Long Diệp là Tổng tham mưu trưởng Quân đội Trung Quốc, địa vị dưới một người trên vạn người, từ đó có thể thấy được địa vị của Long Vô Cương “khủng” tới mức nào.
Không cần phải nói tới những cái khác, thủ trưởng các thời kỳ mỗi lần trước khi tới tết âm lịch dù có phải bận rộn đến đâu cũng phải dành ra thời gian đến Long gia thăm hỏi Long Vô Cương. Ông cả một đời ngồi trên lưng ngựa chinh chiến sa trường cùng với các Nguyên lão Kiến Quốc rong ruổi khắp các chiến trường trong ngoài, nghe nói ông có sức mạnh không ai có thể địch được, hơn thế nữa còn có quan hệ giao thiệp rộng rãi, toàn bộ đất nước Trung Quốc này khó có ai có thể sánh bằng.
Trong thực tế, ở bên ngoài có không ít các loại tin đồn, đó là Long Vô Cương đã bị bệnh qua đời từ lâu rồi chỉ có điều Long gia chưa bao giờ tuyên bố nên cũng không có cách nào chứng thực được tin đồn là thật hay giả.
Hôm nay xem ra, tất cả những tin đồn đó đều là tin vô căn cứ, Long Vô Cương vẫn còn khỏe mạnh như trước đây chính vì vậy mà địa vị của Long gia cũng vẫn vững như núi Thái Sơn.
Còn về phần Tống Hiền mặc dù địa vị không thể sánh bằng Long Vô Cương nhưng lại là người sáng lập nên Bộ An toàn Quốc gia, so với Long Vô Cương thì lại giống với một Nguyên lão Trung Quốc ẩn mình trong thế giới ngầm hơn.
Trung Quốc có vô vàn bí mật, đều nằm trong tay Tống gia, cái này cùng với việc các loại quyết định và kế sánh của Tống Hiền không tránh khỏi có liên quan với nhau.
Lần trước Lăng Vân sư thái xuống núi là do có Liễu Hàn Yên, lúc thấy Tống Bảo Khôn không hỏi gì khác chỉ ân cần hỏi thăm tình hình của Tống Hiền, từ đó thể chứng minh được địa vị của Tống Hiền như thế nào.
- Hải Hiên,… tên nhóc kia không phải người mà các cháu có thể động tới được!
- Bảo Khôn, lần này cháu quá thiếu suy nghĩ đó, suýt chút nữa thì đã gây ra họa lớn rồi…
Hai ông già không biết đang ở nơi nào, gần như là cùng một lúc hạ lệnh cho hai đứa cháu của mình dừng tay lại.
Không phải là người bọn họ có thể động tới!? Gây ra họa lớn!?
Những chữ này lọt vào tai khiến hai người Long, Tống sợ tới mức mặt mày trắng bệch!
Có thể khiến cho hai ông nội nói ra những lời này thì có thể thấy được phiền toái lần này lớn tới mức nào!?
Long Hải Hiên cùng Tống Bảo Khôn nhìn nhau, nhưng không ai dám lên tiếng hỏi xem làm sao hai vị lão gia lại có thể biết chuyện xảy ra ở đây hơn thế nữa vì sao lại muốn ngăn cản bọn họ?
- Vâng! Ông nội! Cháu hiểu rồi.
- Vâng ạ, cháu sẽ lập tức cho lui quân…
Hai người đều cùng đồng ý không dám có nửa câu nghi vấn, sợ nếu như hỏi ra cái gì đó sẽ khiến cho bọn họ bị dọa cho phát bệnh tim thì không hay.
Phải biết bình thường ngoại trừ những ngày lễ lớn hoặc là tết Nguyên đán thì bọn họ rất ít khi được gặp ông nội nhà mình chớ nói chi đến chuyện các ông còn đích thân gọi điện thoại cho bọn họ.
Có thể khiến cho bọn họ coi trọng chuyện này như vậy đã đủ để cho thấy rằng chuyện xử quyết Tần Xuyên tuyệt đối không phải là một chuyện tầm thường.
Cơ Vạn Lý, Tần Minh cùng người đứng đầu của các Đại gia tộc đều mang khuôn mặt không thể tưởng tượng nổi.
Tần Xuyên cũng được mà Kiếm Ma cũng được, không ngờ an nguy của hắn lại có thể khiến cho hai vị “công thần” trong truyền thuyết chú ý tới, cái này quả đúng là vô cùng “Vinh quang”!
Chẳng lẽ phía cấp cao Trung Quốc đã để mắt đến Tần Xuyên?
Tần Minh, Tần Mãnh cùng các thành viên khác trong Tề gia đều vô cùng kích động, tin tức này so với đại hội Chân Long lần thứ nhất gì đó còn trọng đại hơn rất nhiều!
Long Hạo Thiên nghe ông nội mình đích thân hạ lệnh cho bọn họ phải rút quân và còn phải bảo vệ Tần Xuyên, ánh mắt ông ta hiện lên vẻ suy nghĩ sâu xa.
Ông là trưởng tôn của con trai trưởng Long gia, đương nhiên biết rõ địa vị của ông nội nhà mình, với tính tình của ông nội trừ phi là xảy ra tình huống vô cùng đặc biệt có thể khiến Long gia sụp đổ hoặc là diệt vong, nếu không sẽ chẳng bao giờ mở miệng giáo dục cháu chắt trong nhà. Bởi ông nội luôn làm theo câu nói “Một đời quản một đời”, Long Hải Hiên là cháu trai của ông nên chẳng khi nào ông để ý đến ông ta.
Lần này Long Vô Cương lại phá lệ ra mặt vì Tần Xuyên? Rốt cuộc thì tên Tần Xuyên này có có chỗ dựa lớn đến đâu?
Nhưng dù sao đi nữa thì lúc này cũng không còn ai dám lấy mạng Tần Xuyên nữa, những người trong hội trường vẫn luôn bảo vệ Tần Xuyên cũng đều nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Kim Thiền pháp sư chắp tay trước ngực, nói:
- A Di Đà Phật, Tần thí chủ cần phải tĩnh dưỡng thân thể, chi bằng hãy đưa ngài ấy đến Thiền viện ở ngọn núi Lục La của Thanh Long tự chúng tôi, ở đó phong cảnh đẹp và tĩnh mịch, bình thường sẽ không có người tới quấy rầy.
- Cảm ơn pháp sư.
Liễu Hàn Yên gật đầu, muốn tiến lên ôm lấy Tần Xuyên.
Mộ Tiêu Hàn thấy vậy liền tiến lên đón lấy Tần Xuyên, nói:
- Liễu sư muội, loại chuyện này cứ để đàn ông bọn anh làm đi, để anh tới cõng Tần tiên sinh.
Tất cả mọi người đều nhìn ra Mộ Tiêu Hàn tỏ thái độ tôn kính như vậy đều là vì khâm phục kiếm đạo của Tần Xuyên.
Nhưng Liễu Hàn Yên lại lắc đầu, một mình cõng Tần Xuyên lên đi về phía sau núi.
Cô gái này mặc dù có dáng người cao gầy nhưng không phải là kiểu con gái yếu đuối, có thể cõng một người đàn ông đi lên bậc thang quả thật là phải khiến người khác có chút cảm khái.
Lúc này, trên trời đột nhiên xuất hiện một đợt gió lạnh…
- Tuyết rơi rồi…
Tô Hoan Hoan giơ tay ra đón những bông tuyết đang rơi xuống.
Tuyết trắng rơi xuống phủ lên vết máu đỏ thẫm trên nền đất, dần dần trên đất chỉ còn lại một tầng sương trắng.
Hàng trăm hàng ngàn võ giả tại quảng trường hít khí lạnh vào người rồi thở khí bẩn ra ngoài.
Bọn họ đều cảm thấy hôm nay đúng là một ngày rất dài…
….
Sau một đêm, cái tên Tần Xuyên đã gây chấn động toàn thế giới!
Tần Xuyên chính là Kiếm Ma, chỉ tin tức này thôi cũng đã đủ chấn động lắm rồi. Huống hồ còn Diệt Thế Tinh Hải trên đại hội Chân Long, kiếm ý kinh hãi thế tục vừa xuất hiện đã khiến cho tất cả các môn phái tham gia đại hội, các Đại Gia Tộc cũng đều phải tâm phục khẩu phục.