Liễu Hàn Yên cho rằng hắn đang cảm thấy không thoải mái. Dù sao thì đã lâu như vậy hắn mới được gặp cha đẻ, chắc chắn sẽ cảm thấy rất đau lòng, vì vậy lặng lẽ tới bên cạnh kéo hai tay Tần Xuyên tỏ vẻ an ủi.
Nhưng hắn lại không cảm thấy đau buồn gì hết, ngược lại, hắn chỉ cảm thấy Tần Mục thật khó hiểu, cùng với một chút phản cảm và tức giận.
Bởi vì, Tần Mục giả trang thành người bịt mặt xuất hiện giúp cho hắn vượt qua hai vòng thi văn võ, rõ ràng ông ta đang âm thầm theo dõi hắn.
Cảm giác như bị khống chế từ xa này, cho dù đó là cha đẻ của mình, Tần Xuyên cũng cực kỳ ghét.
Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, Tần Mục bước vào đại sảnh, khi đi ngang qua Tần Mãnh, ông ta cười cười vỗ vỗ vai Tần Mãnh.
Sau đó, ông ta bước vào chính giữa Tần Xuyên và Tần Uy, ánh mắt nhìn Tần Xuyên có vài phần phức tạp, lại thêm vài phần đùa giỡn.
- Cha biết con có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cha nghĩ trước hết con nên đặt chén xuống trước, được không?
Dường như Tần Mục chỉ đang bàn chuyện với con trai mà thôi.
Tần Xuyên nuốt khan một cái, đáp lại bằng một giọng lạnh ngắt:
- Ông ta sẽ không hạ độc được tôi.
- Ồ!!!!
Cả sảnh nghe vậy đều kinh hãi.
Chẳng lẽ, Tần Uy lại hạ độc trong rượu của Tần Xuyên?
Quả nhiên sắc mặt Tần Uy đại biến, vội vàng xoắn xuýt cười:
- Anh, anh à, không mấy khi anh chịu ra ngoài gặp mọi người, trò đùa mở màn này hơi vô nghĩa rồi.
- Hả? Là tôi nói đùa sao?
Tần Mục lạnh lùng nhìn Tần Uy:
- Vậy nếu không hai người đổi chén uống đi. Thế nào?
- Cái này…không cần chứ? Em là em trai ruột của anh, là chú ruột của Tần Xuyên mà.
Tần Uy nói đầy tình cảm:
- Tuy thằng nghịch tử Tần Hà kia có chút mâu thuẫn với Tần Xuyên, nhưng em cũng không thể hạ độc cháu trai mình chứ.
Tần Mục lại không có hứng thú nghe tiếp, đoạt lấy bình rượu trong tay Tần Uy, dí vào miệng lão, trầm giọng nói:
- Muốn tao rót vào miệng mày, hay mày tự mình ngoan ngoãn uống hết?
Tần Uy đỏ bừng mặt, toàn bộ cơ mặt co quắp, tức giận gạt chén rượu rơi xuống đất.
Choang!
Sau tiếng vỡ, Tần Uy mắng to:
- Tần Mục! Anh có ý gì? Em là em trai anh! Anh nghi ngờ em hạ độc sao?
Lúc này Tần Hán cũng đứng dậy lên tiếng:
- A Mục, không nên ồn ào! Đang bữa cơm tất niên, cẩn thận ngồi xuống đi! Đừng có làm mất mặt!
Tần Mục coi như không biết, tiếp tục lệnh cho Tần Uy:
- Mày chỉ có hai lựa chọn. Hoặc là uống hết bình rượu này. Hoặc là…tao tiễn mày lên đường!
- Lên đường? Đường gì?
Tần Uy nuốt nước bọt.
- Đường hoàng tuyền.
Tần Mục nhếch miệng mỉm cười.
Tần Uy tái mặt, quát lên:
- Anh…anh điên rồi sao! Anh muốn giết em trai mình sao?
Tần Mục nhún vai:
- Mày muốn hạ độc con trai tao. Tao đéo cần biết mày là ai!
Tần Xuyên đứng bên cạnh, trái tim hơi rung lên, hốc mắt nóng bỏng, quay đầu đi chỗ khác.
Liễu Hàn Yên mở to đôi mắt sáng nhìn ông bố chồng Tần Mục xa lạ trước mắt.
Cô vẫn cho rằng chồng mình là kẻ làm loạn lắm rồi, động một chút là sẽ làm lớn mọi chuyện, không ngờ ông bố chồng này còn ác hơn. Trong bữa cơm giao thừa lại muốn giết chết em trai mình!
Tần Uy hít vào một hơi thật sâu, cười nhạo:
- Em thấy anh suốt ngày uống rượu say, đầu óc có vấn đề thật rồi! Em không muốn nhìn thấy cha con anh! Bữa cơm tất niên này, em không ăn!
Dứt lời, lão quay đầu đi ra khỏi đại sảnh.
Nhưng lão vừa đi, Tần Mục đã vồ lấy gáy lão.
Tần Uy cũng là võ giả cấp Tiên Thiên sơ cấp, thấy Tần Mục ra tay đương nhiên theo bản năng muốn phản kháng.
Nhưng khi lão vừa vận chân khí đã phát hiện ra mình không thể so với chân khí của Tần Mục. Tần Mục chỉ bắt lấy một cái lão đã bị đánh bại!
Chân khí của Tần Mục đã ngưng đọng tới một mức độ có thể nói là khủng bố, chân khí uy áp như Thái Sơn áp đỉnh, toàn bộ người trong Tần gia đều cảm thấy tim mình đập nhanh hơn!
- Chuyện này…chân khí gì thế này?
- Quá mạnh! Không phải ông ta chỉ là một Tiên Thiên sơ cấp thôi sao?
Trong Tần gia có rất nhiều người không có tu vi, hoặc không có nội công, cảm giác không thể chịu nổi áp lực này nữa, mạch máu sôi sục.
Hai con mắt Tần Xuyên lóe sáng, áp lực của cỗ chân khí này tuyệt đối không phải tất cả thực lực của Tần Mục, nhưng cũng đủ để vượt qua chân khí của Tần Xuyên.
Trong tay Tần Mục, Tần Uy như một con gà bị tóm cổ, vèo một cái, bị kéo tới trước mặt Tần Mục.
Tay kia Tần Mục cầm bình rượu, nhắm miệng Tần Uy khẽ bóp mạnh.
- Phụt!
Tần Uy không muốn há miệng, Tần Mục vừa dùng lực đã bóp rụng hết răng của lão, đau tới choáng váng đầu óc, kêu la thảm thiết.
- A……
Tần Uy kêu gào đau đớn, miệng đầy máu tươi, nhưng bình rượu vẫn bị nhét vào cổ lão, rượu bắt đầu được rót vào.
- Ực ực ực…
Tần Uy muốn giãy ra, nhưng chân khí của Tần Mục thật sự mạnh hơn lão rất nhiều, ép cho lão không thở nổi, nói gì đến phản kháng.