Khi nhìn rõ bên trong, Lưu Gia Vinh hô lên một tiếng kinh hãi, run run tay cầm tập tài liệu lên:
- Chuyện này…đây đều là những hạng mục đầu tư của Tần Hàng và Tập đoàn Mỹ Nghệ sao?
Tần Hàng nghe vậy bực bội nhưng vẫn vội chạy tới xem nội dung bên trong.
Càng xem sắc mặt anh ta lại càng tệ đi, hai môi run run lắc đầu:
- Không phải… mày gạt tao… Mày gạt tao!
Mấy người Tần gia khác đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vì sao Tần Hàng lại như phát điên lên rồi.
- Phó tổng giám đốc Lưu, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?
Lưu Gia Vinh thở dài, nhìn lướt qua Tần Xuyên một cách sợ hãi mới lớn tiếng đáp:
- Mấy hạng mục Tần Hàng hợp tác với Tập đoàn Mỹ Nghệ và Tập đoàn Đặc Lãng Tư, kể cả xưởng đóng tàu, người đại diện của Tập đoàn Đặc Lãng Tư là…Tần Xuyên…
Nói cách khác, ngoại trừ 30% cổ phiếu của Tần Hàng và Tập đoàn Mỹ Nghệ, bảy mươi 70% cổ phần đều là của Tần Xuyên!
Cả Tần gia ở đó nghe vậy đều choáng váng. Kỳ thi văn này xảy ra quá nhiều chuyện bất ngờ!
Thật không ngờ được, hóa ra trước giờ Tần Hàng vẫn luôn hợp tác với Tần Xuyên, hơn nữa, Tần Xuyên lại có được tới bảy phần lợi nhuận.
- Không thể nào! Đại diện Tập đoàn là Frank Jalige! Không phải Tần Xuyên! Đại diện của họ là một phụ nữ…
Tần Hàng gào lên.
Lục Tích Nhan ranh mãnh nhìn sang:
- Tần Hàng tiên sinh, anh muốn nói đến tiểu thư Lý Vân Tân sao? Thực ra những tài liệu này tôi đều lấy ở chỗ cô ấy đó. Đúng rồi, Frank Jalige chính là tên tiếng anh của Tổng giám đốc Tần của chúng tôi. Nếu các người không tin có thể đi thẩm tra đối chiếu thân phận.
Tất cả tư liệu về thân phận, Tần Xuyên đã dùng hệ thống tiên tri giải quyết xong xuôi, người ngoài không thể nhìn ra bất cứ vấn đề gì.
Tần Xuyên đi tới bên cạnh tập tài liệu, cầm một cái bút, ký xuống một cái tên Tiếng Anh, cầm lên đưa tới trước mặt Tần Hàng.
- Thật xin lỗi, đây là chữ ký của to. Tao ký tên Tiếng Anh cũng không phạm pháp chứ?
Tần Xuyên cười hỏi.
Hai chân Tần Hàng mềm nhũn, không nhịn được mà khuỵu xuống, thất hồn lạc phách không nói nổi nửa lời.
Cuối cùng, anh ta đã cùng Tần Hà và Cơ Mỹ Nghệ hao tâm tổn trí bàn bạc lâu như vậy để tìm người đầu tư, tìm hạng mục đầu tư thích hợp, khổ khổ sở sở suốt nửa năm cũng là may áo cưới cho đối thủ Tần Xuyên sao?
Cho dù bọn họ có được bao nhiêu lợi nhuận, thì Tần Xuyên cũng có được bảy phần, còn ba người bọn họ chỉ có thể chia nhau ba phần đáng thương còn lại.
Tất cả tất cả, từ đầu tới cuối, bọn họ vẫn bị đùa bỡn. Tần Xuyên đã dùng một sợi dây trói họ lại như trói chó, mặc kệ họ có chạy đến đâu đi nữa, chỉ cần kéo lại một cái sẽ phải quay về bên cạnh hắn. Kẻ nắm quyền chủ động vẫn luôn là hắn.
Tần Xuyên bĩu môi:
- Vốn ban đầu tôi cũng định chờ đến tháng chín sẽ nuốt trọn tập đoàn Mỹ Nghệ rồi mới tuyên bố tất cả. Nhưng mấy người đã muốn được xấu hổ đến vậy, tôi cũng đành cho mấy người biết thêm một chút về sự tàn khốc của xã hội thôi…
Dứt lời, hắn quay sang Lục Tích Nhan:
- Tiểu Nhan Nhan, em có mang mấy tấm ảnh anh bảo em rửa đến không?
Khuôn mặt cô đỏ ửng lên, có phần không thoải mái, nhưng vẫn gật đầu cầm một túi ảnh đưa cho Tần Xuyên.
Tần Xuyên đổ hết ảnh bên trong ra, chừng trăm tấm, trong ánh mắt tò mò của mọi người, hắn ném lên trời!
- Loạt soạt!
Ảnh chụp bị gió thổi bay khắp nơi.
Mọi người trong Tần gia đều nhanh tay lẹ mắt, ai nấy cũng bắt được một tấm, vừa nhìn một cái đều há hốc miệng. Thái độ rất đa dạng!
Có người giật mình, có người ngượng ngùng, có người buồn cười, cũng có người thở dài….
Nhưng, không một ai không nhìn Tần Hà.
Tần Hà vẫn còn không hiểu, nhưng khi một tấm hình rơi xuống chân anh ta thì anh ta lập tức tái mặt.
Trong tấm ảnh là một căn phòng lớn cực kỳ xa hoa, có một cái giường lớn, trên đó một nam một nữ đang quấn lấy nhau đầy hương diễm.
Nhân vật chính, là Tần Hà và Cơ Mỹ Nghệ!
- Giờ thì mọi người đã hiểu vì sao Tập đoàn Mỹ Nghệ lại có thể nể mặt Tần Hàng, để cho Cơ Mỹ Nghệ hợp tác với anh ta rồi đó. Dù sao thì Tần gia cũng rất giỏi “Nam công quan” đó mà!