- Bi kịch nằm ở chỗ ... có khả năng y thực sự không yếu hơn anh. Ý anh là, so với kiếm Thanh Liên bất hủ của anh.
Đường kiếm của kiếm khách này đã tinh tế tỉ mỉ lại ở mức độ tinh xảo tới mức Tần Xuyên thực sự khâm phục tự đáy lòng. Người đó đã dùng kiếm khí khiến cả cái đầu của Nạp Lan Anh Kỳ vỡ vụn mà không phải là nổ tung.
Tần Xuyên tự nhận rằng nếu dùng kiếm Thanh Liên bất hủ, có thể mang so với đường kiếm này. Nhưng một đường kiếm Thanh Liên thông thường thực sự không có được uy lực như vậy.
Mà kiếm khách này rõ ràng dùng đường kiếm “Thanh Liên bất hủ” này như một đường kiếm thông thường, không giống như Tần Xuyên, chỉ cần dùng là cơ thể không chịu nổi.
Điều này cũng có nghĩa là thực lực của kiếm khách này ít nhất cũng phải ở hạng tông sư, hơn thế đường kiếm đã đạt tới mức độ “vô kiếm”.
Những thứ khác không nói làm gì, Kiếm Si Đường Hải nếu gặp phải kiếm khách này thì chắc chết chỉ sau khoảng mười chiêu.
Tần Xuyên nom có vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng, những con sóng lại dội lên không hề nhỏ...
Trong đầu hắn không biết sao lại xuất hiện một bóng hình vệ sĩ của Thủ trưởng, bóng của Man Vương Bul Kathos và thêm cả bóng áo xanh của sư phụ Phó Thanh Y của hắn.
Trong những người hắn đã gặp, hắn không biết ngoài ba người đó ra, ai còn có thực lực như thế này. Tuy nhiên, ba người đó đều không thể là kiếm khách này. Đây mới là điều khiến Tần Xuyên nhức đầu.
Liễu Hàn Yên nghe chồng nói như vậy cũng ngạc nhiên đờ ra mất một lúc lâu. Cô không biết phải cất lời như thế nào cho phải.
Tần Xuyên gãi gãi đầu rồi cất giọng tự giễu cợt:
- Là địch hay là bạn cũng rất khó nói. Nhưng y có thực lực như vậy lại không tới đối phó với anh mà đi đối phó với Nạp Lan Anh Kỳ. Tóm lại là không có gì đáng lo cả. Chúng ta chỉ có thể từ từ tìm manh mối, sớm muộn sẽ có câu trả lời.
- Vâng.
Liễu Hàn Yên hai mắt lộ vẻ u sầu.
- Ngày kia phải về gia tộc ăn Tết. Sau đó là họ hàng thân thích, ăn uống sum họp. Hi vọng không có việc gì bất ngờ xảy ra thì hơn.
Điều Tần Xuyên lo lắng không chỉ là những ngày tết đầu năm này. Hắn còn lo việc lần này không hiểu Nạp Lan Thấm sẽ nghĩ như thế nào.
Tần Xuyên chủ động chạy tới biệt thự của Nạp Lan Thấm, nhưng vệ sĩ cho hắn biết Nạp Lan Thấm đã về gia tộc. Gia tộc của Nạp Lan Thấm muốn lo xong việc tang của Nạp Lan Anh Kỳ trước Tết.
Bất đắc dĩ, Tần Xuyên đành phải gọi điện thoại hỏi xem Nạp Lan Thấm thế nào.
Rõ ràng tâm trạng của Nạp Lan Thấm đang xuống dốc trầm trọng, nhưng cô vẫn cười nói không sao. Cô đương nhiên không cho rằng việc này là Tần Xuyên làm.
Thế nhưng, cái cảm giác tin tưởng người bên cạnh khiến Tần Xuyên cảm thấy vừa vui mừng vừa có một tia lo lắng, ...
Nếu hắn không tìm thấy hung thủ này, nỗi oan ức sẽ không thể giải quyết được. Ba người thành hổ, lâu dần việc sẽ thành ra hắn chính là thủ phạm. Dù sao thì cũng không tìm thấy hung thủ.
Tần Xuyên mang theo một đám mây u ám như vậy về nhà ăn tết.
Tuy mùa đông ở miền Nam vẫn lạnh như vậy, nhưng cũng may ngày ba mươi tháng chạp lại có tí nắng. Ban ngày còn cảm thấy chút ấm áp.
Nơi ở của Tần gia có rất nhiều núi, đỏ hồng một mảnh. Hàng ngàn kiến trúc cổ, giăng đèn kết hoa, đèn lồng treo cao, vui mừng hoan hỉ.
Không khí đón năm mới ít hơn nhiều so với trong thành phố, nhưng đối với gia tộc truyền thống này thì nó vẫn rất nồng đượm.
Con cháu Tần gia từ khắp nơi bảo nhau về nhà, mặc quần áo mới, giầy mới, trong túi đầy những bao lì xì cho trẻ con. Chỉ cần gặp người thân là nhiệt tình hỏi han bất kể có thực sự như vậy hay không.
So với những năm trước, năm nay Tần gia đương nhiên là náo nhiệt hơn. Vì sự xuất hiện của Tần Xuyên, để Tần gia bước vào chính đàn, thương trường, thậm chí quân đội, ở đâu cũng thế. Đó đã là một bước tiến rất dài.
Rất nhiều con cháu Tần gia đều hi vọng trong hai ba ngày tết có thể có cơ hội quen biết với Tần Xuyên, sau này kiếm được nhiều cơ hội tốt hơn.
Tuy không tránh được một chút khó coi, nhưng đây cũng là cuộc sống của mọi người trong gia tộc, không thể không chấp nhận hiện thực.
Trong ngày tất niên, vừa mới tinh mơ, rất nhiều con cháu Tần gia đã đứng ở cổng, đợi Tần Xuyên và Liễu Hàn Yên tới. Khoảng chục người nam nữ già trẻ đủ cả đều đang rướn cổ chờ mong. Trong đó rất nhiều người lúc đầu không coi “thằng ranh con” ấy ra gì giờ cũng đã quên hết những việc xưa cũ.
Bọn Tần Hà và Tần Hàng, Tần Dĩnh thấy người trong gia tộc nịnh nọt Tần Xuyên như vậy tự nhiên cảm thấy trong lòng không vui. Tuy nhiên cũng không biết làm sao nên nhắm mắt làm ngơ, không ai tới nhà chính cả.
Cuối cùng, tầm chín giờ sáng, một chiếc Mercesdes g55 đến bãi đỗ xe trước cổng Tần gia. So với những siêu xe khác, chiếc xe này không là gì cả.
Nhưng vẫn có rất nhiều người Tần gia vây lại, như hâm mộ siêu sao không bằng. Không kể da mặt dày mỏng thế nào, chỉ muốn Tần Xuyên nhớ mặt mình trước tiên.
Thế nhưng, khi cửa xe mở ra, mọi người phát hiện trong xe chỉ có một mình Liễu Hàn Yên với chiếc sườn xám màu đỏ đẹp mê người chứ không có bóng dáng của Tần Xuyên.