Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 677: Trắng trắng mềm mềm (1)

Chương 677: Trắng trắng mềm mềm (1)

- Liễu... Liễu tướng quân, Tần Xuyên không đi cùng cô sao?

Một người của Tần gia không kìm được hỏi.

Tuy Liễu Hàn Yên đã rút khỏi quân đội, nhưng rất nhiều người của Tần gia không biết.

Liễu Hàn Yên nhìn thoáng qua đám người Tần gia, bất đắc dĩ nói:

- Anh ấy có đến, nhưng đi được nửa đường, anh ấy ngửi thấy mùi gì đó quen thuộc, nên xuống xe trước.

Đám người Tần gia nhìn nhau, đợi cả một buổi sáng, cuối cùng lại uổng công rồi.

Cùng lúc đó, trên đỉnh núi phía Tây tần gia, ở sân nhỏ nơi người hầu của Tần gia ở.

Nam nữ lão ấu vây quanh một thùng gỗ lớn, trong thùng đang chưng gạo nếp, mấy người đàn ông cường tráng đang thay nhau dùng búa gỗ để gõ, làm món bánh tổ.

Tuy bản thân Tần gia không có kiểu hoạt động làm bánh tổ này, nhưng trong số người hầu có rất người đến từ khắp nơi trên cả nước, cho nên ngày tết hàng năm, sau khi làm hết công việc của mình, cũng sẽ tự đón ngày tết của chính họ.

Mấy đứa nhỏ nghịch ngợm thạm ăn không kìm được nữa, đang lén lén đứng một bên ăn bánh tổ đã làm xong.

Bánh tổ nóng hổi, trắng trắng, mềm mềm, cộng với đường đỏ, vừa bỏ vào miệng, dường như đã dính chặt hàm răng sữa đang đến kỳ thay răng của lũ nhỏ.

- Chậc chậc... đúng là mùi vị này, đây mới gọi là bánh tổ...

Một thân ảnh từ bên ngoài đột nhiên lộn vào trong, hai ba chục người hầu ở đây bị dọa hết hồn, khi nhìn rõ người đến, đều vội vàng cúi người hành lễ.

- Đại thiếu gia!

Đám người hầu ai nấy đều cung kính, tuy địa vị của họ trong tộc rất hèn mọn, nhưng cũng biết, hiện tại Tần Xuyên là trụ cột của Tần gia, phong quang vô hạn.

Đối diện với vị chủ tương lai, dĩ nhiên đám người hầu nơm nớp lo sợ, vô cùng cẩn thận.

- Đại thiếu gia, chúng tôi... chúng tôi biết sai rồi, chúng tôi không nên tùy tiện lạm dụng lương thực của gia tộc...

Một ông cụ già trong số người hầu bắt đầu bước ra gánh trách nhiệm.

Tần Xuyên nhìn đám người hầu đang sợ hãi, cười một tiếng:

- Sao vậy? Tôi chỉ ngửi thấy mùi bánh tổ, đoán có người đang làm bánh tổ, nên muốn đến góp vui, tiện thể nếm thử... Chẳng phải chỉ mười mấy cân gạo nếp thôi sao? Trong mắt mọi người, Tần gia không gánh nổi chút gạo nếp này à?

Đám người hầu ngạc nhiên nhìn Tần Xuyên, trong lúc nhất thời không biết Tần Xuyên nói thật hay giả.

Tần Xuyên cũng lười để ý sự nghi ngờ của họ, bước qua cướp lấy búa gỗ lớn, cười hì hì nói:

- Nào nào, để tôi giúp mọi người giã, tôi khỏe lắm!

Nhìn Tần Xuyên bắt đầu làm bánh tổ ra hình ra dạng, đám đàn ông bên cạnh đều ngạc nhiên:

- Đại thiếu gia, sao ngài cũng biết làm mấy việc nặng này?

Tần Xuyên trả lời:

- Hồi trước khi tôi xuất núi, tết nhất cũng đón ở trong sơn thôn, các thôn dân làm bánh tổ, tôi cũng làm cùng họ.

Vốn nghĩ đến đây, sẽ không còn phong tục này, không ngờ mọi người cũng làm, tí nữa tôi phải ăn nhiều một chút, nên phải góp chút sức đúng không nào.

Đám người hầu nghe xong, mới bừng tỉnh đại ngộ, nhớ ra vị đại thiếu gia này tử nhỏ đã ở trong núi, chả trách lại không giống với mấy vị chủ khác.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người cảm thấy Tần Xuyên rất gần gũi, khoảng cách cũng kéo gần lại hơn.

- Đại thiếu gia, ngài giã vài cái là được rồi, chúng tôi đã làm được một ít, ngài nếm thử trước đi.

Người hầu già ân cần nói.

Tần Xuyên lắc đầu:

- Không được không được, phải có lao động mới có hưởng thụ, tôi giống loại người không công cũng hưởng lắm à? Hơn nữa... mấy năm rồi tôi không giã, phải cho tôi đã ghiền nữa chứ!

Đám người hầu bật cười, xem ra Tần Xuyên thật sự thích làm những việc này.

Tần Xuyên một mình giã một nồi gạo nếp thành bánh tổ, sau đó bắt đầu bỏ đường đỏ, vừng, bột đậu, các loại gia vị, bắt đầu nhấm nháp.

Tần Xuyên vẻ mặt hưởng thụ nói:

- Bánh tổ này ngon hơn loại làm máy nhiều, chị à, có thể gói cho tôi một ít, tôi đem về cho vợ tôi thử.

Người phụ nữ làm thuê được gọi là chị thụ sủng nhược kinh, vội vàng chạy vào nhà bếp lấy hộp đựng đồ ăn, giúp Tần Xuyên gói lại.

Mọi người cứ nghỉ, Tần Xuyên gói đồ xong sẽ đi ngay, ai ngờ, Tần Xuyên thấy hai đứa trẻ đứng chơi pháo hoa, cũng hiếu kỳ bước đến.

- Anh bạn nhỏ, trên tay các cháu là pháo hoa à?

Trước kia Tần Xuyên không có cơ hội nhìn thấy nhiều loại pháo hoa, cứ tưởng pháo hoa chỉ có thể bắn lên trời, không ngờ còn có thể cầm trên tay.

Đám người hầu bó tay nhìn vị thiếu chủ này, sao đột nhiên lại hứng thú với pháo hoa vậy.

Tuy hai đứa trẻ tầm mười tuổi, nhưng dù sao từ nhỏ cũng lớn lên ở Tần gia, cũng hơi sợ Tần Xuyên.

- Đúng, đại thiếu gia.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch