Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 670: Ba đứa mười đứa một trăm đứa. (2)

Chương 670: Ba đứa mười đứa một trăm đứa. (2)
Thánh giáo đã có thể phái ra nhiều cao thủ cùng một lúc như vậy nhất định sẽ còn nhiều nữa. Rất có thể bọn chúng muốn diễn vở kịch này để chối bỏ quan hệ với Tần Xuyên, để cho Tần Xuyên đâm vào sau lưng Hoa Hạ chúng ta một đao.

Ánh mắt của Tống Viện loáng lên, trong đầu hiện ra cảnh tượng ban ngày khi mình và hai đứa con gái nói chuyện với Tần Xuyên…

- Anh Anh Kỳ, em cảm thấy Tần Xuyên không giống kẻ ác. Thực ra bản tính cậu ta rất hiền lành. Có phải chúng ta quá thành kiến với cậu ta không?

Tống Viện chần chờ hỏi.

Nạp Lan Anh Kỳ nhìn bà ta một cách kỳ lạ:

- A Viện, sao đột nhiên em lại nói đỡ cho hắn? Đúng là đúng, sai là sai, tiểu tử này phạm pháp, làm ảnh hưởng đến an toàn quốc gia, phải nhận hình phạt của pháp luật chứ! Sao có thể vì hắn đã cứu được một vài người, giết một vài kẻ xấu mà coi chuyện hắn đã làm sai bằng không?

- Em biết, anh là người một lòng vì nước, nhưng dù sao thì…các thủ trưởng cũng không muốn để ý nhiều đến Tần Xuyên. Anh không sợ chúng ta làm vậy sẽ khiến cho người khác không vui sao? Hơn nữa, Tần Xuyên cũng không phải kẻ có thể để mặc cho người khác bắt nạt mình.

- Hừ! Người khác sợ Kiếm Ma của hắn, Nạp Lan Anh Kỳ này không sợ! Anh là quân nhân, hy sinh vì nước là đương nhiên! Nếu A Viện em cũng không muốn điều tra hắn cùng với anh thì em có thể rời đi!

Tống Viện vội vàng lắc đầu:

- Không không… Anh Kỳ, em không có ý đó, em chỉ lo anh…

Nạp Lan Anh Kỳ nghe vậy sắc mặt cũng dịu đi, đứng dậy ôm lấy Tống Viện:

- A Viện, em yên tâm đi. Anh biết mà, chỉ cần chúng ta có chứng cứ, Tần Xuyên sẽ không làm gì được.

Dứt lời, Nạp Lan Anh Kỳ giữ cằm Tống Viện, vuốt ve, hôn vào môi bà ta, đồng thời hai tay bắt đầu chậm rãi cởi bỏ cúc áo ngực của nhân tình…

Nếu là trước kia, khi bị hôn, Tống Viện sẽ nhiệt tình đáp lại, nhưng hôm nay trong đầu bà ta vẫn ẩn hiện bóng hình hai đứa con gái…

Đột nhiên bà ta đẩy Nạp Lan Anh Kỳ ra:

- Thực xin lỗi, anh Anh Kỳ. Chúng ta không thể tiếp tục như vậy được nữa!

- Vì sao? A viện, rốt cuộc hôm nay em làm sao thế?

Nạp Lan Anh Kỳ bực mình.

Tống Viện dồn hết dũng khí đáp lại:

- Em chưa bao giờ giấu diếm anh bất kỳ chuyện gì. Vì em yêu anh, từ khi còn trẻ em đã yêu anh, cho nên em không lừa anh…

Vành mắt bà ta đỏ lên, kể lại chuyện năm đó ở Nhật Bản mình đã sinh hạ hai đứa con gái, và cả ý định sau này mình sẽ làm mẹ chúng, chăm sóc chúng, bà ta nói ra hết.

Nạp Lan Anh Kỳ nghe vậy ngây ngẩn cả người.

- Em…em đã nghĩ chờ thêm vài năm cha em sẽ đồng ý với hôn sự của chúng mình… Nhưng bây giờ em đã có hai con gái, em không thể làm ảnh hưởng đến anh… Anh là đàn ông, anh có thể tìm được một cô gái còn trẻ khác.

Mà em lại không thể nào ôm theo hai đứa con gái gả cho anh. Em đã bỏ rơi chúng một lần, cảm giác nửa đêm bừng tỉnh, đau đớn thấu tim này, em không muốn trải qua nữa…

Tống Viện nghẹn ngào lắc đầu:

- Thật xin lỗi, anh Anh Kỳ, đến bây giờ em mới nói với anh. Chúng ta chia tay đi, em sẽ ủng hộ cho công việc của anh, nhưng em không thể làm người phụ nữ của anh được nữa rồi... Vì em muốn làm mẹ của hai đứa nhỏ.

Dứt lời, không kịp nhìn khuôn mặt đờ đẫn của Nạp Lan Anh Kỳ, bà ta quay người sải bước đi ra khỏi phòng.

Bà ta đi qua hành lang thật dài, bước vào thang máy chuẩn bị xuống lầu.

Khi bà ta chuẩn bị bước vào thang máy, Nạp Lan Anh Kỳ chạy nhanh ra, ôm chặt lấy từ sau lưng!

- Đừng đi! Đừng bỏ lại anh!

Nạp Lan Anh Kỳ khẩn thiết.

Tống Viện run lên, lòng đau như cắt.

Nạp Lan Anh Kỳ quay người bà ta lại, hai mắt sáng quắc:

- Anh phải nói xin lỗi với em mới phải… A Viện, thật ra em đã nhận ra từ lâu anh không cầu hôn em, cũng không cầu hôn Tống gia, là vì anh không có ý định ước hẹn cả đời với em phải không? Anh đã từng lợi dụng em như vậy, lợi dụng tình yêu của em dành cho anh, để em làm biết bao nhiêu việc sai trái như vậy… Anh cho rằng, cho dù em có rời bỏ anh, anh cũng sẽ không đau lòng đâu, chỉ đơn giản là mất đi một con cờ thôi… Nhưng anh sai rồi, anh nhận ra mình không thể không có em. Thật ra anh đã yêu em từ lâu rồi. Chỉ là anh cứ mãi hồ đồ không chịu nhận… A Viện, mặc kệ em có hai đứa con gái hay ba đứa con gái, hay mười, hay một trăm đứa con gái đi nữa! Mặc kệ bọn chúng là con của em với ai! Nói cho anh tên chúng đi, anh nguyện ý ở chung với em, làm cha mẹ của chúng, cho chúng một gia đình hoàn chỉnh…

- Anh Kỳ…

Tống Viện nức nở, nói không nên lời, cả khuôn mặt bà ta ướt đẫm.

Nạp Lan Anh Kỳ ôm chặt lấy người yêu, trịnh trọng nói:

- Chờ qua năm anh sẽ đến Tống gia cầu hôn. Không ai có thể ngăn cản được anh. Cho dù phải rời khỏi gia tộc, anh cũng không thể để mất em… Anh nghĩ chắc em cũng sẽ vì con gái mà sẵn sàng từ bỏ tất cả, phải không?

- Vâng!

Tống Viện kiên quyết gật đầu. Thời khắc này, bà ta là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch