Ánh mắt Lăng Lạc Tuyết lộ ra tia thất vọng, cô trầm mặc.
- Quả nhiên… là do tôi tự mình đa tình, cũng đúng thôi, thật ra thì ngày hôm đó Thánh Giáo xâm nhập, tôi nhìn thấy ánh mắt mà anh cùng Liễu Hàn Yên trao cho nhau tôi liền biết ngay mình không thể nào thắng được cô ấy.
Tần Xuyên nghĩ thầm, cái này làm sao có thể so sánh được chứ. Dù sao thì ngay từ nhỏ hắn và Liễu Hàn Yên đã quen biết lẫn nhau, sau khi gặp mặt thì kết hôn, lại cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện sinh tử, lại cùng giường chung gối với nhau.
Hắn và Lăng Lạc Tuyết mặc dù cũng từng có một thời gian ngắn ở bên nhau nhưng cũng không đủ để hiểu nhau thậm chí Tần Xuyên còn không biết là Lăng Lạc Tuyết thích hắn nữa.
Chỉ có điều đối với một người không có kinh nghiệm gì, lại thiếu thốn về mặt tình cảm như Lăng Lạc Tuyết mà nói thì chỉ cần một cái ôm hay hôn môi đã có thể đại biểu cho rất nhiều chuyện rồi.
- Sau khi trở lại môn phái, tôi vẫn cứ cho rằng anh sẽ đến tìm tôi, nhưng chờ mãi mà anh vẫn không đến. Sau này lại nghe nói anh đã đánh Cơ Vô Song tàn phế…tôi mới biết được thì ra từ trước đến giờ anh vẫn luôn che giấu thực lực của bản thân.
Lúc đó trong lòng tôi vô cùng tức giận, cảm thấy anh xem thường tôi, lừa gạt tôi, coi tôi như một đứa ngốc vậy…
Lăng Lạc Tuyết nhớ lại tâm lý của mình lúc đó, có chút nực cười liền cười tự giễu nói:
- Bây giờ nghĩ làm mới thấy tôi đúng là đứa ngốc thật, từ trước tới giờ vẫn luôn là kẻ trì độn, ngây thơ… Chỉ vì một chút chuyện không hề có gì cả lại có thể ghi hận anh lâu đến như vậy.
Tần Xuyên có chút ngượng ngùng, sờ mặt nói:
- Cũng hết cách rồi, ai bảo tôi đẹp trai như vậy, mỹ nữ như cô thích tôi cũng là chuyện bình thường thôi…
Nhưng Tiểu Tuyết à, cô không nên nản chí, tôi thấy bây giờ cô để tóc dài như vậy trông xinh hơn với có khí chất hơn trước rất nhiều. Tôi thấy hay là chúng ta cứ thử hẹn hò trước xem sao…
- Hừ, đồ không biết xấu hổ.
Lăng Lạc Tuyết cao ngạo ngẩng đầu ưỡn ngực, nói:
- Anh muốn làm người đàn ông của tôi thì ít nhất tôi phải là người con gái mà anh yêu nhất mới được. Trừ khi anh dám đứng ngay trước mặt Liễu Hàn Yên nói với cô ấy anh yêu tôi hơn cô ấy, bằng không thì đừng có mà mơ tưởng đến tôi!
Vẻ mặt Tần Xuyên nhăn nhó, đây không phải là ép buộc sao? Cho dù để hắn phải đứng trước bất cứ hồng nhan tri kỉ nào thì hắn cũng không thể làm được chuyện này!
- Nhưng mà… nói ra được chuyện này rồi, trong lòng tôi cũng không còn gì khúc mắc nữa, tôi không tin mình không thể sánh bằng cô tiểu thư họ Liễu đó, sớm muộn cũng sẽ có một ngày tôi sẽ khiến cho hai người ly hôn và anh sẽ phải tới cầu xin tôi lấy anh!
Lăng Lạc Tuyết tràn đầy ý chí chiến đấu nói.
Tần Xuyên dở khóc dở cười, xem ra cô nàng này đã quyết tâm coi Liễu Hàn Yên là tử địch, nhưng hắn cảm thấy chuyện này cũng khá “thú vị” đấy chứ!
- Tiểu Tuyết à, tôi cảm thấy cô rất có tiềm lực, cô nhất định phải cố gắng lên, nếu cần tôi có thể giúp cô mở cửa sau.
Tần Xuyên thâm ý sâu sắc nhìn cô gái.
Lăng Lạc Tuyết như suy nghĩ điều gì đó, đột nhiên tiến về phía trước một bước, đứng sát lại gần Tần Xuyên.
Mày cong như vẽ, môi đỏ tựa chu sa, khuôn mặt tinh xảo, đôi mắt như bảo thạch long lanh chớp chớp nhìn Tần Xuyên.
Tần Xuyên nuốt một ngụm nước miếng “Ừng ực”, hít vào hơi thở của người con gái, tim đập dồn dập.
Trong mắt Lăng Lạc Tuyết toát lên thần thái không bị trói buộc cùng tràn đầy xâm lược, vô cùng đặc biệt và rất hấp dẫn, khiến cho người ta có cảm giác muốn chinh phục…
- Tiểu Tuyết…Cô... Xitttt!
Tần Xuyên đang muốn nói gì đó thì đột nhiên cảm giác được có một bàn tay đặt lên hông của hắn!
Lăng Lạc Tuyết lặng lẽ dùng bàn tay trắng nõn sờ theo hông của Tần Xuyên đi xuống, chậm rãi đi đến vị trí quan trọng ở giữa hai chân Tần Xuyên…
- Anh nói mở cửa sau… Có phải là muốn…Tôi ở trong này làm cho anh thoải mái ?
Trong nháy mắt, người anh em của Tần Xuyên lập tức vùng lên, mặc dù quần trong chùa rất rộng nhưng cũng không thể ngăn cản được khí thế hùng dũng của “tiểu Tần Xuyên”.
- Tôi…Tôi cho là mình đã rất kín đáo rồi…
Lăng Lạc Tuyết đột nhiên cười yêu mị, ánh mắt lộ ra tia giảo hoạt:
- Sắc! Lang!
Cô gái kêu to một tiếng, sau đó cái tay kia chợt trở nên “hung tàn”, hung hăng nắm chặt lấy bảo bối của Tần Xuyên!
- Aaa!!!!
Ngoài đình viện trên đỉnh Lục La, cả Liễu Hàn Yên cũng Mộ Tiêu Hàn đều nghe thấy tiếng Lăng Lạc Tuyết mắng người cùng với tiếng hét thảm thiết của Tần Xuyên.
Vẻ mặt Liễu Hàn Yên vô cùng bình tĩnh, dường như cô đã sớm biết trước được chuyện này sẽ xảy ra. Nhưng Mộ Tiêu Hàn là có chút sốt ruột, cho rằng Tần Xuyên thật sự đã làm cái gì đó với Lăng Lạc Tuyết.
Vừa đúng năm phút đồng hồ, Lăng Lạc Tuyết đẩy cửa ra, hiên ngang đi tới, hất cằm, nói:
- Liễu Hàn Yên, quản cho tốt chồng mình đi, quá đói khát rồi đó! Đợi cô dạy dỗ hắn cho tốt rồi, tôi sẽ tới mang hắn đi! Đại sư huynh, chúng ta đi thôi!
Một Tiêu Hàn thăm dò nhìn vào thấy Tần Xuyên đang ôm lấy hạ bộ của mình, hít sâu một hơi, có vẻ lúng túng chào tạm biệt Tần Xuyên cùng Liễu Hàn Yên đi theo Lăng Lạc Tuyết rời đi.
Tần Xuyên xiêu xiêu vẹo vẹo đi ra khỏi phòng, nhìn thấy vẻ mặt lạnh tanh của Liễu Hàn Yên đang nhìn hắn, yết ớt nói:
- Bà xã… Em đừng hiểu lầm, anh là bị Lăng Lạc Tuyết ám toán!
- Nếu như không có chuyện gì nữa thì chúng ta cũng xuống núi thôi.
Liễu Hàn Yên căn bản là chẳng thèm quan tâm xem rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì hoặc cũng có thể không cần hỏi cô cũng đã đoán được.
Tần Xuyên có chút buồn buồn:
- Chỗ này của người đàn ông của em sưng cả lên rồi nè, sao em không mau tới xoa bóp giúp anh chứ?
Liễu Hàn Yên thở dài, lắc đầu cũng lười phải quan tâm đến hắn, tự mình quay người đi trước.
- Bà xã, đừng đi mà! Chờ anh đi cùng với! Ôi! Đau đau đau…đau đến tận “trứng” luôn rồi…
…..
Vùng biển quốc tế Thái Bình Dương, trên chiếc du thuyền xa hoa.
Teresa cởi bỏ bộ trang phục nữ tu sĩ thay vào bộ váy liền thân ôm sát người, mái tóc đen buông xuống, khí chất ung dung mà trang nhã không thể dời mắt.