Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 669: Ba đứa mười đứa một trăm đứa. (1)

Chương 669: Ba đứa mười đứa một trăm đứa. (1)

Quả nhiên, Tống Viện cau mày lại. Bà ta hiểu rất rõ sự lăng nhăng của Tần Xuyên, để cho hai cô con gái đến nhà hắn quả thực không đảm bảo lắm.

Nhưng để hai đứa ở ngoài bà ta lại lo lắng chúng ăn ở không tốt, lại không an toàn, dù sao cũng vẫn chưa quen cuộc sống ở đây.

- Mẹ , mẹ yên tâm đi. Tần tiên sinh là người rất tốt.

Minako nói.

- Đúng vậy. Khi ở Nhật Bản, con có quyến rũ thế nào ngài ấy cũng không động lòng đó.

Keiko cười khanh khách kể lại.

Tống Viện nghi ngờ:

- Keiko, con quyến rũ cậu ta? Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Đúng rồi, ba người quen nhau thế nào, kể mẹ nghe xem.

Ba người đàn bà ngồi với nhau là thành cái chợ, huống chi là ba mẹ con xa cách lâu năm, lần này máy hát đã mở coi như hỏng chốt, không dừng lại được.

Khi nói đến chuyện Tần Xuyên trần truồng, bới đống rác, hai chị em đều cười không dứt. Tống Viện cũng không nghĩ được cảnh gặp nhau lại lúng túng như vậy.

Liễu Hàn Yên lặng lẽ đứng ngồi cạnh nghe, đột nhiên cô nhận ra có hai cô gái vui vẻ như vậy trong nhà cũng là một chuyện tốt. Dù sao hai cô bé này cũng đơn thuần, là vì xuất thân nghệ kỹ nên rất tri thư đạt lễ.

Liễu Hàn Yên xuất thân con nhà giàu, từ nhỏ bên cạnh không thiếu người hầu, phục vụ, cho nên không thấy khó chịu gì khi Tần Xuyên nói muốn đi tìm hai người giúp việc, chỉ cần tìm đúng người là được.

Minako và Keiko rõ ràng vừa ý cô. Còn chuyện Tần Xuyên có thể lằng nhằng gì với hai người không cô lại càng không quan tâm.

Chuyện này, chỉ cần Tống Viện không phản đối, sẽ không có vấn đề gì nữa.

Bữa cơm nhanh chóng kết thúc, ba mẹ con nói rất nhiều, có cười có khóc, nhưng vẫn có rất nhiều điều muốn nói.

Có điều trước mắt vẫn tạm thời quyết định để cho hai cô gái ở trong nhà Tần Xuyên, đến đầu xuân năm sau thì tùy theo lựa chọn của hai người, đăng ký ở đại học Đông Hoa, học lên đại học.

Nguyện vọng của Tống Viện rất đơn giản, chỉ muốn cho hai con gái học ở Đông Hoa, sau này tìm lấy một công việc, có cuộc sống hạnh phúc như những cô gái bình thường là tốt lắm rồi.

Dù sao cả đời này bà ta đã không thể lập gia đình được, có được hai đứa con gái, tuổi già cũng không quá buồn bã.

Bữa cơm kết thúc, Tống Viện vẫn không nỡ rời hai đứa con gái. Bà ta định dẫn hai con đi uống cà phê ở đâu đó rồi tâm sự tiếp thì nhận được điện thoại.

Là Nạp Lan Anh Kỳ gọi, ánh mắt bà ta trở nên phức tạp.

Nhận điện thoại, Nạp Lan Anh Kỳ hỏi bà ta có về được không, y có chuyện quan trọng cần bàn.

Tống Viện nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng đồng ý.

- Keiko, Minako, mẹ có việc gấp, hôm nay cứ thế này đã, chờ mẹ xong việc sẽ đi tìm các con. Mẹ cam đoan đến Tết nhất định sẽ dành thời gian cho các con.

Minako bịn rịn:

- Mẹ…lần này….mẹ thật sự sẽ quay lại tìm chúng con chứ?

- Ôi trời, Minako ngốc nghếch này, đến lúc này rồi mẹ còn gạt chúng ta làm gì.

Keiko đẩy em gái.

Nhưng Tống Viện nghe vậy thiếu chút nữa thì rơi lệ, hai cô con gái trước mắt này, phảng phất như hai cô bé con năm đó.

- Mẹ sẽ dùng nửa đời sau để đền bù các con, sẽ không bao giờ rời xa các con nữa.

Đêm đó, Tần Xuyên dẫn theo hai chị em quay về Bích Hải Sơn Trang, lấy danh nghĩa hoan nghênh khách mới, tổ chức một bữa tiệc trên du thuyền.

Trước kia vẫn không có cơ hội để cho Liễu Hàn Yên và những cô nàng khác ăn cơm chung một bữa, giờ thì hắn bắt được rồi.

Xa xa, Đường Vi cùng Chu Phương Tình, Diệp Tiểu Nhu, Lục Tích Nhan, Bạch Dạ, Nạp Lan Thấm cùng lên thuyền.

Hai chị em Toda cũng thấy được quả nhiên Tần Xuyên không khoác lác. Vị Tần tiên sinh này rất nhiều tiền, phụ nữ cũng nhiều, thật sự là một người đàn ông chuẩn hư. Nhưng hắn vẫn cứ không biết xấu hổ như thế khiến cho hai cô gái cũng khó mà quen được.

Tuy về mặt ngôn ngữ giao tiếp có phần khúc mắc nhưng dù sao hai chị em cũng xuất thân kỹ nghệ, rất dễ hòa mình với những phụ nữ khác, còn rất biết cách khuấy động không khí.

Tần Xuyên nhìn cả bàn mỹ nữ, nghe tiếng cười của họ mà suy nghĩ bay tận đẩu tận đâu…

Chỉ còn mấy hôm nữa là sang năm mới, ban đầu vì chuyện của Cơ Vô Song hắn còn cho rằng Tết này sẽ không dễ chịu lắm. Nhưng không ngờ đệ nhất Thất Tướng quân Phong Thần đã giết y hộ mình.

Hiện nay, hắn và tất cả những người phụ nữ bên cạnh đều tự do. Nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, hắn chỉ mong có thể an tâm tu luyện chờ đại hội Tiềm Long vào tháng ba tới.

Chỉ có điều, không hiểu sao, khi nhìn các cô cười, trong thâm tâm hắn vẫn ẩn ẩn một chút bất an, bởi vì dường như mọi thứ quá thuận lợi…



Cùng lúc đó, trong phòng một quán rượu năm sao của thành phố Đông Hoa.

- Mọi chuyện là vậy, cô nàng tên Bạch Dạ ở bên cạnh Tần Xuyên là Thánh nữ Thánh giáo, địa vị rất cao, là người thừa kế thứ nhất ngôi vị Giáo chủ Thánh giáo. Nhất định Tần Xuyên biết điều này, rõ ràng quan hệ giữa hắn và Thánh giáo không hề tầm thường…

Nạp Lan Kỳ Anh chỉ vào laptop, trên đó có một bản hồ sơ về Bạch Dạ.

Tống Viện nhíu mày. Khi tới nhà Tần Xuyên bà ta không chú ý đến những người sống trong khu nhà cao cấp.

- Nhưng… Tần Xuyên đã giết nhiều cao thủ Thánh giáo như vậy, sao có thể thông đồng với Thánh giáo làm bậy chứ?

- Không vào hang cọp sao bắt được cọp con.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch