Đi lại trong phòng khách được trang trí sang trọng trên du thuyền, Teresa có chút hăng hái thưởng thích những bức danh họa do Bạch Dạ mua được từ các cuộc đấu giá trên khắp thế giới, nhẹ gật đầu.
- Khá được đấy, con gái một tay tôi dạy dỗ quả nhiên là có gu thưởng thức không tầm thường chút nào.
Teresa cười tủm tỉm quay đầu lại, nhìn về phía Bạch Dạ cùng Freyja đứng ở phía sau.
Vẻ mặt Bạch Dạ lạnh lùng, từ tốn nói:
- Nếu như giáo chủ thích, trên thuyền còn có rất nhiều bức danh họa khác.
- Tranh đẹp đấy, nhưng cũng phải có tâm tình để thưởng thức mới được, rất đáng tiếc…Hiện tại tâm trạng của Bổn Giáo Chủ đang rất tồi tệ.
Nói tới đây, sắc mặt Teresa bỗng nhiên trầm xuống.
Bạch Dạ nắm chặt hai tay, thật ra thì cô cũng đã sớm đoán được Teresa nhất định sẽ tìm tới, dù sao thì lần này kế hoạch của Thánh Giáo xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Hơn thế nữa lại vừa đúng lúc Tần Xuyên xuất hiện tại đại hội Chân Long, nên đương nhiên Teresa sẽ vô cùng tức giận.
- Sao lại không nói gì vậy hả ? Con gái bảo bối của ta ?
Teresa đột nhiên đưa tay ra nắm lấy cằm Bạch Dạ nâng khuôn mặt của cô lên, dùng ánh mắt âm lãnh nhìn chằm chằm vào cô.
- Tao phí hết tâm tư để diễn một vở kịch với mày như vậy không phải là để mày sống phóng túng trên đất Hoa Hạ, tiêu tiền như nước vào các cuộc đấu giá như vậy, lại còn tắm nắng trên du thuyền nữa chứ!
Tại sao Kiếm Ma lại xuất hiện ở đại hội Chân Long? Tên tiểu tử đó rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới nào rồi? Mày ngay lập tức nói rõ ràng ra cho tao!
Thấy cô một tiếng rên cũng không có, Teresa lại càng thêm tức giận, giơ tay lên hung hăng tát một phát lên mặt Bạch Dạ!
Thật sự Bạch Dạ không dám phản kháng, lần này cô ngã xuống, khóe miệng rỉ máu.
- Tinh nhuệ của ba đường Ngự Kiếm, Cuồng Đao, Thần Phong mai phục quanh Thanh Long Tự, tại đại hội Chân Long lần này đáng lẽ ra không nên có chút sơ hở nào. Thánh Giáo chúng ta đã về Hoa Hạ và nổ một quả pháo lớn.
Bỗng nhiên trên đường nhảy ra một Kiếm Ma hại chúng ta tổn thất mất hơn ba mươi võ giả Tiên Thiên, đã thành trò cười khắp thiên hạ! Ngay cả những kẻ ngoài trang viên hải ngoại cũng cười chê!
Nếu như vậy năm sáu lần, chẳng phải các huyết mạch mà Thánh Giáo chúng ta vẫn gìn giữ ở Hoa Hạ sẽ hầu như không còn sao? Kiếm Ma hả? Đáng lẽ mày phải chú ý đến nó chứ. Mày có biết sự thất trách của mày gây ra hậu quả nghiêm trọng thế nào không? - Teresa mắng
Freyja thấy vậy vội quỳ rạp xuống khẩn cầu:
- Giáo chủ, xin bớt giận! Thật sự là không thể đoán định được thực lực của Kiếm Ma. Ngay cả Tông sư Hắc La Sát hắn cũng có thể áp chế dễ dàng, với thực lực của chúng thuộc hạ, không thể hiểu được toàn bộ thực lực của hắn!
Hơn nữa, lần này, vì đột nhiên xuất hiện một Vong giả Cơ Vô Song, gây náo loạn tách chủ nhân và Kiếm Ma, Kiếm Ma cũng đã tạm thời tới đại hội Chân Long, thực sự chủ nhân không thể biết được tất cả…
Sắc mặt Teresa biến đổi, trầm lặng nhìn Bạch Dạ co quắp dưới đất, cười lạnh:
- Sao nào? Freyja còn giải thích thay mày đó. Chính mày không muốn thanh minh cho mình sao?
Bạch Dạ ngẩng đầu, sắc mặt vẫn không đổi:
- Mạng của con là Giáo chủ ban cho. Cho dù Giáo chủ có đánh chết, con cũng không thể nói gì hơn.
Teresa giận quá mà cười:
- Ha ha…. Còn muốn giả vờ giả vịt với tao hả? Yên tâm, có phải chết cũng sẽ không bắt mày chết bây giờ! Nuôi mày lớn như vậy rồi, cho mày làm Thánh Nữ, cho dù có coi là một con cờ cũng phải sử dụng cho hết khả năng. Sứ mạng của mày còn lâu mới hoàn thành!
Hai mắt Bạch Hạ hơi hồng lên:
- Con…Đối với người, thật sự con chỉ là một con cờ sao?
Teresa hừ nhẹ:
- Dĩ nhiên không phải. Ngoài là một con cờ, mày còn là con gái của tao. Nhưng mà, tên là gì không quan trọng, quan trọng là xem mày có thể làm gì cho tao…
Ánh mắt Bạch Hạ hơi tối đi, cô lặng lẽ đứng dậy:
- Con hiểu rồi. Nếu con nói với người rằng con đã tìm được nơi Tần Xuyên cất giấu hai món thần vật kia, đều chôn trong hoa viên nơi Tần Xuyên ở, người cảm thấy thành quả này thế nào?
- Cái gì?
Sắc mặt Terasa tươi vui hẳn lên:
- Hai món thần vật? Một mình Kiếm Ma giữ hai món thần vật?
Nàng gật đầu:
- Đúng vậy. Hắn đã lấy được món của đồng minh Úc Kim Hương.
Hai mắt Teresa lấp lánh, đi qua đi lại mấy bước, vừa đi vừa nói:
- Con tranh thủ lúc hắn không có ở đây, vụng trộm lấy hai món thần vật kia cho ta. Không được để lộ dấu chân. Chỉ cần làm thành, cho dù kế hoạch ở đại hội Chân Long của chúng ta thất bại cũng sẽ đặc xá cho con vô tội!
Bạch Dạ nheo mắt, rất tò mò hỏi:
- Thần vật…thật sự quan trọng vậy sao? Là vì truyền thuyết “Tinh Chi Bỉ Ngạn” kia sao? Nếu đã là truyền thuyết, chẳng phải tất cả những gì chúng ta đã làm là phí hoài sao?
- Cho dù là truyền thuyết! Cho dù không có cách nào xác minh! Cũng phải liều! Bằng bất cứ giá nào! Bởi vì, chỉ cần có một phần vạn khả năng thành công, cũng đã xứng đáng rồi!
Teresa chém đinh chặt sắt!
Bạch Dạ thở dài:
- Thật sự “Tình Chi Bỉ Ngại” là mấu chốt quan trọng vậy sao?
- Mấu chốt?
Dường như vừa nghe được điều gì đó cực kỳ vớ vẩn, Teresa cười nhạo:
- Con gái của ta, con quá ngây thơ rồi… Con cho rằng, bảo bối có thể khiến cho Thánh giáo chúng ta chịu trả bất cứ giá nào, thậm chí suýt chút nữa là diệt vong chỉ đơn thuần là mấu chốt thôi sao ?
Hai mắt bà ta như bùng lửa, siết chặt nắm tay nói:
- Chúa tể vòng quay thời gian, khống chế vĩnh hằng huyền bí, có được Tinh Chi Bỉ Ngạn…là có được hết tất thảy!
Rời thành phố Đông Hoa một thời gian, khi quay trở về thành thị quen thuộc này, tuy không khí không thể bằng trên đỉnh Lục La nhưng Tần Xuyên vẫn cảm thấy thân thiết.