Chương 664: Bí mật của Tần Xuyên.
(2) Hắn là Kiếm Ma đó. Nhưng Kiếm Ma có rất nhiều kẻ địch, tôi đoán nhé, không bao lâu nữa, sẽ có rất nhiều phiền toái tìm đến hắn đó. Em trai Tần Hà, Tần Xuyên có đoạt được vị trí của cậu không còn phải xem hắn có sống sót được không đã...
Tần Hà híp mắt, có vẻ suy tư, gật gật đầu:
- Đúng vậy. Quốc gia không thể thật sự tin tưởng nó được. Sớm muộn gì nó cũng sẽ là gánh nặng của Tần gia. Tôi chỉ cần khiến cho mấy lão già kia hiểu ra tôi có đầu óc hơn Tần Xuyên, sớm muộn gì họ cũng sẽ ý thức được tầm quan trọng của tôi.
Đúng lúc này, điện thoại di động trên tủ đầu giường rung lên.
Cơ Mỹ Nghệ khá bực mình vị bị quấy rầy, nhưng thấy là trợ lý của mình gọi nên vẫn nghe máy:
- Có chuyện gì?
- Tổng...Tổng Giám đốc, em...em trai của chị đến hội sở...
- Em trai của tôi? Vô Danh? Sao nó lại...
Cơ Mỹ Nghệ bực mình. Cơ Vô Danh là một kẻ võ si, ngoài luyện võ và đánh nhau thì không có hứng thú với cái gì nữa.
- Không...không phải. Là... Vô Song công tử...
Mặt Cơ Mỹ Nghệ tái nhợt, thần kinh căng cứng.
Cơ gia cũng đã được Cục Quốc An thông báo, Cơ Vô Song phản bội quốc gia tham gia vào Hiệp hội Vu sư, đã trở thành tội phạm bị truy nã, ngoài việc trải thảm truy tìm ở tỉnh Giang, tất cả các nơi trong nước đều phái đặc công bất cứ lúc nào cũng có thể đối phó.
Đương nhiên Cơ gia cũng có đặc công theo dõi, nhưng ai mà ngờ được Cơ Vô Song về tỉnh Tây Ninh lại không về nhà ngay mà đi tới câu lạc bộ tư nhân của chị mình!
- Cơ Vô Song đã đến sao? Không phải nó đã mất tích sao?
Tần Hà cũng không biết những việc này, nên không rõ sự việc nghiêm trọng cỡ nào.
Sắc mặt Cơ Mỹ Nghệ lạnh như băng, đứng dậy khoác áo ngủ, hít sâu một hơi, sửa lại đầu tóc.
- Cậu ở trong phòng, đừng có đi ra. Nếu không, có chết tôi cũng không chịu trách nhiệm!
Dứt lời, bỏ lại một mình Tần Hà đang đờ đẫn, bà ta đẩy cửa bước ra khỏi phòng ngủ.
Đi qua hành lang, bà ta rẽ vào một phòng tiếp khách ngay sát hồ nhỏ. Nơi này, bốn phía đều là thủy tinh công nghiệp trong suốt, ban ngày có thể thưởng thức cảnh hồ xinh đẹp.
Lúc này đáng lẽ không có người ở đây, nhưng lại có một quái nhân toàn thân đen xì đang đứng trước cửa sổ.
Cơ Mỹ Nghệ còn kinh hãi hơn khi nhìn thấy trong vũng máu là thi thể của nữ trợ lý khô quắt!
- Á! Vô Song, em...
Cơ Vô Song chậm rãi xoay người lại, khuôn mặt dữ tợn giấu kín kia lộ ra một chút ý cười khổ sở.
- Chỉ có giết hết những ai biết rõ hành tung của mình mới có thể che giấu tai mắt người khác. Chị của em, chị không có thiếu một hai trợ lý phải không?
Ánh mắt Cơ Mỹ Nghệ biến ảo chập chờn. Sau khi cố gắng cưỡng ép mình phải trấn định, bà ta đứng nguyên tại chỗ hỏi:
- Vô Song, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thân thể em làm sao thế?
- Không phải chị hiểu rõ chuyện xảy ra với em sao? Vấn đề này thì thôi, miễn đi!
Cơ Mỹ Nghệ đau thương hỏi:
- Vô Song...sao em phải làm tội mình như thế. Cho dù em có mất đi tu vi, cũng có thể bàn bạc tham chính, làm chuyện khác mà.
Y cười cười tự giễu:
- Bây giờ nói cái gì cũng muộn cả rồi. Em đến đây là muốn nói cho chị một vài bí mật của Tần Xuyên, như vậy em mới có cơ hội báo thù...
- Em còn muốn báo thù Tần Xuyên sao? Hắn là Kiếm Ma đó, ngay cả Tông sư cũng đánh không lại hắn, chúng ta có thể bắt hắn thế nào?
Cơ Mỹ Nghệ lắc đầu
- Muốn giết chết hắn, chỉ mình chúng ta thì không làm được.
- Đương nhiên chỉ có chúng ta thì không làm được. Em còn tưởng rằng có được thân thể người chết sẽ có thể giết hắn, nhưng tên này này giảo hoạt hơn em tưởng, dường như thực lực ẩn giấu vượt xa những gì em có thể tưởng tượng được... Sau khi bị hắn đánh, thật lâu sau em mới khôi phục được, nghĩ tới nghĩ lui, đều không ra được cách nào giết được hắn. May sao, em đã rời thành phố Đông Hoa từ lâu rồi, nếu không đã bị hắn phát hiện ra, không có cơ hội về đây tìm chị nữa.
Cơ Vô Song nghiến răng nghiến lợi.
- Vô Song... em nói Tần Xuyên có bí mật gì?
Cơ Mỹ Nghệ thăm dò thử.
Cơ Vô Song nhếch miệng cười tà:
- Bên cạnh Tần Xuyên có một ả đàn bà, tên gọi Bạch Dạ. Ả ta là một thành viên quan trọng của Thánh Giáo, là tội phạm bị Quốc An truy nã. Chỉ bằng điều này, Tần Xuyên không thể không có liên quan đến Thánh Giáo. Chỉ cần chị báo tin này cho cha, đương nhiên Tần Xuyên sẽ gặp phiền toái. Đến lúc đó, hắn chỉ có thể từ bỏ người phụ nữ của mình thôi, nếu không... quốc gia sẽ không tha cho hắn!