Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 682: Trên thương trường thì nói ngôn ngữ thương trường (2)

Chương 682: Trên thương trường thì nói ngôn ngữ thương trường (2)
Bên kia Lý Vân Tân cũng đã chuẩn bị xong xuôi sẵn sàng chờ lệnh bất kỳ lúc nào.

Từ đầu tới cuối Liễu Hàn Yên cũng không hỏi Tần Xuyên chuyện thi văn. Có lẽ người khác sẽ lo lắng, nhưng cô thì biết, một người có thể đánh cờ một cách tinh diệu như thế chắc chắn khi buôn bán sẽ không tệ.

Còn mấy trăm người Tần gia, hẳn họ thấy năm nay trôi qua quá mức kích thích, ai nấy đều rướn cổ mong chờ.

Còn chưa tới giờ hẹn vào chập tối, bên ngoài từ đường đã ngồi đầy một đám con cháu Tần gia, thậm chí có người ngồi bệt hẳn xuống đất mặt kệ trời lạnh như vậy.

Cuối cùng, một loạt trưởng lão theo Tần Tường Thụy và Tần Hán đều đến đông đủ. Mấy người nòng cốt của Tập đoàn Trường Sinh cũng được gọi tới làm giám khảo. Cuộc thi văn đặc biệt này chính thức bắt đầu.

Tần Xuyên và Tần Hàng đứng giữa sân, đối mặt với một trong năm giám khảo, Lưu Gia Vinh.

- Tần Xuyên, tài liệu của cậu đã mang đến chưa?

Lưu Gia Vinh vốn chẳng có cảm tình tốt gì với Tần Xuyên, nên khi biết được thi văn sẽ tổ chức sớm, mặc dù đang ở quê y cũng vội vàng chạy đến, muốn tận mắt chứng kiến hắn thất bại.

Tần Xuyên gãi gãi đầu, hơi lúng túng đáp:

- Bởi vì có một chút tài liệu phải chuyển đường xa nên cũng cần thời gian, một lát nữa sẽ tới,

Tần Hàng ở bên cạnh khinh thường hừ lạnh:

- Các vị giám khảo, hay là xem của tôi trước?

Dứt lời, anh ta vỗ vỗ tay gọi:

- Linda! Mang tài liệu lên!

Lập tức một nữ trợ lý cao gầy dáng người tiêu chuẩn ôm theo mấy tập tài liệu đến. Nhìn cô nàng có vẻ rất chuyên nghiệp, xem ra cũng là hàng tinh anh.

Các giám khảo lần lượt cầm lên từng tập tài liệu, bắt đầu thẩm tra, vừa nhìn một cái đã gật đầu lia lịa không ngừng.

- Nguồn đầu tư của tôi chủ yếu là vào công ty năng lượng mới và công ty tài sản Văn Hóa, tổng cộng có ba công ty, trong đó hai nhà đã chuẩn bị đưa ra thị trường. Ngoài ra, tôi còn kinh doanh một nhà máy chế tạo ca nô, năm ngoái nhà máy này đã có được bốn hợp đồng độc quyền không hề tệ, đã được quốc gia coi là đặc biệt cần bồi dưỡng.

Tần Hàng đắc ý dào dạt thuyết trình.

Đám con cháu họ Tần ở xung quanh đều lộ ra vẻ sợ hãi thán phục. Những khoản trên không hề là đầu tư nhỏ, nếu chỉ dựa vào tài chính của gia tộc thì căn bản là không thể làm được.

Rõ ràng Tần Hàng đã nhận được một nguồn tiền lớn từ bên ngoài giúp đỡ, đây cũng là biểu hiện của tài hoa của Tần Hàng, được người ngoài giới tán thưởng.

Một giám khảo lên tiếng:

- Ôi. Tần Hàng, cậu tìm được Tập đoàn Mỹ Nghệ hùn vốn chung sao?

Lần này mọi người trong Tần gia đều lắp bắp kinh hãi. Dù sao ai cũng biết mâu thuẫn của Cơ gia và Tần gia.

Tần Hàng đã biết trước sẽ bị hỏi như vậy nên chỉ thản nhiên gật đầu:

- Tôi cho rằng, trên thương trường chỉ nói đến lợi ích, không nói đến tư tình. Tuy chúng ta và Cơ gia có mâu thuẫn, nhưng Tập đoàn Mỹ Nghệ rất có thành ý. Hơn nữa bọn họ còn có hạng mục lớn hợp tác với Tập đoàn Đặc Lãng Tư của nước ngoài. Tôi cho rằng, trên thương trường thì nói ngôn ngữ thương trường, từ chối bọn họ cũng không sáng suốt.

- Đúng vậy, quả thực trên thương trường không nên hành động theo cảm tình.

Không ít trưởng lão cũng đồng ý.

Lưu Gia Vinh gật đầu đồng cảm:

- Cho dù là Cơ gia, có thể kiếm tiền cho chúng ta là được. Cho dù chỉ tính giá trị của ba Công ty này, theo như tỷ lệ cổ phần công ty cộng lại cũng có giá trị ít nhất ba tỷ năm trăm triệu rồi. So với thời điểm đầu tư của cậu là đã có lời gấp ba. Thành tích bực này quả thực rất giỏi đó.

- Cổ phiếu của ba công ty này không đáng gì. Quan trọng là nhà máy đóng tàu kia. Không phải dân kinh doanh tư nhân bình thường muốn vào là được đâu. Tần Hàng, làm sao cậu chen chân vào chia được một bát canh vậy?

Một giám khảo khác tò mò hỏi.

Đương nhiên Tần Hàng không có bản lĩnh này, nhưng sau khi quan hệ giữa Tần Hà và Cơ Mỹ Nghệ tốt hơn thì đã mượn quan hệ Cơ gia, chỉ cần để cho Tần Hàng tiến vào thôi.

Tần Hàng cũng sẽ không nói ra, chỉ cười nhạt:

- Tôi đã vẽ ra một kế hoạch lớn với họ, đương nhiên họ tin tưởng tôi. Tôi cũng chỉ được nữ thần may mắn chiếu cố đến thôi.

- May mắn, đôi khi cũng là một phần của thực lực.

Lưu Gia Vinh cười tủm tỉm:

- Tính sơ bộ ra thì tỷ lệ thu hồi vốn của cậu đã đạt tới trên ba trăm phần trăm (300%), khấu trừ tiêu hao, cậu buôn bán lời ít nhất hai tỷ rồi. Mà chỉ là trong nửa năm ngắn ngủi thôi. Hậu sinh khả úy!

Nghe thấy con số hai tỷ, ngay cả những người thuộc thế hệ trước ở đây cũng sợ ngây người. Hai tỷ đó, một sản nghiệp phải làm ra bao nhiêu tài sản có giá trị mới có thể có nổi cái lợi nhuận này chứ?

Vô số đôi mắt nhìn Tần Hàng chằm chằm, vừa hâm mộ lại vừa ghen ghét. Dù sao thì, tuy võ công cao cũng tốt đó, nhưng đối với tuyệt đại đa số, thứ quan trọng nhất trong cuộc sống vẫn là tiền đó!

Tần Hàng khiêm tốn cười cười:

- Tôi còn rất nhiều thứ cần học tập. Hơn nữa…vị đại thiếu gia cường đại Tần Xuyên này của chúng ta còn chưa đưa ra thành tích đâu.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch