Cơ Vô Danh cảm nhận sức bật mạnh mẽ của đao phong, không dám đỡ thẳng (?! Ở trên vừa nói cứng đối cứng!), né người qua một bên, một quyền đấm mạnh lên thân đao, định đánh bạt đao ra, để tiếp cận gần hơn mà đánh tiếp một quyền.
Nhưng đao khách bím tóc cười dữ tợn, đoán trước ý đồ của y, dùng đao đánh thẳng vào người Cơ Vô Danh.
Tuy sức mạnh của đao khách bím tóc này không bằng Cơ Vô Danh, nhưng hơn ở chỗ có tu vi cao cấp tiên thiên, đao khí bảo vệ cơ thể, có thể chống đỡ ngàn quân.
- Ầm!
Một chiêu của Cơ Vô Danh không thành, bị đánh bay ra ngoài,
Người phụ nữ che mặt cười khinh thường:
- Đồ Thiên Vạn, tên tiểu tử trâu điên này giao cho ngươi, ta dẫn người đi bắt mấy tên tai to mặt lớn của Hoa Hạ trước đã, kẻo trong lúc chém giết thẳng tay, lại không cẩn thận giết nhầm.
Đồ Thiên Vạn điên cuồng cười to:
- Hoa Mãn Nguyệt, tốt nhất là nhanh lên một chút, hai tiểu tử này chỉ cần hơn mười chiêu là ta và Kiếm Bào có thể giải quyết xong, đao của ta đang muốn uống máu trăm người đây!
Vừa dứt lời, Cơ Vô Danh vốn bị đánh bay ra ngoài, đột nhiên từ dưới đất đứng lên, biến thành một luồng sáng màu đỏ, một quyền đấm trúng mặt của Đồ Thiên Vạn!
- Bốp!
Thân hình Đồ Thiên Vạn bị đánh bay, giữa không trung phun ra hai cái răng đầy máu, suýt nữa làm rơi đao trên tay.
Nếu không nhờ thân thể cường tráng, lại có đao khí bảo vệ, một quyền này có thể đã lấy mạng gã, dù vậy, Đồ Thiên Vạn vẫn váng đầu hoa mắt, lảo đảo mấy cái mới đứng lên được.
Vẻ mặt cương quyết, Cơ Vô Danh trừng mắt nói:
- Đừng có nằm mơ! Lúc nãy là do ông đây khinh địch, ngươi thật sự cho rằng chút bản lĩnh đó có thể thắng được ông đây sao!?
- Ha ha!
Đồ Thiên Vạn lau vết máu trên mép:
- Hay lắm! Tên điên của Cơ gia quả nhiên có chút tài năng, vậy ngươi hãy nếm thử Huyết Đồ Đao Ý của ta!
Đồ Thiên Vạn cầm đao bằng hai tay, thân đao dường như có vô số máu tươi chảy xuống, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy, đây là đao khí đậm đặc đến tận cùng, đã hóa thành chất lỏng.
Gã lao tới trước mặt Cơ Vô Danh, đồng thời vung tay chém xuống.
- Huyết Sát đao!
Thanh khảm đao vẽ ra một mảnh mây máu giữa không trung, kèm theo dường như có tiếng quỷ khóc sói tru.
Cơ Vô Danh hoàn toàn không sợ hãi, vận chuyển Bất Diệt chân khí, đưa hai tay kẹp lấy đao!
Đây chính là Phích Lịch Kim Cương chưởng của Thanh Long tự, só với Kim Cương chưởng bình thường, chưởng pháp này càng chú trọng cường độ tu luyện thân thể, bởi vậy Cơ Vô Danh mới có thể dùng chưởng chặn đao như vậy được.
- Hừ!
Cơ Vô Danh khinh thường nói:
- Chút đao khí đó, mà ngươi cho rằng có thể làm ta bị thương sao? Xem ra đao ý của ngươi cũng chỉ đến thế thôi!
Đồ Thiên Vạn nhe răng cười:
- Cũng chưa chắc...
Nghe gã nói cổ quái như vậy, Cơ Vô Song chưa kịp phản ứng, thì đột nhiên cảm thấy máu trong cơ thể của mình như bị cái gì đó kích thích, nhộn nhạo hẳn lên.
Tựa như có một luồng hấp lực, muốn hút máu trong cơ thể y ra ngoài!
- Ha ha, Huyết Đồ đao khí của ông đây chuyên môn hút máu người, hễ đã bị đao của ta đụng phải, máu của mi sẽ bị hút sạch!
Đồ Thiên Vạn đắc ý cười to.
Cơ Vô Danh nhíu mày, đao ý này quả thật hiểm độc, hẳn là dùng công phu tà ma hút máu người nào đó dung hợp trong đao ý, khiến cho đao ý vốn chỉ dùng sức mạnh, trở nên khó đối phó.
Y đành dùng Kim Cương chưởng đánh bạt khảm đao, trước hết thoát khỏi đao khí đầy máu me này cái đã.
Mà bên kia, khi phát hiện mình không thể dùng kiếm khí để ngăn cản Hàn Trác kiếm ý, Kiếm Bào cũng thi triển ra kiếm ý của mình.
- Mộ Ải Kiếm Ý, Thận Hải Trọng Lâu!
Chỉ thấy thanh kiếm bản rộng của y xoay tròn rất nhanh giữa không trung, trong nháy mắt phóng ra làn kiếm khí dày đặc như sương mù, hòa cùng một thể với kiếm khí của Mộ Tiêu Hàn.
Thanh kiếm bản rộng như hóa thành mấy chục thanh kiếm, như ảo ảnh trong sa mạc, tất cả đều là ảnh ảo, trong đó chỉ có một thanh kiếm thật.
Kiếm ý của Mộ Tiêu Hàn có thể nhiễu loạn tầm mắt và sự phán đoán của đối thủ, nhưng tên kiếm khách Kiếm Bào này cũng có bản lĩnh tương tự.
Hai người cùng thi triển kiếm ý, sau khi va chạm nhau, khu vực hai người chiến đấu, trở thành một khu vực đầy chết chóc.
“Sương mù” và “Mưa” đan cài nhau, va chạm nhau, bóng hai người bị sương – mưa bao phủ, trở nên mờ tối, người bên ngoài hoàn toàn không thấy rõ tình hình chiến đấu bên trong như thế nào.
Nhưng cho dù như vậy, tuy Cơ Vô Danh và Mộ Tiêu Hàn tạm thời ngăn chặn được hai cao thủ, nhưng còn có hai mươi mấy thành viên Thánh giáo chưa có người khống chế.
- Còn ngẩn ra đó làm gì? Giết, giết không tha!
Hoa Mãn Nguyệt ra lệnh, đám tiên thiên võ giả như dã thú lên cơn điên, lập tức chém giết những võ giả không sức kháng cự trên mặt đất.
- Đừng hòng!
Hiện trường còn lại năm, sáu mươi võ giả may mắn không trúng chiêu, lúc này đã đứng lên.
Tô Hoan Hoan đi đầu, ỷ mình là đại đệ tử của Lăng Vân sư thái, có thực lực cao cấp tiên thiên, Thiên Huyễn Băng Ngưng của mình cũng đã luyện tới mức xuất thần nhập hóa.
Băng Ngưng chưởng đánh ra, Băng Ngưng chân khí dâng lên như tuyết lở, lập tức dọa cho mấy tên sơ cấp tiên thiên võ giã đang muốn giết người phải lui lại.
Nhưng lúc này Khổ Hải pháp sư đã chắn trước mặt mọi người, Bất Diệt chân khí bộc phát, một chiêu Kim Cương chưởng nghênh đón Băng Ngưng chưởng của Tô Hoan Hoan.
- Hoa môn chủ, để ta đối phó tên đại đệ tử của Thủy Vân Tĩnh Trai cho, ngươi đi bắt mấy tên quan chức kia đi!
Khổ Hải nói.
- Có Khổ Hải đại ca, tiểu muội yên tâm.
Hoa Mãn Nguyệt cười khanh khách, thi triển tuyệt kỹ khinh công bay về phía đám Long Hải Hiên.
Những cổ võ giả còn có thể chiến đấu, nhìn thấy bà ta muốn bắt thủ trưởng của mình, liền xông lên, tuy tu vi còn kém, nhưng vẫn muốn ngăn cản Hoa Mãn Nguyệt.
Đáng tiếc là, chỉ cần một cước, Hoa Mãn Nguyệt đã đá bọn họ văng ra.
Thấy người phụ nữ này cứ như vậy đánh tới, đám Long Hải Hiên và Tống Bảo Khôn đều mặt mày tái nhợt, lúc này, cái phao cứu mạng của họ, là mấy người Tần Xuyên và Liễu Hàn Yên ở bên cạnh.