Chương 681: Trên thương trường thì nói ngôn ngữ thương trường
(1)
Tần Xuyên đã chuẩn bị tâm lý từ trước nên khi bị khiêu khích như vậy vẫn thản nhiên như không:
- Được. Các người muốn so cái gì? Chẳng lẽ muốn so y thuật với tôi? Có vẻ các người không phải đối thủ của tôi.
Một đám người nhà họ Tần ai nấy đều hổ thẹn. Bọn họ nhớ lại vị khách quý người Thụy Điển lần trước cũng là nhờ vào y thuật của Tần Xuyên mới tạo được mối quan hệ.
Rõ ràng Tần Xuyên đã làm không ít việc cho gia tộc, nên bọn họ lại càng thêm xấu hổ.
Tần Hà nghiêm nghị nói:
- Là con cháu nhà võ, cần văn võ song toàn, cho nên mới có thi võ thi văn. Quả thật về võ mày hơn bọn tao rất nhiều. Nhưng trong kỳ thi văn thì chưa chắc đã thắng được đâu!
Tần Hà chắp tay với Tần Tường Thụy:
- Ông nội, cháu xin ông đồng ý cho kỳ thi văn năm nay được tổ chức sớm, để cho chúng cháu so tài với Tần Xuyên một lần. Xem người nào có thành thích cao hơn!
Mọi người nghe xong đều ồn ào xôn xao, đây cũng không phải chuyện đơn giản.
Nhưng Tần Hà đã nói vậy nhất định là có cơ sở để tự tin.
Nghĩ kỹ một chút, mọi người đều cảm thấy, Tần Xuyên với tư cách là Kiếm Ma, hoàn toàn không nhàn rỗi, bay chạy khắp thế giới, liệu có được bao nhiêu thời gian công sức mà quan tâm đến việc ôn bài thi văn, mà quan tâm đến công ty của hắn?
Hơn nữa, Tần Xuyên thuộc hàng mạnh trong mảng võ, dù sao cũng là đứa trẻ nông thôn, nào hiểu được mấy thứ kinh doanh cùng chiêu trò chốn thương trường?
Luận võ, ai cũng sợ hắn. Nhưng so tài buôn bán, rất nhiều người cảm thấy có thể bỏ xa Tần Xuyên mấy con phố.
- Kỳ thi gia tộc là một chuyện lớn. Cho dù có muốn tổ chức sớm cũng phải chuẩn bị rất nhiều. Vội vàng như thế, chỉ sợ có hơi khó…
Tần Minh lo lắng cho Tần Xuyên nên vẫn muốn khuyên can.
Tần Mãnh cũng hiểu được sự nguy hiểm ở đây nên nói:
- Thi văn cần chuẩn bị một năm, giờ còn chưa đến nửa năm, xem ra lúc này…không hợp lắm.
Sắc mặt Tần Uy lại vẫn lạnh lùng:
- Anh ba, em lại cảm thấy cho dù có thi trong bao lâu cũng là công bằng với mọi người. Bởi vì thời gian dành cho mỗi người đều giống nhau, không phải sao?
- Bác hai, chú ba, hai người đừng hiểu lầm ý cháu. Không cần tất cả mọi người cùng tham gia đâu, chỉ cần có bất cứ ai có thể thắng được Tần Xuyên, là có thể chứng minh những đứa con cháu khác nhà chúng ta không thua hắn.
Tần Hà giải thích một cách đầy chính nghĩa.
- Tôi thấy rất được đấy. Đứa cháu Tần Hàng của tôi có thể đấu thử với Tần Xuyên đó. Cũng tốt, để cho tiểu tử này chừa cái tính càn quấy hung hăng đi!
Chú sáu đắc ý nói.
Toàn bộ người nhà họ Tần trong đại sảnh đều hít một hơi. Ai cũng biết Tần Hàng là thiên tài kinh doanh đã học ở một trường Đại học danh tiếng ở Mỹ mới về nước. Thật ra, lần thi văn này, tất cả mọi người đều mặc định Tần Hàng sẽ đứng thứ nhất. Chú sáu làm vậy rõ ràng muốn làm khó Tần Xuyên đây.
Tần Tường Thụy và Tần Hán nhìn nhau một cái. Tuy họ cũng cảm thấy chuyện này không ổn lắm nhưng nếu cứ tiếp tục, quả thực Tần Xuyên sắp cưỡi lên đầu các trưởng bối này rồi.
Vì vậy, Tần Hán cao giọng nói:
- Tần Xuyên, cậu có nhận lời khiêu chiến này không?
Tần Xuyên cười ngoan độc:
- So cũng được. Nhưng nếu so với Tần Hàng…tôi muốn cậu ta phải đồng ý đánh cuộc.
- Đánh cuộc?
Tần Hán không hiểu hỏi thăm thử.
Hỏi mới biết, Tần Xuyên dùng Lục Tích Nhan ra để đánh cuộc, còn Tần Hàng là dùng hết tất cả tài sản ra để cược.
- Hồ đồ! Sao có thể dùng một cô gái còn sống sờ sờ ra để đánh cuộc được?
Tần Tường Thụy gõ quải trượng trách mắng.
Tần Xuyên cũng chẳng biết phải làm thế nào. Ban đầu là Lục Tích Nhan muốn dùng chính thân thể của mình để ủng hộ hắn, khuyên cũng không nổi, bây giờ bị người khác khinh bỉ hắn cũng lười giải thích.
Tần Hàng cười thầm. Anh ta dựa vào Tần Hà hỗ trợ, hiện đang hợp tác với tập đoàn Mỹ Nghệ, còn được Tập đoàn Tài chính lớn của nước ngoài hùn vốn đầu tư, cũng là hạng mục lớn.
Hiện nay, giá trị thị trường của những hạng mục này đã sớm vượt ra ngoài sức tưởng tượng của mọi người trong gia tộc.
Cho nên, Tần Hàng không hề lo lắng, mà lớn tiếng nói:
- Đương nhiên đàn ông nhà họ Tần nói phải giữ lời!
Tần Xuyên nhếch miệng cười cười:
- Vậy là tốt rồi. Tao còn sợ rằng mayf sẽ ôm đầu kêu khóc đấy.
- Hừ! Mày đừng khóc là được.
Tần Hàng khinh thường.
Tần Tường Thụy thấy ván đã đóng thuyền bèn lên tiếng:
- Nếu vậy, chúng ta hãy đợi thêm một chút nữa rồi vào từ đường, trước mặt liệt tổ liệt tông quyết một trận thắng thua!
Chuyện đã định xong, không bằng thổi cho nó trở nên long trọng hơn, cũng để cho kẻ thua trận phải nhớ thật sâu.
Đương nhiên mọi người đều nghĩ rằng nhất định Tần Xuyên sẽ thua trận, trừ phi có kỳ tích gì đó.
Dù sao thi văn cũng cần thời gian chuẩn bị, nên thời gian thi định vào lúc chiều tối, sau khi ăn cơm trưa xong, cho hai phe nửa ngày để đi lấy tài liệu cần thiết đến.
Thi thố xong xuôi là đến Tết, đương nhiên kẻ thua trận nhất định sẽ ăn không ngon.
Khi Tần Xuyên gọi điện cho Lục Tích Nhan, nói chuyện sẽ thi văn sớm hơn, cô vẫn ở trong nhà ở Đông Hoa, đang làm mì vằn thắn với bố mẹ mới từ quê lên.
Tuy rất bất ngờ nhưng cô vẫn cởi tạp dề, lập tức đi chuẩn bị tư liệu.