Từ giờ đến Tết chẳng còn mấy ngày, hắn đang nghĩ, trước Tết, thế nào cũng phải tìm được cái tai họa ngầm Cơ Vô Song, cũng để cho những người phụ nữ của mình có thể trải qua cái Tết vui vẻ yên tâm.
Chỉ tiếc, hệ thống tiên tri vẫn không có được tin tức gì của Cơ Vô Song, cũng không biết là y đã trốn đi, hay vì tác dụng phụ của Vong giả mà y đã chết ở đâu rồi.
Nhưng, rõ ràng sau khi biết mình không phải đối thủ, chắc chắn y sẽ không tới trực tiếp tìm thù, muốn trả thù, nhất định sẽ đánh lén.
Cho nên, Tần Xuyên để cho các nữ nhân có thể quay về Đông Hoa lần lượt quay về hết, hơn nữa, cũng sẽ không ở đâu ngoài nơi ở của Bạch Dạ ở Bách Hải Sơn Trang.
Bởi như vậy, cũng dễ dàng cho hắn tận hết khả năng bảo vệ các nàng hơn.
Đương nhiên, hắn cũng không phải kẻ thích bị động. Sau khi suy nghĩ cân nhắc hai ngày, hắn đã nghĩ rằng, thân phận của mình đã công khai rồi, dứt khoát đi, hoặc không làm, hoặc làm thì làm cho xong, “tiếp xúc trực tiếp” với một người của Bộ An ninh Quốc gia!
Tần Xuyên liên lạc với Tống Bảo Khôn, nói với ông ta rằng Cơ Vô Song đã biến thành Vong giả, có ý định trả thù.
Mặc dù mục tiêu cừu hận lớn nhất của Cơ Vô Song là mình, nhưng dù sao y cũng đã bị quân đội vứt bỏ, cho nên, biết trước y sẽ đến báo thù, mấy người Tống Bảo Khôn sẽ cẩn trọng hơn.
Sắp hết năm, nếu là vì một cái xác không hồn điên cuồng mà làm biết bao nhiêu dân chúng Đông Hoa bị thương, thì khẳng định bọn họ sẽ không có được cái Tết vui vẻ.
Cũng vì hiểu rõ tình hình của Cơ Vô Song, cũng đã chuẩn bị sẵn phương án ứng phó, Khoa trưởng khoa Đặc Công Tống Viện lại một lần nữa đến thăm.
Tần Xuyên và Liễu Hàn Yên tiếp đãi bà ta ở trong nhà, so với lần trước, lần này gặp mặt, bao nhiêu hào khí nhẹ hơn một chút.
Dù sao Tống Viện cũng không cần phải thăm dò Tần Xuyên có phải Kiếm Ma hay không nữa, mà Liễu Hàn Yên cũng có chút giao tình với Tống Viện, hoặc ít hoặc nhiều.
Tống Viện hỏi rõ tình hình Vong giả sau đó bàn bạc với Tần Xuyên, quyết định phái ra hai đặc công triển khai lựa chọn loại bỏ trong thành Đông Hoa. Một khi phát hiện Cơ Vô Song, sẽ để cho Tần Xuyên lãnh đạo, Bộ An ninh Quốc gia trong nước sẽ phái đặc công và quân đội cùng hiệp trợ giải quyết.
Đương nhiên Tần Xuyên cảm thấy không vấn đề gì. Để đảm bảo an toàn cho đoàn phụ nữ trong nhà, cho dù có mạo hiểm sử dụng năng lượng hắc ám hắn cũng phải giết cho được Cơ Vô Song.
Hắn cũng tin chắc chắn Cơ Vô Song sẽ không rời thành phố Đông Hoa. Bởi vì y không còn nhiều thời gian, chạy loạn khắp nơi chỉ tăng thêm nguy hiểm, chờ đến Tết, mọi người thư giãn, y sẽ ra tay, hẳn đây là kế hoạch của y.
Bàn xong việc công, Tống Viện cũng không đi ngay, mà do dự một chút rồi hỏi:
- Tần Xuyên…có phải…cậu đã gặp Minako và Keiko không?
Bà ta biết rõ Tần Xuyên là Kiếm Ma, đương nhiên cũng biết hắn đã tới Phù Tang, cũng đã nghĩ thông rất nhiều chuyện.
Tần Xuyên hơi bất ngờ:
- Tôi còn nghĩ bà không muốn thừa nhận kia. Xem ra bà vẫn chưa quên họ?
Tần Xuyên cười thầm trong bụng, ngoài miệng nói là không quan tâm, nhưng rõ ràng bà ta đang cuống đây. Dù sao cũng là cốt nhục thân sinh, khi bản năng người mẹ thức tỉnh chắc chắn sẽ quan tâm thôi.
Tần Xuyên cũng không giấu diếm, kể hết chuyện hai chị em Toda trở thành kỹ nghệ, lại bị cha lão Toda áp bức ra.
Nghe tới đây, Tống Viện không kìm nổi nữa, nước mắt lã chã rơi.
Liễu Hàn Yên ở bên cạnh thấy vậy khá kinh ngạc. Vì cô làm sao ngờ được Tống Viện xuất thân đặc công sẽ có lúc không khống chế nổi tâm tình như thế này.
- Đã hai mươi năm rồi… Khi đó, để chứng minh địa vị ở Tống gia, tôi đã nhận nhiệm vụ tới Phù Tang….
Nhiệm vụ tổ chức giao cho tôi là bí mật lấy được một tài liệu nghiên cứu công nghiệp quân sự mới ở trong sở nghiên cứu Đông Đại, mà khi đó, con đường ngắn nhất để tiếp xúc với sở nghiên cứu là tìm quan hệ với người bên trong.
Khi đó Toda là trợ giáo của Đông Đại, cũng là nghiên cứu viên. Để tránh bị nghi ngờ, tôi đã yêu và kết hôn làm vợ hai của ông ta, khi sinh Minako, người ta lại càng tin hơn…
Về sau, lấy được tài liệu rồi, tôi rất vui sướng, bèn bỏ lại gia đình bên đó chạy về Kinh thành, nộp thứ đó cho quốc gia.
Tống Viện nức nở tự trách:
- Tôi vẫn luôn tự lừa dối mình rằng, tất cả những việc đó đều là vì lợi ích quốc gia, tôi không làm sai gì hết….
Nhưng lần trước, cậu nhắc đến chuyện hồi đó, tôi mới nhận ra tôi sai rồi. Ngay cả con gái mình tôi còn không chăm sóc được, nói gì đến quốc gia đại sự. Tôi có lỗi với hai đứa nó… Tôi rất nhớ chúng…
Nhìn bà ta ngồi khóc trên cát, Liễu Hàn Yên lặng lẽ đưa sang một tờ khăn giấy, rồi nói với Tần Xuyên:
- Anh tìm cách đưa bọn họ sang đây đi. Em biết nhất định anh biết cách liên lạc với họ…