Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 657: Luận kiếm trên Lục La


Hắn đột nhiên nhớ đến cái người là vệ sĩ luôn đi bên cạnh của Phó thủ tướng…

- Long bàn chung phụ Bình Tứ Hải, cửu phẩm Thanh Liên trấn Thần Châu.

Trong lòng Tần Xuyên tự thì thào, nếu như đúng là người đàn ông đó thì chắc chắn ông ta biết rất rõ về phái Thanh Liên.

Ánh mắt Kim Thiền pháp sư lộ ra tinh quang, cười mỉm hỏi:

- Tần thí chủ, có phải cậu đã nghĩ ra cái gì đó rồi không?

Tần Xuyên đương nhiên là không muốn nói nhiều về chuyện này, liền lắc đầu, nói lảng sang chuyện khác:

- Đúng rồi, người dành được vị trí đệ nhất đại hội Chân Long lần này là Cơ Vô Danh, vậy anh ta đã đi nhận thưởng chưa? Nghe nói là có thể sẽ trao cho anh ta thần vật của tông sư phải không?

Tần Xuyên khá là quan tâm đến tin tức mới nhất về thần vật.

Kim Thiền pháp sư nghe thấy hắn nhắc đến chuyện này liền vỗ đùi, đang muốn nói gì đó thì điện thoại đột nhiên lại đổ chuông.

Ông ta nhìn tín hiệu báo hiệu trên điện thoại liền khoát tay ý bảo mình phải đi nhận điện thoại trước.

- A lô! Tiểu Hải, sao vậy?

Tần Xuyên cùng Liễu Hàn Yên hai mặt nhìn nhau, cái cảm giác này sao giống như thể đây là một trong những đứa con của ông ta vậy?

- Hả? Mộ Tiêu Hàn à? Là độ đệ của ngươi cứ mặt dày ở lại Thanh Long Tự của ta không chịu quay về, liên quan quái gì đến ta!

- Ngươi làm sư phụ, mua cho nó một chiếc điện thoại không phải là được sao? Lại còn muốn ta giúp ngươi truyền tin cho nó? Ta là Kim Thiền pháp sư đấy! Khoảng cách lớn như vậy, truyền lời cho hậu bối không phải sẽ mất mặt lắm sao?

Được được… có gì sau hãy nói, chuyện lớn cái rắm ấy! Thôi cúp đây!

Sau khi Kim Thiền pháp sư cúp máy liền hùng hùng hổ hổ nói:

- Cái tên Dược Thương Hải này đúng thật là keo kiệt mà, có thể bỏ tiền ra mua cho mình mười mấy con BMW thì được mà đồ đệ của mình thì đến là một con Nokia cũng không nỡ mua cho…

Ai ya!? Tần thí chủ, Liễu thí chủ, hai người làm sao vậy? Làm gì mà đều đỡ trán thế? Đau đầu à?

Không chỉ có Tần Xuyên mà lần này ngay cả Liễu Hàn Yên cũng không thể chịu nổi nữa rồi, đỡ lấy trán, cần phải cố gắng trấn tĩnh một chút…

Tần Xuyên không nhịn được ngạc nhiên hỏi:

- Kim Thiền pháp sư… Ông cùng Kiếm Si tiền bối hình như khá thân thiết, ông gọi ông ấy là Tiểu Hải, vậy ông gọi Lăng Vân sư thái là gì?

Liễu Hàn Yên không nhịn được quay sang trừng mắt nhìn người đàn ông, cô không muốn để hình tượng của sư phụ trong lòng mình bị phá hủy.

Kim Thiền pháp sư có chút tiếc nuối.

- Lăng Vân… Cũng có thể là tuổi tác của bọn tôi không tương đồng, bà ấy lại là nữ, nên cũng không hay lui tới, mà hình như bà ấy không dùng điện thoại di động hay gì đó nên để liên lạc với bà ấy cũng sẽ khá là tốn sức. À mà đúng rồi, chẳng phải cậu cũng đã cưới được đồ đệ bảo bối của bà ấy hay sao? Sao lại còn hỏi bần tăng như vậy?

Tần Xuyên nhìn cô gái bên cạnh mình, ngượng ngùng cười cười.

- À mà lúc nãy cậu mới nhắc đến thần vật kia, bần tăng quả thật cũng không rõ tình hình cho lắm, Vô Danh mặc dù là đệ tử của bần tăng nhưng nó có ý định tu luyện như thế nào thì đó là chuyện của nó.

Kim Thiền pháp sư nói.

Tần Xuyên gật đầu, thật ra thì hắn cũng cảm nhận được, Cơ Vô Danh nhất định sẽ không chịu đồng ý tiếp nhận sự trợ giúp của người ngoài để tăng thực lực, với tính cách của anh ta thì nhất định sẽ dựa vào chính bản thân mình khổ tu mà lên.

- Đúng rồi, còn cái tên Mộ Tiêu Hàn kia, lần trước chẳng phải đã nói là sẽ trở về rồi sao, nhưng hình như lần này lại không thể nhịn nổi nữa hay sao mà lại chạy tới đây nữa thế không biết. Chắc cũng chỉ là vì muốn gặp cậu một lần thôi, Tần thí chủ, trước khi cậu rời khỏi bản tự thì hy vọng cậu có thể đi gặp nó một chuyến.

Kim Thiền pháp sư cười nói:

- Đều là kiếm khách cả, hẳn là nó cũng muốn gặp cậu để thỉnh giáo một chút.

Tần Xuyên sửng sốt.

- Pháp sư, ý ông nói là, bọn tôi có thể xuống núi?

Kim Thiền cười ha ha nói:

- Hai người cũng không phải là phạm nhân, chỉ là ở đây dưỡng thương thôi mà, tin đồn hiện tại cũng đã nhạt đi không ít rồi, đương nhiên hai người có thể xuống núi. Hơn thế nữa cũng sắp đến Tết rồi còn gì, không phải Đại Gia Tộc như các người đều có rất nhiều chuyện cần phải giải quyết sao?

Tần Xuyên nghĩ nghĩ thấy cũng đúng, đây hình như là cái Tết đầu tiên của hắn sau khi trở về Tần gia, chính vì vậy bản thân hắn cũng thấy có chút chờ mong.

Hai người cũng chẳng có hành lý gì cả, một khi đã quyết định xuống núi thì có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào.

Chỉ có điểu trước khi xuống núi, Tần Xuyên vẫn phải đồng ý gặp mặt Mộ Tiêu Hàn một lần, dù sao thì hắn cũng nghe Liễu Hàn Yên nói Mộ Tiêu Hàn này cũng là một chính nhân quân tử, ngày hôm đó anh ta đã bất chấp cả tính mạng của mình để đứng về phía hắn.

Người như vậy, Tần Xuyên cũng vui lòng kết giao cùng.

Sau khi cả nhà Kim Thiền pháp sư rời khỏi không lâu thì Mộ Tiêu Hàn liền đến, còn có thêm một người cùng đến nữa, đó là Lăng Lạc Tuyết!

Tần Xuyên vốn còn muốn đi tìm cô để hỏi rõ ngọn nguồn sự việc không ngờ lần này Lăng Lạc Tuyết lại tự mình tới đây, còn gì tốt hơn!

- Anh Tần, xem ra anh cũng đã khôi phục lại không ít, tảng đá trong lòng Tiêu Hàn cũng buông xuống được rồi.

Mộ Tiêu Hàn có chút vui mừng nói.

Lăng Lạc Tuyết thì lại tỏ thái độ buồn bực không lên tiếng, nhìn vào Tần Xuyên, vẻ mặt cô vô cùng phức tạp.

Tần Xuyên cười nói:

- Cảm ơn anh hôm đó đã đứng ra giúp tôi, tôi biết đây cũng không phải là lựa chọn dễ dàng gì.

- À…

Mộ Tiêu Hàn tiêu sái lắc đầu nói:

- Lời này của anh như vậy là không đúng rồi, rõ ràng anh Tần có thể tự mình thoát thân nhưng lại muốn dùng an nguy của chính mình để cứu vãn tính mạng của tất cả mọi người, đây mới chính là hành vi của bậc Đại Anh Hùng!

Tần Xuyên mặt cũng không đỏ, cười hì hì nói:

- Tôi càng nhìn anh càng thấy thuận mắt, nói chuyện rất thật, nói đi, tới tìm tôi có chuyện gì sao?

Mộ Tiêu Hàn chắp tay nói:

- Kỳ thật lần này Tiêu Hàn tới đây là có hai chuyện, thứ nhất là muốn chính thức được kết giao bạn bè với anh Tần, nếu như anh Tần có thể nể mặt tại hạ.

 


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch