Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 653: Rầm!!!!!


Sau khi tin tức lan truyền ra ngoài cũng không có mấy ai chỉ trích gì về quá khứ Hắc Ám của Tần Xuyên, nếu như ai có thái độ không phục sẽ càng bị nhiều người khinh thường hơn.

Người ta dù sao thì cũng đã mạnh đến mức này rồi, đi nói Kiếm Ma tốt hay xấu thì cũng chẳng có ý nghĩa gì cả, cho dù những người này có nói hắn là tên ma quỷ cuồng giết người nhưng sao chứ? Dù có cho anh làm tên ma quỷ cuồng giết người liệu anh có thể làm được không!?

Lấy một ví dụ đơn giản, có người đấm anh một phát, anh không phục, nhưng nếu có người đấm một đấm rồi lại có một tòa nhà đổ xuống đè chết anh, vậy thì lúc đó dù tức anh cũng không tức nổi nữa rồi.

Người mạnh đến một mức nhất định sẽ khiến mọi người cảm thấy sợ hãi thậm chí còn có cả bội phục cùng sùng bái mà không phải là “không ăn được nho liền nói nho xanh”. ( Câu truyện cáo và chùm nho)

lúc này đương nhiên Người Nhật không tiếp tục đuổi theo nữa và cũng không chất vấn Trung Quốc vì sao lại không bắt Tần Xuyên.

Các cán bộ ngoại giao Trung Quốc cũng biết chuyện này có các vị lão đại thần thông quảng đại của Trung Quốc chống lưng nên hùng hồn tuyên bố rằng “ Đây là chuyện nội chính của Trung Quốc”, chỉ một câu nói đã đập tan hết mọi nghi vấn.

Điều khiến các quốc gia trên thế giới bất ngờ nhất chính là ngay cả các nước Phương Tây trong đó có Mỹ đều không tỏ thái độ ủng hộ Nhật trong chuyện của Kiếm Ma mà ngược lại lựa chọn im lặng.

Sau này mọi người cẩn thận nghĩ lại mới hiểu ra------ người ta sợ gây ra phiền phức. Dù sao thì người chết cũng là người Nhật, nhưng nếu lỡ như chọc vào Kiếm Ma, sau này người chết sẽ là người của nước họ, như vậy chẳng phải là mất nhiều hơn được sao?

So với việc ngăn chặn tên lửa xuyên lục địa hay phải đàm phán sống chết với một đám chính khách thì các quốc gia Phương Tây sợ một “tên đồ tể” không nói đạo lý lại xuất quỷ nhập thần hơn.

Những quốc gia bên ngoài này cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến bên trong Trung Quốc, dù sao thì việc lần này của Tần Xuyên nói nhỏ cũng không nhỏ mà nói lớn thì… đúng là cũng lớn thật!

Phía chính phủ Trung Quốc lúc này phải tập trung tinh thần chú ý tới chuyện Thánh Giáo đang tràn vào Trung Quốc.

Tam tông thất đại môn phái như Thanh Long Tự, Thần Kiếm Môn, Thủy Vân Tĩnh Trai đều bị đặc công của Bộ An Toàn Quốc Gia tiến hành điều tra, thẩm vấn.

Ngoại trừ ba Đại Tông Sư là không bị thẩm vấn, đây là thể hiện sự tôn trọng tối thiểu dành cho bọn họ, ngoài ra những người khác kể cả là Mộ Tiêu Hàn, Tô Hoan Hoan… đều bị thẩm vấn nghiêm khắc.

Chỉ có điều, Thánh Giáo làm việc quá kín đáo, mặc dù biết bọn chúng còn có rất nhiều những kẻ còn sót đang mai phục trong Trung Quốc nhưng trong một thời gian ngắn không thể tra ra được.

Ngược lại là những Cổ Võ Thế Gia, đặc biệt là mười Thế Gia lớn đứng đầu thì lần này chẳng khác nào “ngậm phải con ruồi” trong miệng….

Tần gia có con “Quái vật” như vậy thì bảo các Gia tộc khác phải sống thế nào chứ? Các người dứt khoát làm “ Vương Tộc thứ năm” luôn đi, còn nằm trong các Cổ Võ Thế Gia làm cái quái gì?

Đặc biệt là cuộc thi đấu nửa cuối năm nay giữa các Thế Gia cứ trực tiếp trao cái danh đệ nhất cho Tần gia luôn, còn những gia tộc khác sẽ bắt đầu từ vị trí thứ hai trở đi.

Người của Tần gia, ngoại trừ những người “trong lòng có quỷ” ra thì những người khác đều vô cùng vui vẻ, có cảm giác đi ra ngoài cũng được ngẩng cao đầu hơn, lưng thẳng hơn, có khí phách hùng dũng hiên ngang hơn.

Lúc trước mọi người đều cười nhạo Đại thiếu gia là Thiếu gia vô dụng, Thiếu gia bị bỏ rơi nhưng hiện giờ tất cả đều đã quên đi những cái biệt danh đó, chúng dường như hoàn toàn chưa từng xuất hiện.

Sắp tới Tết rồi, mọi người trong Tần gia tương đối quan tâm đến vị “Đại Anh Hùng” đang dưỡng thương ở Thanh Long Tự không biết khi nào thì sẽ trở về để bọn họ còn biết để kịp thời đến “vuốt mông ngựa” (nịnh nọt).

Một tuần trôi qua, bên ngoài thiền viện Lục La trên ngọn núi Thanh Long, trong mái đình gỗ được xây dựng trên vách núi.

- Thiên phong duẩn thạch thiên chu ngọc

Vạn thụ tùng la vạn đóa vân…

Tần Xuyên mặc một bộ áo dài màu xanh mà những người Tự thường mặc, chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt cảm khái mà vui vẻ nhìn về phía dãy núi phía xa bị tuyết phủ trắng xóa, liền ngâm hai câu thơ.

Thấy cô gái ở sau lưng không có phản ứng gì, Tần Xuyên giả vờ ho lên hai tiếng, ánh mắt nhìn về phía sau.

Liễu Hàn Yên ngồi trên một chiếc ghế đá phía sau Tần Xuyên, đang chăm chú đọc cuốn kinh thư do cao tăng trong tự đã chú giải cho, không hề mảy may chú ý tới hắn.

- Ờ, cái đó,… Bà xã, em có nghe thấy hai câu thơ anh vừa làm không? Thấy tài năng văn chương của anh thế nào? Có cần phải sửa chỗ nào không?

Tần Xuyên bày ra vẻ mặt khiêm tốn hỏi.

Liễu Hàn Yên ngẩng đầu, vuốt lại mái tóc bị gió thổi loạn, mặt không đổi sắc từ tốn nói:

- Đây là “ Nam Tần Tuyết” của Đường Đại Nguyên viết, từ lúc nào mà nó lại biến thành thơ do anh làm thế hả?

- À…

Tần Xuyên lúng túng cười nói:

- Chỉ đùa thôi mà, thì ra là bà xã cũng biết bài thơ này,ai nha… Thật không hổ là phụ nữ của anh, rất có văn hóa! Ha ha…ha ha….

Ở nơi này dưỡng thương cũng gần một tuần rồi, cho dù là Tần gia hay là người của quân đội thì cũng đều hy vọng Tần Xuyên có thể ở lại Thanh Long Tự lâu hơn một chút nữa.

Dù sao thì Tần Xuyên cũng đã khiến mọi người bị trấn động quá mạnh, vì vậy đợi sóng gió qua đi rồi xuống núi cũng sẽ tránh được không ít phiền toái.

Những người khác đều đã đi hết, chỉ có Liễu Hàn Yên là ở lại nơi này, ba ngày trước Tần Xuyên nằm liệt trên giường không thể dậy nổi, cũng chỉ có cô luôn ở bên cạnh chăm sóc cho hắn.

Cuối cùng thì hai ngày nay Tần Xuyên cũng đã khôi phục lại, cô mới có thời gian để đọc sách ngắm phong cảnh.

Hai người cũng coi như là có một loại ăn ý với nhau, Liễu Hàn Yên cũng không hề nói gì hay có ý kiến gì về chuyện Tần Xuyên giấu diếm thân phận của mình. Chuyện đã qua thì cứ cho nó qua đi, Tần Xuyên vì sao lại phải lừa cô, trong lòng cô cũng hiểu được.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch