- Ra ngoài! Về chỗ của mày đi, kiểm điểm cho nghiêm túc!
- Anh cả! Tần Xuyên chỉ hành động quá cảm tính thôi, anh bớt giận.
Tần Minh vội khuyên nhủ.
- Quá bừa bãi! Còn ra thể thống gì nữa!
Tần Tường Thụy chống quải trượng trách mắng:
- Hôm nay là lễ giỗ tổ, là ngày ăn cơm tất niên, các người để tổ tiên nhìn thấy Tần gia như thế này à?
Tần Hà nhìn thấy ngay cả ông cụ cũng nổi giận, vội đứng dậy, lửa cháy đổ thêm dầu nói:
- Cụ ơi, cụ đừng tức giận, cha cháu chỉ tùy việc mà xét, cháu thấy anh cả cũng chỉ vì tâm trạng không tốt thôi, mọi người bình tĩnh đi đã.
- Bình tĩnh? Đã bắt đầu luôn mồm muốn giết người nhà mình rồi còn bình tĩnh thế nào?
Chú sáu tức giận đến mức khuôn mặt run run, nói:
- Cụ à, Tần Xuyên không hề coi chúng ta ra gì, hắn cũng chẳng có tý phẩm hạnh nào của con cháu Tần gia, hắn không xứng làm người nối nghiệp gia tộc, người phải giữ gìn lẽ phải!
- Đúng thế, anh cả, anh còn muốn bao che cho cháu của mình à? Tính tình như hắn chẳng phải sau này sẽ khiến Tần gia không còn đường lui sao?
Chú ba cũng châm ngòi thổi gió.
Ánh mắt âm tình bất định của Tần Hán lập lòe một lát, nói:
- Tần Xuyên, tao chỉ nói một lần nữa, cút ra ngoài, kiểm điểm cho nghiêm túc! Nếu không…
- Nếu không thì sao?
Tần Xuyên trực tiếp cắt ngang lời của Tần Hán, hỏi ngược lại:
- Nếu không thì các người làm gì được tôi? Nói đi!
Tiếng hét lên này của Tần Xuyên khiến người của Tần gia ở đại sảnh đều sợ ngây người.
Đúng thế, làm gì được hắn chứ? Hắn đâu phải là con cháu Tần gia bình thường. Hắn là Kiếm Ma đấy, tông sư còn phải tránh hắn đi. Chính quyền Hoa Hạ đều vì hắn mà trực tiếp không để ý đến quan hệ ngoại giao của đất nước.
Quốc gia đều coi hắn như là khách quý, nội bộ Tần gia làm gì được hắn đây?
- Nghĩ ra chưa?
Tần Xuyên dùng ánh mắt lạnh như băng lướt qua mấy khuôn mặt tái nhợt, nói:
- Ông đây ở đây là nể mặt các người, Tần gia ngoài cho tôi một cái họ ra thì chẳng làm gì cho tôi cả, nói cách khác… Thứ tôi mang lại cho Tần gia, các người chẳng ai làm được.
Chỉ có các người nợ tôi, tôi chẳng nợ các người chút gì hết… Nếu các người thuận theo tôi thì thôi, các người kẻ nào làm tôi bực mình thì tôi sẽ giết kẻ đó.
Tần Xuyên buồn chán lắc đầu:
- Các người nghe đây, người, việc tôi phải đối mặt rất nhiều, tôi thật sự rất bận, không hơi đâu mà lãng phí thời gian lên người loại tôm tép nhãi nhép như các người.
Sở dĩ người là người là vì biết cảm ơn, những người làm việc nặng nhọc kia còn biết cảm ơn tôi đã giúp họ khám bệnh. Mấy người các ông ở bên ngoài dựa vào tôi được lợi lộc nhưng sau lưng lại giở trò hại tôi, còn chẳng bằng những người giúp việc kia. Nên nói là… còn không được tính là người.
- Mày… mày dám chửi bọn tạo là tôm tép nhãi nhép?
Tần Hàng nhảy ra, kêu gào với người của Tần gia ở xung quanh:
- Mọi người nghe thấy chưa? Hắn đã công nhiên hạ thấp tất cả chúng ta! Mọi người còn có thể chịu được việc hắn ở trong nhà này à?
Người trong gia tộc của các phe đều sắc mặt khó coi, thái độ cuồng vọng này của Tần Xuyên đúng là khiến bọn họ cảm thấy tôn nghiêm bị chà đạp.
Ông cụ Tần Tường Thụy mặt mũi tràn đầy thất vọng nói:
- Nghiệp chướng mà… Tần gia chúng ta sao lại sinh ra một đứa cháu bất hiếu thế này…
Tần Hán cũng hốc mắt đỏ lên, hô hấp nặng nhọc, hung hăng trừng mắt nhìn Tần Xuyên nhưng lại chẳng làm gì được đứa cháu này.
Tần Uy trên mặt lướt qua rất nhiều sắc thái, lúc này lén lút nói vài câu bên tai con trai Tần Hà của mình. Tần Hà hai mắt tỏa sáng, gật đầu đứng ra nói:
- Tần Xuyên, nếu mày đã không coi bọn tao là anh em trong nhà thì bọn tao cũng không khách sáo với mày nữa!
Mày luôn mồn nói mày mang lại tôn nghiêm cho gia tộc, nhưng mày tưởng thành công của một đại gia tộc chỉ dựa vào chém chém giết giết à? Có thể những người khác trong Tần gia võ không bằng mày nhưng bọn tao đều chỉ hơn chứ không kém mày về mặt kinh doanh chính trị!
Nếu mày có gan thì hãy thi những bản lĩnh khác ngoài võ với bọn tao. Nếu mày không bằng bọn tao thì bắt buộc phải xin lỗi tất cả người của Tần gia, thừa nhận mình tự đại cuồng vọng và nhận xử lý theo gia pháp!