Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 690: Máu lạnh. (2)

Chương 690: Máu lạnh. (2)


Không đến mười mấy giây, Tần Uy đã bị đổ xuống hơn nửa bình rượu, nước rượu chảy ra cả đằng mũi lão, chật vật vô cùng!

Tần Mục lại có vẻ rất hưởng thụ, khuôn mặt nhàn nhạt một nụ cười.

Mấy người Tần Hán, Tần Minh đều lạnh toát toàn thân. Tần Mãnh cũng ngây người, như thể mới lần đầu nhìn thấy anh cả.

- Nghịch tử! Mày làm gì thế! Mày điên rồi à?

Tần Hán nhịn không được vọt thẳng tới đấm Tần Mục một cái.

Nhưng Tần Mục đã rót xong rượu, cầm vỏ chai quăng tới quả đấm của cha mình.

- Xoẹt!

Tần Hán bị trật khớp xương, máu tươi lênh láng, coi như cánh tay phải đã bị phế.

Toàn bộ đại sảnh đều kinh hãi, ngay cả Tần Xuyên cũng bị lần đầu xuất hiện của cha mình chấn nhiếp tại trận.

Cùng lúc đó, Tần Uy đang đau đớn ôm bụng mình, co quắp ngã uống đất bắt đầu sùi bọt mép.

- Rượu này độc thật sao?

Rất nhiều người, sau một lúc ngẩn ra, mới nhận thấy, và vô cùng sợ hãi.

Liễu Hàn Yên nhìn Tần Xuyên:

- Anh đã biết có độc từ trước sao?

Hắn gật đầu.

- Vậy anh còn uống?

- Dù sao cũng không hạ độc chết anh được. Anh uống xong rồi tính sổ với lão là được.

Hắn nhìn sang Tần Mục, ánh mắt lạnh như băng:

- Tại sao lại phải ra tay?

Tần Mục nhếch miệng:

- Đương nhiên là vì con là con ta!

- Nhưng lão ta là em trai ông!

- Không sao, dù sao cũng là phế vật thừa thãi!

Tần Mục lắc lắc rượu trên tay, lạnh nhạt nói:

- Phế vật cần phải có ý thức của phế vật.

Tần Hán và Tần Minh nhìn Tần Uy đã chết, nước mắt đầm đìa.

- Nghịch tử! Nó là em trai mày đấy!

Tần Hán bất chấp tay mình đỏ máu gào khóc hô to.

Tần Mục giang hai tay, nhìn bốn phía, thờ ơ nói:

- Thì sao? Nó đã quyết tâm muốn giết con trai tôi, chẳng lẽ còn giữ lại nó để cho nó có cơ hội sao? Không cần lãng phí thới gian quý giá với loại phế vật này!

Tần Mục vỗ tay một cái, tựa như nhớ ra cái gì đó:

- Đúng rồi, còn có con trai Tần Hà của nó. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, suýt nữa thì quên!

Tần Mục quay đầu sang nhìn Tần Xuyên cười cười:

- Con trai, tiểu nhân kia con có rảnh thì giết luôn đi. Giữ lại cũng phiền ra.

Tần Xuyên nheo nheo mắt, hắn nhận ra được Tần Mục không nói đùa, quả thực ông ta muốn đuổi tận giết tuyệt!

Một đám người Tần gia nghe vậy lòng thắt lại, nơm nớp lo sợ nhìn hai cha con họ.

Đã có một Tần Xuyên đầy cuồng vọng, lại có thêm một tên điên lục thân không nhận Tần Mục nữa.

Các trưởng lão nhiều năm lại càng không nghĩ ra nổi rốt cuộc những năm gần đây Tần Mục đã xảy ra chuyện gì, vì sao lại trở nên như vậy?

- Anh, anh…rốt cuộc anh làm sao vậy? Trước kia anh đâu có như thế. Cho dù anh hai có tệ hơn nữa, Tàn Hà có sai trái hơn nữa, nhưng bọn họ vẫn có quan hệ huyết thống với chúng ta mà!

Tần Mãnh bi thương nói.

- Thật sao? Bọn chúng có nhận con anh là người thân đâu.

Một đám tộc nhân Tần gia nhìn ông ta đầy phức tạp, có phẫn nộ, có sợ hãi.

Tần Mục cười hỏi:

- Sao nào, các người không phục hả? Không phục cũng được, các người đều có thể đến báo thù cho Tần Uy. Các người có thể giết tôi. Tôi sẽ đứng đây…

- Người đâu! Bắt tên nghiệt súc giết cả em trai này lại cho ta!

Lão tổ tông Tần Tường Thụy không nhịn được nữa, dằn quải trượng hét lớn.

Nhưng, tuy ở đây có rất nhiều người, lại không có ai đứng ra.

Thực lực của Tần Mục đã khiến cho bọn họ sợ hãi, huống chi, đến em trai ông ta còn giết, những người khác đi lên không phải chịu chết cả sao?

Nếu so với Tần Xuyên, bọn họ còn e ngại Tần Mục máu lạnh tới mức vô đối này hơn.

Tần Mục quay đầu lại hỏi:

- Lão già, ông vẫn không rõ sao? Gia tộc, thân nhân, tộc nhân, đều là chó má! Không có thực lực, cho dù ông đây có giết hết tất cả chúng mày, chúng mày có thể bắt tao được sao? Nếu hiểu chuyện một chút, thì khiêng tử thi này đi, rửa mặt đất, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống. Không ai quản.

Tần Mục dứt lời quay sang trừng mắt với Tần Xuyên, cũng không thèm quan tâm người Tần gia nhìn mình thế nào, thản nhiên đi ra ngoài.

Tần Xuyên nói với Liễu Hàn Yên bên cạnh:

- Bà xã, chờ anh ở đây.

Hắn cũng vội đi theo ra.

Thấy hắn đi ra, Tần Mục nhảy lên một cái, thi triển khinh công, lập tức bay vút lên mấy chục thước ra đằng sau một tòa nhà xa xa, rồi đi vào rừng núi sâu hơn xa hơn.

Tần Xuyên mặt trầm như nước, cũng không gọi, mà dùng khinh công đi sát theo sau.

Hai cha con như một cơn gió, chỉ trong nháy mắt đã mất hút trong rừng rậm tối tăm.

Bữa cơm tất niên vốn rất náo nhiệt cũng không thể tiếp tục được nữa, chỉ để lại trong đại sảnh một đám người Tần gia vẫn ngây ra như phỗng, mặt buồn rười rượi cùng với thi thể lạnh băng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch