Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 649: Tai họa cho Hoa Hạ


Kiếm Bào cũng hết sức chật vật, vung thanh khảm đao trong tay, định xuất ra một lượng lớn Mộ Ải kiếm ý như sương mù, nhằm ngăn cản Tần Xuyên đuổi giết.

Nhưng Tần Xuyên không thèm nhìn, hơn trăm thanh kiếm quang cứ lao thẳng vào đám sương mù kia, như máy bay oanh tạc kiểu rải thảm, chẳng những mạnh mẽ đánh nát thanh khảm đao của Kiếm Bào, mà còn chặt đứt tứ chi của gã, một kiếm xuyên qua đầu gã, lập tức lấy mạng gã!

Cơ Vô Danh và Tiêu Mộ Hàn nhìn hai cao thủ đánh ngang tay với mình, chỉ trong thoáng chốc đã chết không toàn thây, không khỏi thấy lạnh toát sau lưng!

Cơ Vô Danh bị một chiêu kiếm ý kinh thiên động địa kia làm cho khiếp sợ.

Y chợt tỉnh ngộ, mình thật là ngu xuẩn...Từ đầu tới cuối, trong mắt Tần Xuyên, mình chỉ là một thứ tôm tép nhãi nhép!

Mộ Tiêu Hàn lại nhìn cơn mưa kiếm đầy trời kia với vẻ hết sức cuồng nhiệt và kích động....

Khổ Hải – phản đồ của Thanh Long tự hiểu rõ địa hình vùng phụ cận, ý nghĩ đầu tiên của ông ta là nấp vào dưới đáy một con sư tử đá cực lớn, nhưng khi ông ta vừa núp xuống, lập tức phát hiện sư tử đá đã bị kiếm quang chém xuống một nhát, liền bị vỡ thành nhiều mảnh.

Ông ta định dùng Bất Diệt Kim Thân ngăn cản kiếm quang, nhưng tu vi Bất Diệt Kim Thân của ông ta cứ như của một người mơi nhập môn, hoàn toàn không dùng được, hàng trăm kiếm quang vừa tập trung trên người ông ta, lập tức dễ dàng xuyên tim ông ta!

Hoa Mãn Nguyệt có khinh công cao nhất, bà ta biết muốn chạy ra khỏi phạm vi đám biển sao mưa kiếm này, là chuyện viển vông, liền làm điều ngược lại, đó là lao về phía đám Liễu Hàn Yên!

Chỉ cần bà ta có thể bắt được một con tin, bà ta sẽ có cơ hội sống sót!

Nhưng bà ta không nhận ra một điều: những người mà Tần Xuyên không dùng mưa kiếm tấn công, không có nghĩa là trên đầu họ không có kiếm!

Kiếm quang vẫn lơ lửng trên đầu họ, trước khi Hoa Mãn Nguyệt tiếp cận được mọi người, lập tức rơi xuống, ngăn trước mặt bà ta.

Trong thoáng chốc, Hoa Mãn Nguyệt bị kiếm vây xung quanh, bất kể khinh công của bà ta cao tới đâu, cũng không thể lui lại được nữa.

- Kiếm Ma! Ngươi cũng sẽ không gặp được kết quả tốt đâu! Hự! A!

Hoa Mãn Nguyệt kêu lên the thé đầy thảm thiết, hơn trăm thanh kiếm quang đã xuyên thủng thân thể bà ta, ngay cả mảnh lụa đen trên mặt bà ta cũng bị đâm thủng, lộ ra một khuôn mặt bị phá hủy.

Chỉ trong thoáng chốc, tất cả cao thủ Thánh giáo có mặt đều bị tiêu diệt!

Sau khi xác định không có cá lọt lưới, Tần Xuyên lại phóng mấy chục thanh kiếm quang bay về phía xa xa sau núi.

Làm xong mọi việc, rốt cuộc hắn không chống đỡ nổi nữa.

Một cơn mệt mỏi không gì sánh nổi chợt xuất hiện, sau khi thu kiếm ý Bất Hủ Thanh Liên lại, từ trên cao, Tần Xuyên cũng rơi xuống đất như mấy trăm thanh kiếm kia!

- Tần Xuyên!

- Anh rể!

Đám Liễu Hàn Yên, Liễu Tiên Tiên...vội vàng chạy tới giữa sân, đỡ Tần Xuyên ra khỏi đống kiếm.

Nhưng Liễu Hàn Yên phát hiện, Tần Xuyên đã sớm hôn mê, cả người hắn đầy máu, ngoại trừ máu từ ngũ quan chảy ra, một số kinh mạch bị tổn thương cũng chảy máu, thậm chí một số nơi bị tím bầm.

Liễu Hàn Yên nhớ lại, khi cô bị huy chương Hải Thần ảnh hưởng, Tần Xuyên bị thương đến mức không còn hơi thở, may mắn là lần này hắn vẫn còn thở, chỉ là thân thể tổn thương nghiêm trọng, hẳn là do tu vi của hắn tiến bộ hơn trước.

- Anh rể, anh rể! Anh đừng chết, hu hu...Chị, sao anh rể chảy máu nhiều như vậy?

Liễu Tiên Tiên vừa kêu khóc vừa hỏi, Tần Cầm đứng bên cạnh, sợ tới mức không nói nên lời.

Vẻ mặt bình tĩnh, Liễu Hàn Yên an ủi:

- Đừng lo, anh ấy sẽ khá hơn...

Lúc này, khuôn mặt đám lãnh đạo cao cấp Long Hải Hiên và Tống Bảo Khôn lộ vẻ hết sức phức tạp, đưa mắt nhìn nhau trao đổi.

Đột nhiên, Tống Bảo Khôn quay lại ra lệnh cho một thân binh ở phía sau.

Người lính kia sững sờ, tuy nhiên sau một lúc do dự, vẫn tuân theo mệnh lệnh, rút khẩu súng lục bên hông ra, lặng lẽ nhắm vào Tần Xuyên đang hôn mê...

- Này! Làm cái gì vậy!?

Trong lúc người lính kia chuẩn bị nổ súng bắn vào đầu Tần Xuyên, đột nhiên một bóng người khôi ngô chắn ngang trước mặt y.

Cơ Vô Danh luôn để ý đến hành động của mọi người, lúc này hung dữ chất vấn:

- Các người lại đối xử với người vừa cứu mạng mình như vậy sao?! Có tin là ông đây sẽ vặn đầu các người xuống không?!

Do trong lòng lo lắng, vừa rồi Liễu Hàn Yên không chú ý, quay đầu lại nhìn thấy cảnh này, khuôn mặt cô lập tức sa sầm.

- Các vị thủ trưởng, chồng tôi vừa cứu tất cả mọi người ở đây, cho dù anh ấy là Kiếm Ma, cho dù anh ấy đã giết một số người, nhưng cũng nên lấy công mà bù tội, các vị nhất định phải tuyệt tình như vậy ư!?

Liễu Hàn Yên hỏi, ánh mắt lóe ra hơi lạnh thấu xương.

Cô nhớ lại trước đó Tần Xuyên đã nói với mình, muốn cô bất kể việc gì xảy ra, đều phải tự bảo trọng, tiếp tục sống sót...Rõ ràng là Tần Xuyên dự đoán, một khi hắn ngã xuống, đám người kia rất có thể sẽ nhân cơ hội mà giết hắn.

Rất không may, dự đoán của hắn là chính xác.

Liễu Tiên Tiên và Tần Cầm tức giận nhìn đám người của quân đội, tuy người của Tần gia và Liễu gia không thể làm gì được, nhưng lòng đầy căm phẫn, tức giận đến nỗi mặt mày đỏ bừng.

- Không ai được phép đụng tới con cháu Tần gia chúng tôi!

Tần Minh khàn giọng quát to, lo lắng đến mức nước mắt rơi đầy mặt, đối với họ, Tần Xuyên đã không còn chỉ là một con cháu bình thường của Tần gia, mà là hy vọng và niềm kiêu hãnh của Tần gia!

Nhưng mắt Cơ Vạn Lý lại lóe lên vẻ tàn độc, gọi:

- Vô Danh! Các thủ trưởng làm như vậy là suy nghĩ vì đại cục, loại người nguy hiểm này không nên sống ở trên đời, mau tránh ra!

- Ài, Cơ Vô Danh, tuy Tần Xuyên đã cứu chúng ta, nhưng cậu cũng thấy rồi đó, hắn là Kiếm Ma, một kẻ sát nhân biến thái quen thói giết người. Hắn bất chấp pháp luật, tàn sát bừa bãi ở hải ngoại, cậu có biết nếu tin này truyền ra, sẽ có bao nhiêu người làm áp lực với Hoa Hạ chúng ta? Cậu cho rằng Nhật Bản sẽ từ bỏ ý đồ sao? Hắn là một quả bom hẹn giờ, bất cứ lúc nào cũng có thể gây tai họa cho người dân Hoa Hạ!


 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch