Tần Xuyên xoay tròn tròng mắt nghĩ nghĩ rồi tỏ vẻ xin lỗi lắc đầu nói:
- Tôi cũng không biết nữa bởi vì cảnh giới kiếm ý của tôi cao hơn tu vi của tôi rất nhiều.
Hiện tại tôi… ừm cũng giống như trên đầu treo một cái bánh nước, tôi nhảy lên miễn cưỡng thè đầu lưỡi ra liếm cũng chỉ nếm được một chút hương vị của cái bánh đó, nhưng lại không thể cầm cái bánh trong tay cắn từng miếng để thưởng thức hết nó được.
Có khả năng chỉ có thể đợi đến khi tu vi của tôi có thể sánh ngang với cảnh giới kiếm ý của tôi thì khi đó tôi mới có thể lĩnh hội được nó rốt cuộc là cảnh giới gì.
Mặc dù không hiểu vì sao lần nào Tần Xuyên cũng phải dùng hình ảnh chiếc bánh nướng để làm ví dụ nhưng Mộ Tiêu Hàn cùng Lăng Lạc Tuyết cũng hiểu được một điều rằng Tần Xuyên thật sự đã đạt được đến cảnh giới mà sự phụ Dược Thương Hải của bọn họ không thể nào đạt đến được.
Thật ra thì chỉ cần nghĩ một chút là có thể hiểu được dù sao thì kiếm ý Thanh Liên bất hủ mà Tần Xuyên sử dụng cho dù Dược Thương Hải cũng không thể nào xuất ra được.
- Lời vàng ý ngọc của Tần Xuyên huynh, Tiêu Hàn xin ghi tạc trong lòng, đã có Tần Xuyên huynh làm ngọn đèn sáng chỉ đường dẫn lối, Tiêu Hàn càng thêm khát vọng trong tương lai tôi cũng có thể đạt được đến cảnh giới “Vô Kiếm”, đến lúc đó kính xin Tần Xuyên huynh chỉ giáo thêm.
Mộ Tiêu Hàn tràn đầy ý chí chiến đấu nói.
Tần Xuyên vỗ vai anh ta, nói:
- Cố gắng lên, Tiêu Hàn huynh, mặc dù cả đời này anh có cố gắng muốn đẹp trai hơn tôi thì cũng chắc chắn sẽ không có cơ hội nhưng kiếm ý thắng tôi thì rất có khả năng đấy.
Ai ngờ hắn vừa mới mở miệng nói ra, Lăng Lạc Tuyết vẫn im lặng nãy giờ lại hừ một tiếng:
- Vẫn không biết xấu hổ như vậy… Liễu Hàn Yên sao cô không quản lý chồng mình cho tốt đi hả?
Liễu Hàn Yên không hề phản ứng nhưng ngược lại Tần Xuyên lại vô cùng vui vẻ, nói:
- Ha ha, Tiểu Tuyết Nhi, cuối cùng thì cô cũng chịu chủ động giao lưu với tôi rồi, nhân cơ hội này, cô có thể nói cho tôi biết rốt cuộc thì tôi đã làm gì? Tại sao lại nghe Tiêu Hàn huynh nói cô muốn đánh thắng tôi? Rốt cuộc thì lý do là gì?
- Sư huynh! Sao anh lại đi nói lung tung với hắn chứ!
Lăng Lạc Tuyết có chút tức giận, xấu hổ thở phì phì nói.
Vẻ mặt Mộ Tiêu Hàn vô cùng bất đắc dĩ, nói:
- Sư muội, em có lời gì muốn nói thì có thể nhân cơ hội hôm nay tới nói cho Tần Xuyên huynh biết, sư huynh thật sự là không đành lòng nhìn em tự tra tấn mình ở hồ Thiên Kiếm mãi như vậy.
Lăng Lạc Tuyết cắn răng, đột nhiên đưa tay ra nắm lấy tay Tần Xuyên kéo hắn tới gian phòng trong ngọn núi Lục La.
- Liễu Hàn Yên! Cho tôi mượn chồng cô năm phút!
Tần Xuyên hét lên:
- Năm phút!? Khả năng của tôi làm sao lại chỉ có năm phút được chứ!? Cô đừng có mà xem thường người khác…
- Câm miệng! Bà đây không thèm cùng anh… Đi mau lên! Nhanh lên!
Lăng Lạc Tuyết cũng không muốn giải thích nhiều, sau khi lôi kéo Tần Xuyên vào trong phòng liền trực tiếp dùng sức đóng sầm cửa lại.
Tần Xuyên bị kéo vào trong nhà như vậy, tâm tình hắn không khỏi có chút kích động.
Còn Lăng Lạc Tuyết thì sau khi kéo hắn vào phòng lại dùng vẻ mặt muốn nói gì đó nhìn vào người đàn ông, dường như đang nghĩ xem phải mở miệng thế nào.
Tần Xuyên nghiêng mặt cười nói:
- Tiểu Tuyết à, cô xem cô làm thế này… Tôi cảm thấy quan hệ của chúng ta chưa thể tiến triển đến bước này được, tâm tình vội vàng của cô tôi có thể hiểu được. Nhưng tôi không phải là loại người tùy tiện… Đương nhiên, cô cũng không phải là…
Nhưng Lăng Lạc Tuyết lại không có tâm trạng để cười nói cùng người đàn ông, cô trực tiếp lên tiếng cắt ngang lời của hắn:
- Vì sao không đến tìm tôi?
- Hả?
Tần Xuyên sửng sốt, không biết cô có ý gì.
- Tôi nói là, sau lần trước chia tay ở Tần gia, tại sao anh lại không đến Thần Kiếm Môn tìm tôi?
Ánh mắt Lăng Lạc tuyết sáng quắc hỏi.
Tần Xuyên có chút khó hiểu, gãi đầu nói:
- Tìm cô? Tại sao phải đi tìm cô? Cô có nói gì với tôi đâu, mà chẳng phải cô phải trở về Thần Kiếm Môn để tu luyện chuẩn bị cho đại hội Chân Long sao?
Hốc mắt Lăng Lạc Tuyết có chút phiếm hồng, nói:
- Nhưng…nhưng rõ ràng hôm đó anh đã chủ động ôm tôi mà! Vậy thì đó rốt cuộc là vì sao chứ!
Tần Xuyên ngạc nhiên, cẩn thận nghĩ lại rồi nói:
- Hôm đó cô nói là từ trước tới giờ chưa ai từng quan tâm xem cô mặc cái gì, cũng chẳng có ai đối xử với cô như một người con gái đơn thuần, tôi cảm thấy mình cần làm cái gì đó để an ủi cô một chút, mà hơn thế nữa dung mạo của cô cũng rất đẹp…Cho nên tôi mới ôm cô…Hì hà…Ôm mỹ nữ mà, ai mà chẳng thích.
Khuôn mặt Lăng Lạc Tuyết ửng hồng nhưng lại có chút không cam lòng nói:
- Chỉ…Chỉ đơn giản như vậy thôi sao? Không còn nguyên nhân nào khác à?
- Nguyên nhân khác? Nghĩa là sao…
Tần Xuyên như lọt vào trong lớp sương mù mịt.
- Ai ya! Bà đây gấp sắp chết rồi đây!
Lăng Lạc Tuyết lần này thật sự không thể nhịn nổi nữa, giậm chân một cái, thở phì phò nói:
- Tôi muốn hỏi anh…Trong lòng anh có tôi hay không !?
Trong đầu Tần Xuyên trông rỗng, sững sờ trong giây lát, sau đó hắn gõ đầu mình một cái, cuối cùng thì cũng hiểu là có chuyện gì rồi…
Chắn chắn là Lăng Lạc Tuyết đã hiểu lầm cho rằng việc hắn ôm cô là muốn tỏ tình với cô, vì vậy tâm hồn thiếu nữ mới trỗi dậy, nên lúc sắp chia tay mời mình đến Thần Kiếm Môn.
Chỉ có điều, thật sự là Tần Xuyên không nghĩ nhiều như vậy chỉ nghĩ là dù sao thì tới đại hội Chân Long cũng sẽ gặp được nên mới không đến Thần Kiếm Môn tìm cô.
Chính bởi vì vậy mà Lăng Lạc Tuyết luôn một mực chờ mình trên núi mới có cảm giác là mình lừa cô ấy.
Điều này cũng không thể nói là Lăng Lạc Tuyết tự mình đa tình được, bởi vì đúng là Tần Xuyên có chủ động làm ra cử chỉ thân mật với cô thật nên trong chuyện này cũng có một phần là lỗi của hắn.
- Tiểu Tuyết, trong lòng tôi đương nhiên là có cô, nhưng tôi luôn cho rằng…cô chỉ coi tôi là bạn thôi, dù sao thì chúng ta cũng mới quen nhau không lâu mà.
Tần Xuyên cười khổ.