xuống rồi!?

Khổ Bi tự đắc:

- Thế thì sao nào? Chỉ sợ cho dù lão hoa thượng Kim Thiền kia có nghĩ ra được, cũng phải mất mấy ngày, chưa nói là ông ta có hơi sức để mà đi ra hay không!

- Đoạn Long Thạch là cái gì?

Tống Bảo Khôn vội hỏi.

Khổ Hải nằm rạp trên mặt đất, đau lòng nói:

- Để đề phòng lúc nguy hiểm, giữ gìn tính mạng người trong chùa, từ xưa bổn tự chừa lại một cái cửa cuối cùng, Đoạn Long Thạch là một tảng đá kỳ lạ không thể phá vỡ, cho dù có năng lực của tông sư cũng rất khó làm nó suy suyển.

- Nếu động Kim Long bị Đoạn Long Thạch chặn lại, muốn mở nó ra là vô phương, trừ phi...là đánh xuyên qua núi, nhưng như vậy rất có thể huyệt động sẽ sụp đổ, người bị chôn sống.

- Các vị...các vị...khi không các vị lại đặt một tảng đá ở làm cái gì?! Như thế không phải là tự mình chốc khổ hay sao!?

Long Hải Hiên kêu ầm lên, lẽ ra Kim Thiền pháp sư có thể đi ra và có thể ngăn được cơn sóng dữ, nhưng bây giờ, thật sự là tính mạng như chỉ mành treo chuông rồi!

- Ha ha...Long tham mưu, Tống bộ trưởng, đừng sợ, bọn tôi cũng sẽ không giết các người bây giờ, đừng nên hốt hoảng!

Người phụ nữ che mặt cười run rẩy cả người.

Mấy lãnh đạo quân đội tái mặt, đương nhiên họ biết, Thánh giáo không dùng độc dược mà dùng thuốc làm mọi người trở nên yếu ớt, nhất định là muốn bắt sống họ.

- Rốt cuộc Thánh giáo các vị muốn làm cái gì?! Các vị cho rằng làm như thế này thì có thể làm rung chuyển Hoa Hạ hay sao?

Long Hải Hiên giận dữ nói.

Kiếm khách áo xám cười nhạo:

- Có rung chuyển hay không, chưa thử làm sao biết? Yên tâm đi, bọn ta cũng không làm khó các người, dù sao các người cũng là người của bốn đại Vương tộc, lại có quyền cao chức trọng, giết chết các người thì thật là đáng tiếc.

- Muốn giết các người, phải thực hiện trước toàn thế giới, phải cắt từng con mắt, lỗ mũi, cái tai, thong thả cắt từng miếng thịt của các người...Cho nên các người còn sống được vài ngày nữa.

Nghe nói như vậy, vẻ mặt của đám Long, Tống càng thêm khó coi.

Bọn người điên khùng này lại muốn giết Tham mưu trưởng quân đội Hoa Hạ và Trưởng ban Ban An ninh quốc gia của Hoa Hạ công khai trước thế giới?

- Ài, nếu không vì phải bắt sống mấy người, bọn ta đã bỏ độc trong cơm cho chết hết...

Người phụ nữ che mặt nói, đột nhiên lướt người tới, một cước nặng như ngàn cân tung ra, hai võ giả gần đó bị bà ta đá bể đầu, máu tươi và óc bắn tung tóe!

Đám người luyện cổ võ đều té dưới đất không dậy nổi, không còn sức chống cự, lộ vẻ tuyệt vọng và sợ hãi.

Đám người Thánh giáo này, lại định giết tất cả bọn họ!?

- Ha ha, nhìn ánh mắt ngây thơ của các người kìa! Chẳng lẽ các người cho rằng, Thánh giáo bọn ta kết hận thù với các người, lại chừa cho các người đường sống sao? Ha ha! Bọn ta chỉ thích tự tay giết người, thuốc chết các người, chẳng phải là mất hứng lắm sao!?

Người phụ nữ che mặt nói, lại đạp vỡ lồng ngực hai võ giả.

Một Tiêu Hàn hết sức căm phẫn, vốn định bảo vệ người của Thần Kiếm Môn, nhưng thấy đám người Thánh giáo lạm sát người vô tội, rốt cuộc quyết định phát động tấn công.

- Hàn Trác Kiếm Ý!

Thính Vũ Kiếm vung lên, vô số kiếm khí rơi xuống như mưa, Mộ Tiêu Hàn chém ra một kiếm, kiếm khí như cuồng long trên sa mạc, xé gió lao về phía người phụ nữ che mặt.

Thế nhưng, kiếm khí đang bay giữa không trung, đột nhiên bị ngăn lại.

Chỉ thấy kiếm khách mặc áo khoác ngắn màu xám rút ra một thanh kiếm bản rộng hoa lệ kiểu cổ, lao ra che trước mặt người phụ nữ che mặt.

Y tung thanh kiếm lên, thanh kiếm xoay tròn với tốc độ cao trên không trung, kiếm khí màu xám tạo thành một tấm thuẫn vững vàng, không kẽ hở, ngăn cản Hàn Trác kiếm khí ở bên ngoài.

- Cùng sử dụng kiếm, ngươi nên đấu với ta! Cho ta xem, môn sinh đắc ý của Dược Thương Hải rốt cuộc hay dở thế nào!

Kiếm khách áo xám cười gian, thanh kiếm bản rộng của y lơ lửng một cách kỳ dị giữa không trung, chuyển động quanh người y.

Đối mặt với một kiếm khách cao cường, Mộ Tiêu Hàn vẫn lộ vẻ bình tĩnh, hỏi một câu:

- Danh hiệu của các hạ?

- Kiếm Bào!

- Ta là Mộ Tiêu Hàn!

Sau khi báo tên họ, Mộ Tiêu Hàn cũng không nói nhiều, tiến về phía Kiếm Bào, bắt đầu điên cuồng tấn công.

So với trận chiến với Cơ Vô Danh, Mộ Tiêu Hàn tấn công mạnh mẽ hơn nhiều, càng vung kiếm, kiếm khí càng hung hãn.

Kiếm khí như những trận mưa, liên tục rơi xuống người của Kiếm Bào.

Nhưng thanh kiếm bản rộng trông khó nhẹ nhàng linh hoạt của Kiếm Bào, lại linh hoạt một cách khác thường, thân kiếm rộng phóng ra kiếm khí đặc biệt dày và nặng.

Y không cầm kiếm trong tay, thanh kiếm luôn bay lượn giữa không trung, kiếm khí tạo nên những tấm lụa rộng lớn, giăng khắp nơi, đón đỡ kiếm khí của Tiêu Hàn, khí thế vô cùng mạnh mẽ.

Trong nhất thời, hai kiếm khách quấn lấy nhau mà đánh, Cơ Vô Danh rất sốt ruột, vừa rồi người phụ nữ che mặt đá y một cước, đương nhiên y không cam lòng.

Một lần nữa, Cơ Vô Danh lại nhảy tới trước mặt người phụ nữ che mặt, nhưng lại bị đao khách thắt bím ngăn cản.

- Tiểu tử! Để cái đầu lại cho ta!

Đao khách rút thanh đao bầu giống như đao của đao phủ ở sau lưng, chém thẳng xuống, bóng đao nhanh đến nỗi không nhìn rõ.

Đao pháp kia trông có vẻ đơn giản, thô tháp, nhưng vừa khéo công phu của Cơ Vô Danh cũng chú trọng ở đơn giản, trực diện, cho nên hai bên đúng là cứng đối cứng!


 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch