Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 651: Gây họa lớn


- Mộ Tiêu Hàn, Cơ Vô Danh là kẻ lỗ mãng, chẳng lẽ cậu cũng vì Tần Xuyên mà làm cho Thần Kiếm Môn bị hủy diệt sao?!

Tống Bảo Khôn hỏi.

Mộ Tiêu Hàn chắp tay:

- Đại trượng phu có việc nên làm, có việc không nên làm, võ lâm đồng đạo gọi tôi là Quân Tử Kiếm, làm sao Tiêu Hàn này có thể làm cái chuyện vong ân phụ nghĩa như vậy được? Nếu vì chuyện hôm nay mà Thần Kiếm Môn gặp kiếp nạn, khi xuống suối vàng Tiêu Hàn sẽ thỉnh tội với tiền bối trong sư môn!

- Điên rồi! Cả đám đều điên hết rồi! Các người đều như vậy, thảo nào đại sự không thành!

Long Hải Hiên tức phát run, giận dữ nói:

- Đừng nhiều lời! Bất kể dùng biện pháp gì, hôm nay nhất định phải diệt trừ tên Kiếm Ma này!

Long Ngạo Thiên gật đầu, vung tay lên:

- Nổ súng!

Trong thoáng chốc, trên quảng trường xuất hiện mấy trăm bộ đội đặc chủng, súng trường trên tay, bắt đầu bắn như điên về phía Tần Xuyên!

- Đoàng đoàng đoàng!

Tiếng súng nổ như muốn chấn rách mang tai mọi người trên hiện trường, khiến những cổ võ giả vẫn còn vô lực kia đều kinh hãi, sợ bị đạn rơi trúng trên người mình.

Thế nhưng, trong nháy mắt đó, một vầng sáng vàng rực, như một cái chuông bằng đồng cổ khổng lồ, bao phủ lên Tần Xuyên và những người liên quan.

- Choang choang choang!

Cái màn sáng màu vàng này dễ dàng chắn hàng nghìn viên đạn lại.

Đám Mộ Tiêu Hàn và Cơ Vô Danh đang định dùng chân khí để phòng ngự, nhưng lúc này đã có người ra tay trước cứu họ.

- Chân khí này...Sư phụ?!

Cơ Vô Danh nhận ra người phóng chân khí hùng mạnh kia, kêu to.

Cùng lúc đó, mọi người nhìn thấy một ông già tóc bạc, mặt mũi hồng hào từ hậu sơn đi tới.

Tóc ông ta dài, màu muối tiêu, bù xù như đã vài năm chưa chải, nhưng da mặt lại không có nhiều nếp nhăn.

Cũng không biết ông ta không mặc áo hay áo đã rách tan hết, lộ ra một thân thể cường tráng, vóc người khá cân đối đẹp đẽ, được bao phủ một vầng sáng vàng óng, hoàn toàn không giống khí lực của một người trên trăm tuổi!

Ông lão mặc một cái quần dài màu xám rộng thùng thình, đi chân trần, rảo bước đi về phía mọi người.

Nghe Cơ Vô Danh gọi, mọi người đều giật mình, mới biết người vừa ra tay tương trợ là Kim Thiền pháp sư, một trong ba đại tông sư.

- A di đà Phật!

Kim Thiền pháp sư niêm Phật xong, liền ném cho Cơ Vô Danh một vật nhỏ.

Cơ Vô Danh đón lấy, nhận ra đó là một viên Kim Cương Bồ Đề mà y đã tháo xuống.

- Thằng bé ngốc! Đeo lên đi!

Kim Thiền pháp sư nghiêm nghị nói:

- Tu vi của con còn lâu mới có thể tháo nó xuống!

Vẻ mặt không cam lòng, nhưng Cơ Vô Danh đành ngoan ngoãn đeo lên tay, rất nhanh, khí tức của y trở nên điều hòa hơn trước nhiều.

- Kim Thiền pháp sư, chúng tôi tôn trọng ông, nhưng nếu ông muốn bao che cho Kiếm Ma, chúng tôi sẽ không đồng ý.

Long Hải Hiên nghiêm mặt nói, bốn đại vương tộc cũng không e ngại tông sư lắm, cùng lắm thì nói chuyện khách khí một chút thôi.

Kim Thiên pháp sư nhìn thoáng qua Tần Xuyên, như có điều suy nghĩ, nói:

- Bần tăng cũng không định cầu xin cho vị thí chủ này, chỉ là trước khi các vị lãnh đạo trừng trị hắn, bần tăng muốn nhắc nhở các vị một số việc, kẻo đến lúc đó các vị lại hối hận không kịp.

- Ồ? Xin pháp sư cứ nói.

Đám Tống Bảo Khôn nghe ông ta nói như vậy, trong lòng cũng hơi bồn chồn, dù sao với địa vị Kim Thiền pháp sư, nhất định ông ta sẽ không nói năng lung tung.

Kim Thiền pháp sư gật đầu:

- Hồi nãy bần tăng bị Đoạn Long Thạch nhốt ở trong động Kim Long, nhờ có vị thí chủ này dùng kiếm ý vô cùng kỳ diệu, đánh ra mấy khe nứt trên Đoạn Long Thạch, cho nên bần tăng mới thoát ra ngoài nhanh như vậy.

- Mà trong kiếm khí của vị thí chủ này, có một khí cảm khiến bần tăng thấy rất quen thuộc, vốn là pháp môn đặc thù của một môn phái cổ xưa, thuở thiếu thời bần tăng từng gặp vị cao nhân của môn phái đó, cho nên mới có ấn tượng đầu tiên...

- Hắn lớn lên trong một môn phái tên là Thanh Liên Môn, pháp sư biết rõ về Thanh Liên Môn sao?

Tống Bảo Khôn hỏi.

Kim Thiên pháp sư giật mình:

- Quả nhiên là người của Thanh Liên Môn! Đã như vậy, bần tăng xin khuyên mấy vị lãnh đạo, muốn xử lý vị kiếm khách trẻ tuổi này, tốt nhất là đợi thêm một chút...

- Đợi? Vì sao phải đợi?

Long Hải Hiên khó hiểu hỏi.

Kim Thiền pháp sư cười đầy thâm ý, hiền hậu nói:

- Cần có thời gian để tin tức truyền đến tai các vị lãnh đạo, yên tâm đi, sẽ không quá lâu đâu...

Ông ta vừa dứt lời, chuông điện thoại của Long Hải Hiên và Tống Bảo Khôn, một trước một sau lần lượt vang lên.

Quả thật là có nhân vật tai to mặt lớn gọi điện thoại tới? Những người bên cạnh đều ngây ra như phỗng.

Long Hải Hiên cùng Tống Bảo Khôn đã là nhân vật tai to mặt lớn có quyền có thế lắm rồi, mỗi một tiếng nói một hành động của bọn họ đều có thể đại diện cho lập trường của Trung Quốc trên trường quốc tế, vậy mà lại còn có nhân vật có thể khiến cho bọn họ coi là nhân vật lớn, rốt cuộc thì đó là hạng nhân vật như thế nào?

Sắc mặt Long Hải Hiên cùng Tống Bảo Khôn thay đổi liên tục, cẩn thận nhận lấy chiếc điện thoại chuyên dụng từ chỗ cận vệ.

Điện thoại di động của bọn họ đều là sản phẩm đặc biệt được cải tiến chuyên nghiệp, trên màn hình không phải là số điện thoại hay là tên người mà toàn những kí tự đặc biệt chỉ có bọn họ mới hiểu được.

Sau khi hai người nhìn thấy dãy kí tự đặc biệt thì khuôn mặt cứng ngắc, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên, luống cuống nhấn nút nhận.

Sau khi hai người nhận điện thoại, giọng điệu trở nên vô cùng khiêm tốn và cung kính trong lúc nói chuyện với người bên kia điện thoại.

- Ông nội…

Hai người cùng lúc mở miệng, cách gọi đó khiến cho tất cả mọi người xung quanh đều há hốc mồm!

Ông nội? Hai người cũng đều đã lớn tuổi đến thế, vậy thì ông nội của bọn họ làm sao có thể chỉ là một người già bình thường được chứ?

Đặc biệt là các bậc trưởng bối của Tần gia, Cơ gia và các Đại gia tộc khác đều có vẻ mặt vô cùng đặc sắc, bởi bọn họ là người hiểu rõ nhất về gốc gác của Long gia cùng Tống gia.

Ông nội của Long Hải Hiên chính là Long Vô Cương, bố của Long Diệp _ Gia chủ Long gia hiện tại.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch