- Không thành vấn đề, anh cứ gọi tôi là Tần Xuyên đi, còn tôi… Tôi thì gọi là là là gì đây? Tiểu Hàn ? Hàn Hàn ?
- À.
Mộ Tiêu Hàn cười cứng ngắc.
- Cảm ơn Tần Xuyên huynh, anh chỉ cần gọi tôi một tiếng Tiêu Hàn là được rồi.
- Được rồi, vậy còn chuyện thứ hai là gì?
Sắc mặt Mộ Tiêu Hàn nghiêm túc, nói:
- Chuyện thứ hai là tôi muốn thỉnh giáo Tần Xuyên huynh một chút về cảnh giới kiếm ý của anh, rốt cuộc thì là cấp độ gì vậy ạ? Nghe Gia sư nói kiếm ý được phân ra làm bốn tầng cấp là thật sao?
Vừa nghe thấy bọn họ định thảo luận về vấn đề võ học cao thâm, kiếm ý gì đó, Liễu Hàn Yên đang ngồi bên cạnh liền đứng lên nói:
- Có cần em tránh đi chỗ khác không?
Dù sao thì những thứ này quá mức huyền diệu, Liễu Hàn Yên cũng không muốn nghe mấy thứ thần bí như thế này.
Tần Xuyên kéo cô ngồi xuống:
- Tránh đi làm gì? Cái này có cái gì không thể nghe đâu? Em muốn nghe cái gì anh lúc nào cũng có thể nói cho em biết… Cũng không phải là cái gì hiếm có khó tìm, nghe thì cứ nghe, lĩnh ngộ được thì cứ lĩnh ngộ.
Nói xong, Tần Xuyên lại quay sang hỏi Mộ Tiêu Hàn:
- Sư phụ của các anh nói có những cảnh giới nào?
Mộ Tiêu Hàn tỉ mỉ nói:
- Cảnh giới thứ nhất, chính là kiếm khách mới nhập đạo, mới có được kiếm ý, nên được gọi là “ Nhân Kiếm”, chủ đạo là dựa vào ý thức của kiếm khách, tuy nhiên để có được kiếm khí thì vẫn phải không được rời khỏi binh khí trên tay. Đại đa số kiếm khách cho đến cuối đời cũng chỉ luyện được đến cảnh giới này mà thôi.
Cảnh giới thứ hai chính là Trời và người hợp nhất, được gọi là “Thiên Kiếm”, dựa vào sự lĩnh ngộ về thiên địa vạn vật của kiếm khách. Kiếm khí cũng sẽ trở nên thay đổi bất định, mặc dù trong tay không có kiếm nhưng thiên địa vạn vật trong thiên hạ đều có thể trở thành kiếm, lá cây hay cánh hoa cũng đều có thể đả thương người khác. Sư phụ tôi nói, ngay cả chính người cũng chưa thể đột phá được đến cảnh giới này.
Còn cảnh giới thứ ba chính là cảnh giới hư không mờ mịt. Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật chó cỏ, thế gian đều là hư không, được gọi là “Vô Kiếm”. Đạt được đến cảnh giới này, mọi vật đều trở thành phù vân. Nhưng có âm thì sẽ có dương, có chính thì tất sẽ có phản. Nói cách khác tức là chỉ cần trong tay có kiếm liền có thể dời núi lấp biển, hủy thiên diệt địa…
Gia sư từng nói, nghe nói trong lịch sử của phái Thần Kiếm từng có tiền bối đạt được đến cảnh giới thứ ba, nhưng đây cũng chỉ là trong truyền thuyết, không hề có ghi chép nào chứng minh chuyện này cả…
Cuối cùng là cảnh giới thứ tư, đây chính là “Thần Kiếm” trong truyền thuyết, đại đạo vô hình, đạo diệc vĩnh hằng, kiếm ý thông thần, vượt ngoài cửu trọng thiên… Đây là loại cảnh giới mà không thể dùng loại từ ngữ nào có thể hình dung ra được, kiếm rốt cuộc là cái gì và cuối cùng là kiếm hay không là kiếm thì không ai có thể nói ra được. Gia sư nói, cảnh giới này là thật hay giả thì còn chưa rõ…
Nghe Mộ Tiêu Hàn nói xong, Tần Xuyên vẫn một mực yên lặng gật đầu, suy nghĩ.
- Tần Xuyên huynh, theo tôi thì việc phân chia cảnh giới của kiếm ý cũng chỉ là do các cao nhân của phái Thần Kiếm truyền miệng nhau, nhưng dù sao thì kiếm ý cũng là thứ vô cùng huyễn hoặc, thần bí cùng khó hiểu, không biết Tần Xuyên huynh thấy thế nào?
Mộ Tiêu Hàn tha thiết chờ đợi câu trả lời của Tần Xuyên.
Tần Xuyên trầm ngâm một lát rồi thở dài nói:
- Thật ra thì… trước khi anh hỏi tôi về vấn đề này thì tôi cũng chưa từng tổng kết cụ thể về những cái này bao giờ, cảnh giới kiếm ý…
Bởi vì sư phụ từng nói với tôi rằng kiếm ý cũng giống như vân tay, tướng mạo của con người vậy, một nghìn kiếm khách thì sẽ có một nghìn loại kiếm khí khác nhau. Mỗi người đều có một phương thức lĩnh ngộ khác nhau nên sẽ có những khác biệt nhất định.
Nhưng sau khi nghe anh nói xong thì tôi cũng có thể đưa ra một vài kết luận cho anh, quá trình mà tôi lĩnh ngộ kiếm ý trước kia…
- Hả? Mời nói.
Không chỉ có Mộ Tiêu Hàn mà cả hai cô gái cũng phải nín thở, tập trung suy nghĩ để nghe.
Với tư cách là người học võ thì ai cũng sẽ hiếu kỳ muốn biết Tần Xuyên làm sao để có thể thi triển loại kiếm ý kinh thiên động địa như vậy.
Tần Xuyên dựng thẳng ngón tay lên, nói:
- Anh nói về loại cảnh giới thứ nhất, đơn giản chỉ có một chữ “Quên”, quên chiêu, quên kiếm, quên khí, vứt bỏ tất cả kiếm chiêu, kiếm, khí, chỉ khi như vậy thì kiếm trong tay mới có thể chân chính cùng kiếm khách hòa làm một thể.
Cảnh giới thứ hai, cũng chỉ có một chữ “Quên”, chỉ có điều lần này là quên bản thân mình, quên đất, quên trời, để kiếm khách cùng trời đất hòa thành một thể. Chính vì vậy sẽ có thể không cần bất kỳ loại binh khí nào, thiên hạ vạn vật đều có thể làm kiếm.
Còn loại cảnh giới thứ ba là “Vô Kiếm” tức là phải tìm được thanh kiếm chân chính ở trong lòng mình, loại này thì là chữ “Có”, có kiếm, có trời, có mình… Có thể khiến cho kiếm là kiếm của mình, trời đất là trời đất của mình, thì bản thân mình mới chính là mình…
Vẻ mặt Mộ Tiêu Hàn cùng Lăng Lạc Tuyết đều xuất thần, lâm vào trầm tư.
Tần Xuyên nói vô cùng tỉ mỉ, hắn chia nhỏ ba loại cảnh giới đầu tiên thành chín cảnh giới, mặc dù hắn nói vô cùng đơn giản nhưng để làm được như vậy thì lại vô cùng gian nan.
Bất kì ai cũng là con người tồn tại giữa trời đất, muốn quên trời đất, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?
Mà để tìm được trời đất của chính mình lại càng muôn vàn khó khăn hơn!
- Vậy… còn loại Thần Kiếm thứ tư?
Liễu Hàn Yên không phải khách nên cũng không quá xuất thần, ngược lại chỉ tò mỏ hỏi một câu.
Tần Xuyên bất đắc dĩ giang tay ra, nói:
- Cái này… thì anh cũng không biết phải nói thế nào nữa, bởi chính anh cũng chẳng có chút manh mối nào về nó cả.
Lời này của hắn vừa nói ra khiến cho cả Mộ Tiêu Hàn cùng Lăng Lạc Tuyết đều vô cùng kinh ngạc.
- Tần Xuyên huynh, anh nói… Anh còn chưa lĩnh ngộ được “Thần Kiếm” chẳng lẽ là anh đã đạt được đến cảnh giới “Vô Kiếm” trong truyền thuyết, đã tìm được trời đất cho mình rồi hay sao?
Mộ Tiêu Hàn chấn động trực tiếp đứng dậy hỏi.