Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 678: Trắng trắng mềm mềm (2)

Chương 678: Trắng trắng mềm mềm (2)


Một đứa bé yếu ớt nói.

Tần Xuyên nghiêm mặt cười nói:

- Còn dư không? Có thể cho chú vài cây không? Chú cũng muốn chơi.

Một đứa trẻ khác chạy thình thịch vào nhà, lúc bước ra, trên tay cầm ba túi, tầm ba mươi cây, tất cả đều đưa cho Tần Xuyên.

Tần Xuyên vui vẻ cầm, nhưng nghĩ lại, liền trả lại hai túi, sờ đầu hai đứa trẻ:

- Chú lấy một bao thôi, còn lại các cháu chơi đi, cảm ơn nhé!

Hai đứa trẻ mặt mũi hồng hào, ra sức gật đầu.

Tần Xuyên nghĩ, pháo hoa để đến tối hẵng đốt, nên cất lại trước.

Hắn cũng không đi vội, so với việc đi gặp mấy người Tần gia từng lục đục, nghe mấy lời nịnh nọt, hắn thà ở đây nói chuyện trời đất với đám người hầu chất phác.

Tần Xuyên ngồi trên ghế đá, tán chuyện phiếm với các người già, đàn ông đàn bà, hỏi quê quán của họ, hỏi họ sống ở đây bao lâu, và vài chuyển vụn vặt trong cuộc sống.

Đám người hầu lúc đầu tương đối sợ, nhưng lâu dần lại phát hiện, Tần Xuyên chẳng hề kênh kiệu như các đại thiếu gia, rất thân mật với họ, quan trọng là biết rất nhiều kiến thức, nghe hắn nói rất dễ bị mê mẩn.

Tần Xuyên thấy có hai người hầu già hình như đi đứng bất tiện, liền lấy ngân châm ra điều trị chân cho hai người gia, hai người liền cảm thấy đi đứng linh hoạt hơn, suýt chút nữa là quỳ xuống dập đầu.

Lần này, đám người hầu càng thêm vui mừng, họ chợt nhớ ra, vị đại thiếu gia này là thần y, cơ thể họ có gì không khỏe, đều hy vọng Tần Xuyên chẩn đoán giúp.

Tần Xuyên cảm thấy như vậy cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian, hơn nữa hắn trừ nhàn rỗi chỉ có nhàn rỗi, nên chẳng từ chối ai, ai có thể chữa ngay thì chữa, cần đơn thuốc gì thì viết đơn đó.

Sắp đến mười giờ sáng, trong sân lúc đầu chỉ có ba mấy người, giờ đã thành sáu bảy chục người, hầu như đám người hầu Tần gia, vừa nghe thấy Tần Xuyên xem bệnh giúp người hầu ở đây, có thể tranh thủ chạy đến đều chạy đến.

Thấy đã sắp mười giờ rưỡi, trong nhà chính của Tần gia, các thành viên chủ yếu của Tần gia đã đến đông đủ.

Lão Tổ Tông Tần Tường Thụy cùng gia chủ Tần Hán ngồi ở phía trên cùng, phóng mắt nhìn một vòng, đợi dài cổ mất rồi.

- Gần trưa rồi, thằng nhóc này làm gì thế, không phải quên mất lễ giỗ tổ rồi chứ?

Tần Tường Thụy có chút buồn bực.

Tần Hán cau mày, hỏi Tần Minh ngồi cạnh:

- Gọi điện chưa?

Tần Minh cười khổ,

- Cái này... em cứ nghĩ anh cả gọi rồi, hay bảo vợ nó gọi, chúng ta gọi, sợ thằng nhóc này chẳng thèm nghe đâu.

Mọi người nhìn về phía Liễu Hàn Yên, thực ra Liễu Hàn Yên đã nghe thấy, cô hơi do dự, cầm điện thoại lên gọi đi.

Rất nhanh, điện thoại kết nối, Liễu Hàn Yên nói:

- Đến nhà chính, lễ giỗ tổ sắp bắt đầu rồi, mọi người đều đang đợi anh đấy.

Tần Xuyên bên kia vội động ý, hắn chẳng để tâm lắm đến mấy lễ tiết kia, có điều bánh tổ để nguội ăn không ngon.

Thấy điện thoại gọi xong, Tần Minh tò mò hỏi:

- Hàn Yên, Tần Xuyên đi đâu vậy? Nó đang làm gì thế?

Liễu Hàn Yên lắc đầu,

- Cháu không hỏi ạ.

Mọi người vẻ mặt bất đắc dĩ, quản gia Tần Mậu tủm tỉm nói:

- Nhị gia, tôi nghe mấy người hầu nói, đại thiếu gia đang ở sân của người hầu phía tây núi, cùng đám người hầu làm bánh mật, sau đó vui vẻ trò chuyện với họ, còn trị bệnh đau chân nhức lưng của mấy người hầu già.

- Chả trách... sao mà tôi thấy hôm nay ít người hầu đi qua đi lại thế, hóa ra chạy qua đó tham gia náo nhiệt rồi.

Tần Mãnh vui vẻ nói.

Tần Hán cùng Tần Minh đều lắc đầu, không biết nên nói gì.

- Hừ, anh cả đúng là không hổ lớn lên trong núi, hình như nói chuyện với nông dân rất hợp, chúng cháu chẳng có bản lĩnh này.

Tần Hà mỉm cười nói.

Tần Uy trừng mắt nhìn con, nói:

- Con biết gì chứ, Tần Xuyên là người bình dị gần gũi, các con phải học tập anh ấy.

- Bình dị gần gũi là một chuyện, nhưng là người nối nghiệp của Tần gia, đại thiếu gia không thể ngồi chung với người hầu, sẽ để họ trèo lên đầu lên cổ, như vậy chẳng phải để đám người hầu được đà lấn tới?

Lục thúc công phê bình nói.

- Đúng đó, gia chủ, tuy hiện tại Tần Xuyên rất uy phong, nhưng thượng bất chính, hạ tất loạn, nó là tấm gương mà, sao làm vậy được?

Chẳng lẽ ở ngoài có chút thành tựu là muốn làm gì thì làm? Lễ tế tổ gia tộc mừng năm mới, có thể muộn như vậy, đúng là quá đáng.

Tam thúc công cũng thêm dầu vào lửa.

Tần Hàng và Tần Dĩnh hậu bối của hai ông già này, đều trở mặt với Tần Xuyên, dĩ nhiên không mong Tần Xuyên thuận lợi lên vị trí kia.

Cha con Tần Uy và Tần Hà, trao đổi ánh mắt, thầm cười lạnh.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch