- Chết tiệt! Đây là kiếm khí quỷ quái gì vậy? Làm sao có thể sắc bén tới mức này?
Đám Đồ Thiên Vạn hét lên đầy kinh ngạc.
Ngay cả chim chóc trên Thanh Long sơn cũng cảm nhận được sát khí trong kiếm ý, đột nhiên bay tứ tán chạy trốn, khiến cả một vùng rừng núi đều náo loạn.
Đứng trong vô số phi kiếm, Tần Xuyên lại bình tĩnh hơn bao giờ hết, vốn hắn tưởng cả đời mình sẽ không cần phải xuất ra chiêu này, bởi vì so với “Sát na Vĩnh hằng”, chiêu này càng là nghịch thiên!
Trong đầu của hắn, hiện lên những hình ảnh như trong một cuốn phim.
Có một cậu bé, ngay từ lúc bắt đầu hiểu chuyện, đã sống trong núi, mỗi khi ngẩng lên nhìn bầu trời, cậu lại mơ ước đến một nơi xa xôi, nơi đó sẽ như thế nào...
- Sư phụ, trong sách nói đến biển cả, đó là gì vậy?
Hắn chưa bao giờ thấy biển, đã từng hỏi sư phụ mình như vậy.
- Biển cả à? Nó mênh mông như bầu trời sao trên đầu chúng ta...
Sư phụ hắn đã trả lời như vậy.
- Nhật nguyệt chi hành, nhược xuất kỳ trung
Tinh há xán lạn, nhược xuất kỳ lý
(Hai vầng nhật nguyệt
Từ đó ra đời
Ngân Hà rực rỡ
Từ đó chơi vơi)
(1)
Biển rộng mà lần đầu tiên cậu bé Tần Xuyên nhìn thấy, không phải là đại dương mênh mông, mà là dải Ngân Hà!
- Hô...
Tần Xuyên thở ra một hơi thật dài, khóe miệng hiện ra nét cười như lánh xa trần thế, quan sát đám người Thánh giáo đang kinh sợ.
- Các người có biết, trong lòng ta là một biển sao mênh mông...
Dường như hắn lẩm bẩm một câu, khiến cho mọi người có mặt đều không hiểu, không biết vì sao.
Nhưng Tần Xuyên hoàn toàn không cần người khác phải hiểu, hai tay hắn giang ra, vô số kiếm quang lấy hắn làm trung tâm, không ngừng lóe lên, không ngừng lan tràn.
Trong chớp mắt, một mảng trời sao do kiếm khí màu xanh hình thành, xuất hiện.
Kiếm sao che khuất bầu trời, mênh mông rộng lớn, bao trùm toàn bộ Thanh Long tự, khiến người người kinh sợ.
Người của Thánh giáo lộ vẻ tuyệt vọng, đám cao thủ Mộ Tiêu Hàn, Cơ Vô Song ánh mắt đăm đăm, các lãnh đạo quân đội thì hai chân như nhũn ra.
Liễu Hàn Yên, Lăng Lạc Tuyết, Tần gia, Liễu gia...như lần đầu tiên nhìn thấy Tần Xuyên, ngơ ngẩn xuất thần...
- Bất Hủ Thanh Liên, Diệt Thế Tinh Hải...
Hai tay Tần Xuyên từ từ buông xuống...
Biển sao rơi xuống!
(1)Bốn câu thơ trích trong bài Bộ xuất Hạ Môn hành kỳ 2 - Quan thương hải (Bài hát đi ra cửa Hạ Môn kỳ 2 - Ngắm biển khơi) của Tào Tháo.
Bài thơ được làm nhân khi Tào Tháo lên núi Kiệt Thạch, từ trên đỉnh núi nhìn xuống, cảm thấy như biển nuốt tất cả mặt trời, mặt trăng và các vì sao, biểu thị tinh thần và chí hướng của Tào Tháo:
Bộ xuất Hạ Môn hành kỳ 2 - Quan thương hải
Đông lâm Kiệt Thạch,
Dĩ quan thương hải.
Thuỷ hà đạm đạm,
Sơn đảo lạt trì.
Thụ mộc tùng sinh,
Bách thảo phong mậu.
Thu phong tiêu sắt,
Hồng ba dũng khởi.
Nhật nguyệt chi hành,
Nhược xuất kỳ trung;
Tinh hán xán lạn,
Nhược xuất kỳ lý.
(Tạm dịch: Lên mỏm Kiệt Thạch,
Ngắm nhìn biển xanh
Sóng nước lăn tăn,
Đảo núi trơ trọi
Um tùm cây cối,
Hoa cỏ muôn màu.
Se sắt hơi thu,
Sóng xô ào ạt.
Hai vầng nhật nguyệt,
Từ đó ra đời
Ngân Hà rực rỡ
Từ đó chơi vơi...)
dongphong dịch.
Một khi kiếm quang do Bất Hủ Thanh Liên kiếm khí ngưng tụ mà rơi xuống, thì giống như một cơn mưa sao chổi.
Kiếm quang mang theo từng đạo hào quang màu xanh như mộng ảo, kéo theo cái đuôi thật dài, dệt nên một màn sáng chói lọi.
Sao băng thật đẹp, nhưng khi sao băng biến thành một thanh kiếm sắc bén, chém sắt như chém bùn, hơn nữa còn điên cuồng rơi xuống đỉnh đầu một người, thì hoàn toàn là ác mộng!
Trong quá trình rơi xuống, Tần Xuyên sớm tập trung vào đám người Thánh giáo.
Cơn mưa kiếm che trời kia trông như lộn xộn, nhưng thật ra lúc sắp rơi xuống đất, nó đã tập trung vào vị trí của ba mươi mấy người kia.
Dù khinh công của đám cao thủ này có cao đến đâu, thân pháp có nhanh nhẹn cỡ nào, cũng không thể thoát khỏi phạm vi đuổi giết của những ngôi sao trên trời.
Tốc độ rơi xuống của kiếm quang vượt quá sức tưởng tượng của mọi người, trông như vẫn còn rất cao, nhưng khi rơi xuống thì đã không kịp né tránh nữa.
Quan sát kỹ sẽ thấy, do số lượng kiếm quang quá nhiều, khiến cho thị giác của người ta cũng xuất hiện độ lệch, hoàn toàn không có cách nào phân biệt rốt cuộc là thanh kiếm cách mình bao xa.
Trong chớp mắt, muốn phán đoán chuẩn xác nhất, hầu như là vô phương, huống chi dù có phán đoán được, cũng không có nghĩa có thể né tránh ở tốc độ rất nhanh.
- Phụp! Phụp! Phụp!
Kiếm quang xuyên qua đầu, cổ, ngực, chân tay của những tiên thiên võ giả, bất kể xuyên qua vị trí nào, chỉ cần bị rơi trúng, đều không có sức để chống cự.
Cảnh giới của Bất Hủ Thanh Liên đã vượt qua sự tưởng tượng của tất cả mọi người, sức tàn phá của loại kiếm khí này so với Thanh Liên kiếm khí thông thường, giống như đá và trứng mỏng.
Chân khí của những võ giả Thánh giáo này hoàn toàn là thùng rỗng kêu to, bị kiếm khí đuổi theo, đánh cho thân thể thủng lỗ chỗ, ngã trong vũng máu.
Ba mươi mấy người mới lúc nãy đầy khí thế, bây giờ lập tức chạy tán loạn như một đàn kiến vỡ tổ, không còn hơi sức chống cự.
Đám cổ võ giả có mặt đều cảm thấy hả giận, lại hoảng sợ nhìn một mình Tần Xuyên đuổi giết ba mươi mấy tiên thiên võ giả.
Nghĩ lại, nếu Tần Xuyên là địch, thì chẳng phải một mình hắn có thể giết chết tất cả mọi người có mặt ở đây sao?
Nghĩ như vậy, những võ giả kia đều thật sự cảm nhận được, vì sao người ta lại gọi hắn là “Kiếm Ma”!
Nhìn thấy thủ hạ và đệ tử bên cạnh mình đều bị kiếm quang đâm lỗ chỗ như tổ ong, trở thành một đống thịt nát và xương vụn, mắt bọn bốn người Hoa Mãn Nguyệt đều đỏ lên, trong lòng đầy tuyệt vọng.
- A!
Đồ Thiên Vạn chợt hét thảm, thân pháp gã hơi chậm, cánh tay trái đã bị kiếm quang lướt qua, chặt đứt cánh tay rớt xuống.
Gã biết mình không thể né tránh, bèn xoay người lại, định dùng đại đao chặn đám kiếm quang còn lại.
Nhưng khi đao của gã vừa chạm phải kiếm quang, lại như một miếng băng mỏng bị một tảng đá đánh xuyên qua, sau một tiếng “Bốp’ vỡ vụn, mười mấy đạo kiếm quang liền xuyên qua người gã!
Đồ Thiên Vạn có thực lực cao cấp tiên thiên, đao ý đủ sức đối chiến với Cơ Vô Danh, nhưng chỉ trong vài giây, đã bị chém thành một đống thịt vụn!