- Không…không! Không phải! Trong ảnh này không phải tôi! Là có người giả mạo đấy!
Tần Hà khản giọng gào lên, tròng mắt muốn rơi ra ngoài, mặt mũi nhăn nhó dúm dó như một cái giẻ lau.
Anh ta chạy khắp nơi, cầu khẩn từng người Tần gia một xung quanh tin tưởng mình. Nhưng có ai là kẻ ngu đâu, sao có thể tin được chuyện hoang đường cỡ này?
Trong những tấm hình này đại đa số là Cơ Mỹ Nghệ chiếm thế chủ động, Tần Hà chẳng khác nào một nam nô, bị Cơ Mỹ Nghệ chà đạp đủ kiểu.
Mỗi tấm ảnh đều là chứng cứ rõ ràng, chứng cứ như núi.
- Thằng ranh kia… mày…mày dám làm ra chuyện thế này…có nghĩ đến tự trọng của đàn ông Tần gia ta không?
Tần Hán nổi giận hỏi.
Tình huống xoay ngược khiến cho kẻ làm ông nội như lão xấu hổ vô cùng. Lão đang nghĩ cách làm sao giúp Tần Hà áp đi Tần Xuyên, nhưng không ngờ Tần Hà lại tệ đến mức này.
Tần Hà bất lực bàng hoàng khóc lên:
- Ông! Con không có! Con….con cũng không có cách nào khác! Con chỉ muốn có được lợi ích lớn nhất!
- Im ngay! Mày còn có mặt mũi nói xạo hả?
Tần Hán răn dạy.
- Chậc chậc, không hổ là nam công quan ưu tú, dùng thân thể của mình đổi lấy lợi ích lớn nhất. Tinh thần này thật đáng quý đó!
Tần Xuyên cười cười.
Tần Hà đẫm nước mắt gần như phát điên lên mà gào:
- Mày là cái thứ đại ác ma! Đây đều là những thứ dơ bẩn mày làm ra! Mày đã rình trộm tao!
Tần Xuyên mỉm cười:
- Sao nào? Mày đã dám hầu hạ Cơ Mỹ Nghệ trên giường, cùng nhau tính kế tao, lại không cho phép tao tung chuyện này ra à?
- Mày…
Tần Hà suýt phụt máu.
Xung quanh có không ít con cháu nhà họ Tần, ai nấy đều buồn cười suýt nữa thì phì ra. Lần này coi như Tần Hà triệt để vứt đi rồi, tương đương với việc bọn họ bớt đi một đối thủ cạnh tranh trong gia tộc.
Mấu chốt là, có cái điều tiếng này rồi, ngay cả Tần Uy cũng không dám đảm nhận chức vụ Tổng giám đốc của Tập đoàn nữa.
Quả nhiên mặt mũi Tần Uy đen như chìm trong mực. Con trai mình làm ra cái chuyện tệ hại này, còn gì xấu hổ hơn!
Lúc này lão đang đứng giữa một đám người nhà mà như đứng trên đống lửa, chỉ hận không thể quay đầu bước đi!
Ánh mắt lão vằn lên sự ác độc sâu đậm. Hít một hơi, lão bước lên, đá vào đầu gối Tần Hà!
- Quỳ xuống! Nghịch tử!
Tần Hà quỳ phịch xuống, cầu khẩn:
- Cha! Đây đều là do Tần Xuyên muốn hại con! Con…
- Câm miệng! Còn mặt mũi nói nữa hả! Đều là do Tần Uy ta vô năng mới dạy dỗ nên một thằng nhãi ranh vô dụng như mày! Mày cút đi cho tao ngay lập tức, về chỗ của mình mà suy nghĩ đi!
Dứt lời, lão quay người nói với Tần Xuyên:
- Tần Xuyên, là chú không biết dạy con, hy vọng cháu bỏ qua cho nó. Nhất định chú sẽ trừng phạt thằng súc sinh đấy.
Mọi người nghe vậy hầu như ai cũng thở dài. Tần Uy quả thật hành động quyết đoán, lập tức muốn thí tốt giữ xe. Trước hết giữ vững hình tượng của mình, lau sạch mọi chuyện đi đã, coi như mọi thứ là Tần Hà giấu mình mà làm.
Tần Hà vừa xấu hổ vừa giận dữ, gáy nóng rực, cảm giác không còn muốn sống nữa, đột nhiên vùng dậy dồn hết chân khí điên cuồng nhào tới Tần Xuyên.
- Tao phải giết mày! Đồ con hoang!
Nhưng nắm đấm của anh ta còn cách Tần Xuyên một mét đã bị hắn vung một chân đá trúng.
Một cước này Tần Xuyên chỉ dùng ba phần chân khí đã phá vỡ phòng ngự của Tần Hà, đá anh ta bay như một quả đạn pháo, đâm vào Tần Hàng.
- A!
Cả hai người cùng kêu lên ngã xuống đất.
Tần Hà phụt ra một ngụm máu tươi, rõ ràng đã bị nội thương. Tần Hàng lại không có tu vi võ đạo gì, dính cú va chạm này đã gãy mất một cánh tay và mấy đoạn xương sườn!
Tần Xuyên thu chân lắc đầu:
- Đòi thi văn là mấy người, tôi chỉ làm theo. Giờ thi văn tôi thắng, lại muốn đổi sang thi võ à? Không phải đang phí thời gian của mọi người sao?
Tất cả người của Tần gia ở trong sảnh đều hít hà không thôi. Tần Hà và Tần Hàng coi như đều thất bại triệt để, mất hết thể diện. Cái tin này loan ra cũng đủ để trở thành trò cười trong các thế gia lớn lâu đời.
Mà Tần Xuyên bày ra năng lực thống trị toàn diện cũng khiến cho tất cả mấy ông chú đều không nói được gì.
Đại cục đã định, Tần gia đẻ ra thứ yêu nghiệt như vậy chỉ đành nghe theo để hắn dắt đi thôi.
Đương nhiên, nếu nghĩ theo hướng tốt, là nếu mọi người đi theo Tần Xuyên sẽ nếm không ít trái ngọt đâu, cho nên, đa số người vẫn là mừng thầm.
Thi xong xuôi thì cũng đến đêm.
Bữa cơm Tất niên này tuy đã chậm một tiếng nhưng vẫn kịp bắt đầu.
Mặc dù Tần Xuyên đã thất vọng cực độ với đám người Tần gia, nhưng hắn vẫn còn tương đối quan tâm tới một vài người của Tần gia, ví như Tần Cầm đã ra mặt cho mình, còn có cha con Tần Mãnh, Tần Minh, Tần Hải, quan hệ cùng hắn cũng không tệ.