Thấy hai cô gái bước vào, Tống Viện bị kích động suýt nữa đã làm đổ chén nước trên bàn. Bà đứng dậy, nhìn hai cô gái, mắt ướt đẫm.
Con gái mười tám không nhận ra, ngoại hình của Keiko và Minako đã khác hơn mười năm trước rất nhiều.
Nhưng bà ta vẫn có thể nhận ra được, đây là hai đứa con năm đó bà đã thai nghén sinh ra.
Đương nhiên hai cô gái cũng có thể nhận ra, người phụ nữ trung niên có tinh thần diện mạo hoàn toàn khác này chính là “Lưu Mỹ Đồng” trong ký ức của mình.
Trong phòng lặng đi, ba mẹ con nhìn nhau, có quá nhiều trí nhớ giao thoa giữa ba người.
Hết trọn vẹn nửa phút, cuối cùng Tống Viện không nhịn được, bước nhanh lại gần kéo mạnh hai cô gái.
- Rất xin lỗi…..rất xin lỗi.
Bà ta khóc sụt sùi:
- Quả thật mẹ có rất nhiều điều muốn nói với các con…Nhưng không hiểu sao lại nói như vậy…. mẹ đã nợ các con nhiều lắm…
Mắt Ninako cũng hồng lên, mũi run run, nghẹn ngào hỏi lại:
- Mẹ….là mẹ thật sao….
Nghe thấy một tiếng “mẹ”, cả người Tống Viện đều mềm nhũn. Bà ta kích động hỏi:
- Con gái, con vẫn tình nguyện gọi mẹ là “mẹ” sao? Con….con không hận mẹ sao ?
- Tần tiên sinh đã nói, là vì trong nhà xảy ra một vài chuyện, để bảo vệ chúng con, mẹ không thể không rời đi. Vì chúng con, tới giờ mẹ vẫn chưa kết hôn…
Keilo đáp.
Mặc dù trước khi gặp lại Tống Viện cả hai cô gái đều có oán có giận, nhưng tới khi thật sự nhìn thấy rồi, lại thấy bà ta khóc như vậy, hai người cũng có thể nhận ra, quả thực trong lòng bà ta cũng chịu đủ tra tấn rồi.
Nghe vậy Tống Viện quay đầu lại kinh ngạc nhìn Tần Xuyên.
Rõ ràng, bà ta không kết hôn, không phải vì hai chị em này, nhưng nghe hắn nói vậy, họ cũng thương bà ta hơn.
Bà ta cũng hiểu, tính chất công việc không cho phép mình nói thật với hai đứa con gái, dù sao cũng là cơ mật quốc gia.
Hắn giải thích như vậy đã che giấu được rất nhiều chuyện giúp bà ta.
- Mẹ, có phải vậy không?
Minako hỏi.
Với tư cách là xuất thân đặc công, đương nhiên Tống Viện hoàn toàn có thể ứng phó với tình huống này. Bà ta cân nhắc một chút rồi đáp:
- Gia tộc của mẹ tương đối đặc biệt, bọn họ rất khó tiếp nhận sự tồn tại của hai con. Trước kia, mẹ không có cách nào bảo vệ các con, chỉ có thể bỏ lại các con…. Bây giờ, có Tần Xuyên ở đây, hắn có thể bảo vệ hai con, mẹ mới dám gặp lại các con… Cũng là trời cao ban cho duyên phận mà Tần Xuyên gặp được các con, chứ mẹ vẫn luôn không có được dũng cảm đi tìm các con.
Lời ba ta nói, thật một nửa, giả một nửa, nhưng mục đích vẫn là để cho hai cô con gái yên tâm, sau này có thể ở chung.
Chỉ có Tần Xuyên dở khóc dở cười. Hay rồi, bây giờ thì đột nhiên mình biến thành “bảo tiêu” cho hai chị em nhà này. Quả nhiên Tống Viện thật biết cách giao nhiệm vụ cho người khác.
Cũng may, ban đầu hắn cũng định chăm sóc cho hai chị em này ở thành phố Đông Hoa, nên cũng không phản đối Tống Viện nói như vậy.
Có quá nhiều lời muốn nói, chỉ một lát rất khó nói xong, cho nên mọi người bèn ngồi xuống dùng chút đồ ăn Tây.
Cuối cùng Minako và Keiko cũng chú ý đến Liễu Hàn Yên ngồi cùng bàn.
Dường như lần đầu dược nhìn thấy một mỹ nhân như vậy, cho dù đều là người đẹp cả, nhưng cả hai đều hơi thất thần.
- Ha ha, hai người không cần quá để ý, vợ tôi không thích nói chuyện, nhưng cô ấy luôn ủng hộ tôi, thúc đẩy tôi giúp ba mẹ con các cô đoàn tụ đấy. Cô ấy còn đồng ý để cho các cô ở trong nhà chúng tôi, dù sao cũng còn rất nhiều phòng trống.
Tần Xuyên cười tủm tỉm giới thiệu.
Lúc này Minako và Keiko mới nhớ ra Tần Xuyên là người đã có vợ, nhưng cả hai người đều không tưởng tượng nổi vợ của hắn lại là một mỹ nữ gần như không thể tìm ra nổi một khuyết điểm nào như vậy.
Tống Viện cảm động vỗ vỗ hai Liễu Hàn Yên:
- Hàn Yên, cám ơn cô đã rộng lượng. Tôi làm việc ở Kinh Thành quanh năm, hai đứa trẻ này vẫn ở Đông Hoa, chỉ đành làm phiền cô và Tần Xuyên chăm sóc cho chúng… Nhất định tôi sẽ sắp xếp chỗ ở cho chúng.
Bà ta vẫn chưa nghĩ ra làm thế nào để tìm cho hai đứa con gái một thân phận để không ai nghi ngờ, đặc biệt là Minako. Dù sao cũng là con ruột của mình, đối với Tống gia mà nói, một đứa bé như vậy là không thể công khai.
- Không cần cám ơn tôi… Tôi chỉ cùng tìm cách với Tần Xuyên mà thôi. Anh ấy hy vọng hai cô ấy sẽ giúp việc ở nhà tôi, vì nhà chúng tôi chưa có.
Liễu Hàn Yên nói rất thẳng thắn.
Cơ mặt Tần Xuyên thoáng chốc dài ra, cô vợ này, nói chuyện quá ư là thẳng thắn!