Long Hải Hiên khuyên nhủ.
- Đúng vậy, trước việc quốc gia đại sự, một số ân oán đạo đức nhỏ nhặt cũng có thể gạt qua một bên! Nhân lúc hắn còn chưa hồi phục, nếu lúc này mà không giết hắn, thì sẽ không còn cơ hội nào tốt hơn!
Tống Bảo Khôn cũng nói.
Cơ Vô Danh bật cười, không hề có ý tránh ra, y cũng không thèm nói tiếp.
Mộ Tiêu Hàn và Tô Hoan Hoan cũng đã đi tới, chắn trước mặt Tần Xuyên, ý tứ rất rõ ràng, bọn họ không dám mạo phạm thủ trưởng của mình, nhưng cũng sẽ không cho phép ai bắn chết Tần Xuyên.
Nghe lời nói của mấy người kia, Liễu Hàn Yên lộ vẻ khó tin. Cô không dám tưởng tượng, chính mình đã từng ở tiền tuyến bán mạng cho mấy người này mấy năm trời.
Cô ngẩng lên nhìn mấy lãnh đạo, phát ra tiếng cười lạnh hiếm thấy:
- Ha ha...Các người xem lại lương tâm của mình đi, các người có thật sự cảm thấy, đó là lời nói của con người có thể nói ra ư? Hay nói cách khác, lương tâm của các người đã bị chó ăn hết rồi!?
- Liễu Hàn Yên! Hãy nhớ là cô đang nói chuyện với ai!
Tống Bảo thẹn quá hóa giận:
- Cho dù cô đã không còn là người của quân đội, nhưng không có nghĩa là cô có thể nói lung tung mà không chịu trách nhiệm! Chúng tôi làm như vậy là vì quốc gia đại sự, há có thể để tình cảm riêng tư chi phối!? Cô có hiểu không?!
- Nếu cái gọi là “quốc gia đại sự” có nghĩa là không phân thiện ác, lấy oán trả ơn, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn...thì tôi thật sự không hiểu, mà cũng không muốn hiểu!
Liễu Hàn Yên lạnh lùng nói.
- Cô...
Đám người Long, Tống nghẹn họng không nói nên lời.
Tô Hoan Hoan bước tới một bước, vỗ tay nói:
- Sư muội, nói hay lắm! Chúng tôi đều là người dân thấp cổ bé họng, cho nên mới không biết quốc gia đại sự là cái gì, nhưng ai là người cứu chúng tôi, ai là người tốt, người xấu, chúng tôi vẫn phân biệt rõ ràng!
Long Hải Hiên nhíu mày:
- Chỉ vì một tên sát nhân điên cuồng mà các người muốn phản quốc?! Các người biết mình đang làm cái gì không vậy? Các người cho rằng có thể dựa vào võ công để đối kháng quốc gia?
Chỉ một tội danh được đưa ra, nhưng hết sức nghiêm trọng.
- Vo Danh! Con mau lui ra, con muốn cùng bọn họ tạo phản ư!?
Trên mặt đất, Cơ Vạn Lý la lớn.
Nhưng Cơ Vô Danh bất chấp lời nói của cha mình, y mỉm cười:
- Vừa rồi sao không thấy các có đảm lượng như vậy? Sao không kết tội phản quốc đối với người của Thánh giáo? Tôi chỉ thấy lúc đó các người núp sau lưng Tần Xuyên, cầu xin hắn cứu các người!
- Cơ Vô Danh! Lớn mật! Đừng tưởng giành được vị trí thứ nhất đại hội Chân Long, là có thể mạo phạm thủ trưởng!
Mấy tên thân binh không thể không lên tiếng.
Trong lúc tình hình đang giằng co, từ phía xa xa trên bầu trời, vọng tới tiếng trực thăng.
Trong thoáng chốc, mười mấy chiếc trực thăng vũ trang của quân đội Hoa Hạ bay tới phía trên Thanh Long tự.
Một tướng lĩnh theo thang dây đáp xuống, tư thế oai phong, chính là trưởng tôn của Long gia, cũng là cháu ruột của Long Hải Hiên, Đệ Ngũ tướng quân Long Ngạo Thiên.
Trông thấy tình thế trước mắt, Long Ngạo Thiên giật mình, liền bước tới cúi chào:
- Thủ trưởng!
Thấy Long Hải Hiên đã tới, đám Long Hải Hiên đều thở phào nhẹ nhõm, bộ đội đã tới, khiến bọn họ thêm vững tin.
- Ngạo Thiên, 27 lộ quân đều tập hợp sao?
Long Hải Hiên hỏi.
- Báo cáo thủ trưởng, binh đoàn tên lửa tinh nhuệ trên đất liền đã bao vây toàn bộ chung quanh Thanh Long Sơn, bộ đội đột kích rừng rậm cũng đã mai phục xong, bất cứ lúc nào cũng có thể tác chiến, bộ đội thông tin và trực thăng vũ trang cũng đã tới đông đủ, kẻ địch có chạy đằng trời!
- Tốt! Lập tức phái người bao vây chỗ này, đã xác định Tần Xuyên của Tần gia là Kiếm Ma, chúng ta phải lập tức tử hình hắn!
Long Hải Hiên nói.
- Hả?
Long Hải Thiên chấn động, nhìn lướt qua thi thể xung quanh, lại nhìn Tần Xuyên đang hôm mê, vẻ mặt hết sức nghi hoặc:
- Chuyện này...Không cần xét xử theo pháp luật sao?
- Hắn là một quả bom hạt nhân không bị khống chế, có thể phát nổ bất cứ lúc nào, hoàn toàn không thể chờ đợi xử lý theo pháp luật! Cháu không nên hỏi nhiều! Mau phái bộ đội tới, mấy người bị quỷ ám kia mà dám ngăn trở, cũng bắt hết lại, phản kháng lập tức xử tử!
Long Hải Hiên nói.
Tống Bảo Khôn cũng gật đầu:
- Ai dám phản kháng, sẽ xử theo tội phản quốc, hãy nghĩ tới gia tộc và môn phái phía sau lưng, nghĩ cho kỹ vào, vì tên Kiếm Ma đó mà làm như vậy thì có dáng hay không!?
Rõ ràng là đám lãnh đạo quân đội này muốn dùng thủ đoạn uy hiếp, nhất định sẽ giết Tần Xuyên.
Loại võ giả này có thể trong nháy mắt hủy diệt tất cả, đã không thể nắm giữ trong tay, thì nhất định phải nhanh chóng tiêu diệt, đề phòng chuyện không hay xảy ra.
Hơn nữa, nếu Tần gia có một người có thực lực kinh khủng như vậy, sự uy nghiêm của bốn đại vương tộc sẽ chỉ còn là thùng rỗng kêu to, vì dính đến địa vị và lợi ích của gia tộc mình, đương nhiên là bọn họ sẽ không bỏ qua cơ hội.
Huống chi, bản thân Tần Xuyên là một thứ phiền phức, trong nội bộ quân đội có rất nhiều người toan tính loại bỏ hắn, chẳng hạn như Sở Thiên Khoát, con trai ông ta bị Tần Xuyên giết, làm sao ông ta chịu để yên?
Đồng thời, trên thế giới có rất nhiều quốc gia và thế lực luôn nhìn chòng chọc vào Hoa Hạ, sẽ chất vấn tại sao không trừng phạt theo pháp luật v.v...Bọn họ không muốn tạo cơ hội cho Tần Xuyên.
Tuy Long Ngạo Thiên cảm thấy không ổn, nhưng y là quân nhân, cấp trên đã hạ lệnh, y phải chấp hành.
Sau khi Long Ngạo Thiên dùng bộ đàm bỏ túi hạ lệnh, không tới năm phút sau, có mấy trăm chiến sĩ trang bị đầy đủ xông vào quảng trường, đồng thời, trực thăng trên bầu trời cũng triển khai đội hình chiến đấu.
- Các vị, bỏ đi, cho dù các vị có thực lực siêu quần, nhưng hễ tên lửa của quân đội rơi xuống, thì không ai trong các người đỡ nổi đâu! Hơn nữa thủ trưởng cũng đã nói, việc này liên quan tới gia tộc và sư môn của các vị.
Long Ngạo Thiên khuyên nhủ.
Liễu Hàn Yên ôm Tần Xuyên, không lên tiếng, cô đã chuẩn bị tinh thần cùng chết với Tần Xuyên, mà đám Tô Hoan Hoan và Liễu Tiên Tiên cũng ở bên cạnh, nhất định không chịu bỏ đi.