Hai mắt Cơ Mỹ Nghệ sáng rực lên. Hiện giờ cả Hoa Hạ đang lùng bắt Thánh Giáo, nếu quả là đúng thì Tần Xuyên đã phạm phải tối kỵ rồi.
Cơ Vô Song gật đầu:
- Hơn nữa, trong cơ thể Tần Xuyên cũng có một ít thứ kỳ lạ.
Đúng lúc Cơ Vô Song đang muốn nói gì đó thì trên trời, cách y không xa, ngay trên đầu y, đột nhiên xuất hiện một chiếc máy bay trực thăng quạt gió bay về phía hội sở.
Khi hai ngọn đèn pha chiếu sáng rực cả ven hồ, Cơ Vô Song lập tức cảm thấy tình hình không ổn!
- Chị mật báo?
Y quay phắt lại, phát hiện Cơ Mỹ Nghệ đã móc ra một khẩu súng ngắn được chuẩn bị từ trước ở trong áo ngủ, nhắm thẳng vào mình.
Mặt bà ta tái đi, tay hơi run, nhưng ánh mắt vô cùng kiên quyết:
- Rất xin lỗi, Vô Song, chị không thể gánh nổi sự liều lĩnh này của em… Em đã là kẻ địch của cả đất nước, chúng ta không thể có bất kỳ liên quan gì với nhau.
- Cơ – Mỹ- Nghệ!
Cơ Vô Song nghiến chặt răng, túm lấy mũ trùm, lộ ra khuôn mặt u ám dữ tợn:
- Uổng công tôi vẫn cho rằng người thực sự lo lắng yêu thương tôi nhất là người chị ruột này… Tôi không ngại xa xôi ngàn dặm tìm về đây, đầu tiên là tìm chị… vậy mà chị lại phản bội tôi…
Cơ Mỹ Nghệ nhìn khuôn mặt hoàn toàn không thể nhận ra của em trai, rưng rưng lắc đầu:
- Không phải…. Mày không phải em trai tao, mày chỉ là một con quái vật! Quái vật!
Cơ Vô Song ngửa mặt lên trời cười to, bi phẫn tuyệt vọng không tài nào tả xiết:
- Ha ha… ha ha… Tôi cũng đã chẳng còn bao nhiêu thời gian để sống… Chị lại trả cho tôi một “bất ngờ” như vậy… Chị đã nói tôi là quái vật, trước khi chết, tôi cũng phải kéo người thân của Cơ gia chôn cùng tôi!
Y hét lên một tiếng, giương nanh múa vuốt như một đám sương mù dày đặc màu xám, tản ra tử khí nồng đậm, nhào về phía Cơ Mỹ Nghệ!
- A….
Bà ta thét lên chói tai, điên cuồng nổ súng. Thực ra, bà ta cũng chẳng còn cách nào khác, chạy trốn thì không dám, không tới gặp y cũng không được, chỉ có thể kéo dài thời gian chờ cứu binh của Quốc An.
Vào đúng khoảnh khắc bà ta cho rằng là khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời mình, đột nhiên một vệt sáng từ phía xa xẹt lại, như một tia laser, xé toang trời đêm, từ phía sau xiên thẳng qua thân hình Cơ Vô Song.
Cơ Vô Song khựng lại, cúi đầu nhìn nhìn ngực của mình, chỉ còn một lỗ thủng to khoảng bằng một quả đấm!
- Kiếm khí…
Y nhận ra được thứ này là do cái gì tạo thành, chậm rãi quay người, nhìn ra ngoài phòng.
Một người đàn ông đeo mặt nạ xanh, mặc một bộ đồ da màu đen, không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở ven hồ, cách hơn hai mươi mét, lặng lẽ nhìn y.
Cơ Vô Song giật nảy mình. Dù sao y cũng đã từng là một trong Thất Tướng quân, cũng đã từng bái kiến người đeo mặt nạ này khi tham gia họp…
- Phong thần?
Theo bản năng, y rút lại hai bước, trong trí nhớ của y, hình như Phong Thần không nhậm chức nữa, Tống Bảo Khôn cũng không có quyền sai bảo Phong Thần nữa.
Mọi người chỉ biết hình như ông ta là một kiếm khách, nhưng mạnh đến mức nào thì không đoán được.
Mà ngay cả Cơ Mỹ Nghệ nghe thấy em trai gọi vậy cũng vô cùng kinh ngạc. Mặc dù bà ta cũng biết Quốc An đã phái cao thủ mai phục trong Cơ gia, phòng ngừa Cơ Vô Song quay về nhà.
Nhưng không có ai nói với Cơ gia rằng, cao thủ ở Cơ gia chính là Đệ nhất Thiết Phù Đồ Thất Tướng Quân, Phong Thần.
Thực ra, nghĩ kỹ một chút cũng có thể hiểu được. Tần Xuyên đã từng nói, Cơ Vô Song có thân thể của người chết, không phải Tông sư không thể địch lại được. Như vậy thì cũng chỉ có cao thủ như Thiết Sư và Phong Thần là có thể đối đầu với y.
Sau khiếp sợ, Cơ Vô Song lại chuyển sang thái độ tươi cười, ngạo nghễ chỉ vào ngực mình. Năng lượng tử vong đã giúp y hồi phục thân thể nhanh chóng.
- Cho dù là Phong Thần thì hôm nay tao cũng sẽ không sợ mày đâu. Thử đánh đi, tao xem thử xem kiếm khí của mày sắc cỡ nào.
Cơ Vô Song khinh thường.
Phong Thần không nói gì, đôi con ngươi đằng sau mặt nạ của y hơi có nét suy tư, lại thêm vài phần hứng thú, và vài phần khinh miệt.
Y nâng cánh tay trái, chém ra một đạo kiếm khí nhìn như tùy ý.
Tốc độ luồng kiếm khí màu xanh này không nhanh, nhưng ở giữa không trung đột nhiên nổ tung ra một đóa hoa lửa, phân tán thành hơn mười luồng kiếm khí, mà hơn mười luồng kiếm khí này lại nổ tung giữa không trung lần nữa!
Khi kiếm khí đến trước mặt Cơ Vô Song thì đã dày đặc tựa như mưa xuân rơi rắc, không thể nhận rõ.
Cơ Vô Song muốn tránh cũng không được. Về cơ bản, y không thể nào phán đoán được phạm vi bao trùm của kiếm khí!
Khả năng khống chế kiếm khí của Phong Thần đã tinh vi đến mức khó mà tưởng tượng nổi, so với châm lông trâu, khi chùm kiếm khí này đâm vào người tuyệt đối chỉ có hơn chứ không có kém.